Tàu hỏa phi tốc tiến về phía , cách Thiên Bắc phồn hoa ngày càng xa.
Người đàn ông đang thét t.h.ả.m, Cô Gái hoảng hoảng trương trương dìu , hai đều nhận .
Thành phố Thiên Bắc , cùng với tiền tích góp nhiều năm của bọn họ, đều sẽ bao giờ thuộc về bọn họ nữa.
Xương cụt của đàn ông chấn thương nghiêm trọng thứ hai, do xử lý đúng cách, dẫn đến tàn tật vĩnh viễn, thể xuống công trường nữa, nửa đời của ngay cả xuống đất cũng khó khăn.
...
Sau chuyện ở đồn cảnh sát, Niệm Sơ nghỉ ngơi một buổi chiều, ngày hôm vẫn bình thường.
lúc tan sở, Tưởng Thiên Tụng qua đón cô.
Lúc đầu cô nghĩ nhiều, tưởng chỉ là tiện đường, ngẫu nhiên mà .
Việc liên tục kéo dài mấy ngày, Niệm Sơ mới nhận rằng y cảm thấy cô là một Cô Gái sống một , ban đêm an .
Cô thử chuyện với Tưởng Thiên Tụng một , cảm thấy y cần lo lắng cho như , khả năng tự chăm sóc bản cô vẫn .
Cô âm thầm quan sát, Tưởng Thiên Tụng sống ở khu chung cư , mỗi ngày khi đưa cô về nhà, y đều sẽ lái xe ngôi nhà cũ của Tưởng gia để ở.
cũng giống như vài , sự từ chối của cô đều y chấp thuận, Tưởng Thiên Tụng vẫn theo ý , tối đến sẽ đón cô tan .
Qua vài , trong lòng Niệm Sơ bắt đầu cảm thấy áy náy, luôn thấy mất thời gian của y.
Tối Kim Thiên, khi Tưởng Thiên Tụng đưa về nhà, Niệm Sơ còn để y trực tiếp rời như mấy nữa.
“Nhị Ca, đợi em một lát, em thứ đưa cho .”
Ngoại trừ ngày đầu tiên dẫn cô đến đây, những lúc khác Tưởng Thiên Tụng đều đưa cô cửa ngay.
Cô Bé đối với y cũng chừng mực, giữ cách thích hợp.
Giống như Kim Thiên, đột nhiên mời y phòng khách vẫn là đầu tiên.
Theo lý mà , trời tối mịt, Trai Đơn Gái Chiếc, nên chút kiêng dè.
Tưởng Thiên Tụng suy nghĩ một chút, vẫn thuận theo ý cô mà xuống sofa, xem Niệm Sơ sẽ đưa cho cái gì.
Niệm Sơ xong lời giữ liền chạy về phía phòng ngủ, khi phòng cửa cũng đóng, từ góc độ của Tưởng Thiên Tụng qua, thấy cô , nhưng thấy đường nét của nửa chiếc giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-176.html.]
Căn hộ khác với những căn dùng để đầu tư, là Tưởng Thiên Tụng mua lúc học, thực sự sử dụng và từng ở qua.
Chỉ điều y quen với sự gọn gàng, nên cả căn phòng cũng lưu quá nhiều vật dụng cá nhân của y.
Thoạt , căn hộ giống như nhà mẫu, gần như dấu vết sử dụng.
Hiện tại cũng gần như tìm thấy dấu vết cá nhân nào, ngoại trừ giường thêm một con gấu.
Điều thú vị là, đầu con gấu còn gối một chiếc gối.
Y món đồ chơi nhỏ đó, gần như thể tưởng tượng Niệm Sơ khi ngủ ôm con gấu nỡ buông tay như thế nào.
Dẫu vẫn là một Đứa Trẻ.
Tưởng Thiên Tụng vô thanh tiếu tiếu.
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Chiếc khăn len đan xong Niệm Sơ mua túi đựng, đóng gói kỹ càng, đặt giá để đồ.
Cô về phòng ngủ lấy chúng xuống, ôm lấy chúng vội vàng bên cạnh Tưởng Thiên Tụng, đưa cho y.
“Bên trong là cái gì?” Tưởng Thiên Tụng tùy miệng hỏi một câu.
“Là khăn quàng cổ.” Niệm Sơ mặt đỏ: “Tổng cộng hai chiếc khăn, túi màu xanh quân đội là tặng cho ông nội Tưởng, túi giấy xi măng là tặng cho , là quà năm mới, cảm ơn ông nội Tưởng và bấy lâu nay chăm sóc cho em.”
Với năng lực kinh tế của cô, đại khái cũng sẽ mua thứ gì , nhưng là quà năm mới, Tưởng Thiên Tụng vẫn xách hai cái túi nhẹ bẫng tay:
“Cảm ơn món quà của em, ông nội nhận sẽ vui lắm đấy.”
Niệm Sơ cúi đầu , chút ngượng ngùng:
“Nếu thích hoa văn đó cũng , thể với em, em vẫn còn thể sửa.”
Tưởng Thiên Tụng từ lời của cô, nhận thêm nhiều thông tin khác:
“Hai chiếc khăn là tự em đan ?”
Niệm Sơ gật đầu: “Từ khi em đến Thiên Bắc đến nay, giúp đỡ em quá nhiều , nếu mua, với năng lực của em, mua chắc chắn cũng bằng của , cho nên chỉ thể chút đồ thủ công thôi...”