Lương Tĩnh Vũ cũng thấy giọng của Tưởng Thiên Tụng, sự lạnh lùng và Uy Nghiêm của đàn ông lộ rõ mồn một.
Hắn theo bản năng tìm phát tiếng , đó liền thấy đàn ông Thành Niên cao lớn khôi ngô ở phía đối diện con đường.
Với cấp bậc của gia đình Lương Tĩnh Vũ thì vẫn chạm tới nhà họ Tưởng, đối với nhà họ Tưởng chỉ dừng ở mức danh, nhưng với tới nổi.
Vì thế nhận phận của Tưởng Thiên Tụng ngay từ cái đầu tiên.
Chỉ thể thông qua cách ăn mặc để nhận định, đó là một đàn ông Thành Niên .
Mà cô gái còn đầy vẻ chống đối và xa cách với , lúc khi đến mặt đàn ông , mà lộ vẻ lời và ngoan ngoãn từng .
"Nhị Ca." Niệm Sơ lúng túng mắt, bản năng trong tiềm thức khiến cô tiến gần , nhưng nỗi vui sâu trong ký ức khiến cô khi gặp chút gì.
Lí nhí gọi một tiếng, liền nên thêm gì nữa.
"Lên xe ." Tưởng Thiên Tụng về phía ghế lái.
"Vâng." Niệm Sơ bóng lưng của , dời bước về phía ghế .
"Lên phía ." Tưởng Thiên Tụng nhạt giọng lên tiếng.
Niệm Sơ ngẩn , ghế phụ chẳng là vị trí dành riêng cho bạn gái trong truyền thuyết ?
Cô vài thấy Thẩm Kiều Phi ở vị trí đó.
bóng dáng Tưởng Thiên Tụng trong xe, cô cũng can đảm để hỏi, chỉ thể gì cô nấy, ngoan ngoãn mở cửa xe.
Lương Tĩnh Vũ ngơ ngác Thiếu Nữ còn đang ở xa bỗng ngoan ngoãn lên xe, trong lòng tràn đầy khó hiểu.
Người đàn ông đó là ai, và Niệm Sơ quan hệ gì?
Tại đối xử với cô một cách hiển nhiên, sai bảo như ?
Mà cô đối với cũng răm rắp theo, cứ như thể biến thành một khác ?
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Không đợi kịp suy nghĩ nhiều, Tưởng Thiên Tụng khởi động xe, chớp mắt biến mất khỏi tầm mắt của .
Niệm Sơ lúc cuối cùng cũng chuẩn xong tâm lý, nhỏ giọng hỏi Tưởng Thiên Tụng:
"Nhị Ca, đưa em ạ?"
Tưởng Thiên Tụng: "Ông nội em nơi nào để , nên phái qua đón em về nhà."
Anh theo thói quen, coi căn nhà cũ là nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-156.html.]
Niệm Sơ đối với hai chữ "về nhà" cách hiểu khác, sắc mặt thoắt cái trắng bệch.
"Không, ." Trong lúc cấp bách, cô thế mà thử giành lấy vô lăng của Tưởng Thiên Tụng: "Em thể về nhà!"
Tưởng Thiên Tụng phòng , cô loạn, chiếc xe đang chạy thẳng tắp đường tạo một đường lượn sóng.
Cũng may bây giờ trời lạnh, thời gian cũng muộn, phố nhiều xe cộ.
Nếu cô loạn như , hậu quả thật khôn lường.
Tưởng Thiên Tụng phản ứng cực nhanh đạp phanh xe: "Lương Niệm Sơ!"
Anh gầm nhẹ tên cô như một lời cảnh cáo.
Cố nén cơn giận đầu, kẹp c.h.ặ.t vai Cô Bé.
"Em gì, em như nguy hiểm thế nào ?"
khoảnh khắc thấy đôi mắt cô, ngẩn , lực đạo tay bất giác nhẹ một chút, nộ khí biến mất một nửa.
Niệm Sơ trong đôi mắt chứa đầy lệ hoa, thuận thế nắm lấy tay .
Cô tưởng định đưa cô về quê, khổ sở cầu xin:
"Nhị Ca, cầu xin , đừng đưa em về nơi đó.
Em vất vả lắm mới , nếu bây giờ về, họ nhất định sẽ để em nữa."
Cho dù thể để cô , thì thời gian cả một kỳ nghỉ, những đó thể với cô quá nhiều việc.
Niệm Sơ sợ bản bao giờ ngoài nữa, sợ bản hủy hoại.
Những giọt nước mắt lớn như hạt đậu, men theo khuôn mặt gầy gò của cô, từng giọt từng giọt rơi xuống đầu ngón tay Tưởng Thiên Tụng.
Ngón tay đàn ông co rụt , dường như bỏng.
Anh lập tức hiểu nguyên nhân Niệm Sơ điểm đúng.
"Em hiểu lầm ." Tưởng Thiên Tụng nhíu mày, đôi mắt đỏ của cô, bàn tay còn đang rảnh lấy khăn giấy từ kệ để đồ đưa , ngữ khí ôn hòa hơn nhiều: "Không đưa em về quê, mà là đưa em về nhà họ Tưởng."
Sự hoảng loạn trong lòng Niệm Sơ lúc mới như tảng đá lớn rơi xuống đất, cô nhận lấy khăn giấy, chật vật lau nước mắt mặt.