Kinh Dạ Tâm Động - Chương 144

Cập nhật lúc: 2026-01-07 04:47:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tưởng Thiên Tụng: "Trong hoạt động phần biểu diễn văn nghệ, Lương Niệm Sơ hát cũng kinh nghiệm , để cô cũng qua đây ."

 

Hiệu trưởng lúc Niệm Sơ và Tưởng Thiên Tụng giữa hai chút căn nguyên .

 

ông là một thông minh, chuyện gì nên hỏi, chuyện gì nên hỏi.

 

Nghe dứt khoát : "Vâng, sẽ thông báo đầy đủ, lãnh đạo ngài còn chỉ thị nào khác ạ?"

 

Mục đích của Tưởng Thiên Tụng đạt , cũng ý định thêm gì nữa, bèn : "Những thứ khác thì ông cứ xem mà ."

 

Hiệu trưởng: "Đã hiểu, lãnh đạo cứ yên tâm, nhất định sẽ thu xếp thỏa cho ngài."

 

Những khác đều thể , nhưng tên Lương Niệm Sơ , ông nhất định sẽ sắp xếp .

 

Niệm Sơ buổi tối trở về ký túc xá, mới thấy những món đồ mà Tiểu Lâm gửi cho cô, và tin nhắn gửi tới.

 

Kim Bảo Thư cạnh cô, ghé sát cùng cô xem điện thoại, thấy nội dung Phụt một tiếng.

 

"Người nhà cũng với ?

 

Thật là, đúng là coi nữ sinh đại học chúng đều là lũ ngốc cả chắc."

 

Niệm Sơ hiểu: "Ý là ?"

 

Kim Bảo Thư: "Trên mạng đồn, gần đây phía nước ngoài một nhóm buôn , chuyên bắt cóc thanh niên và nữ sinh đại học, giờ danh sách mất tích thể gom đủ cả nghìn ."

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

 

Dừng một chút, cô nhạo: "Nói cái gì mà biên giới thuê, chỉ đại vệ sinh thôi mà một tiếng mấy nghìn tệ, một tháng cho mười mấy vạn, cái thứ rõ ràng là một cú lừa vô lý, thế mà thực sự còn lũ ngốc tin sái cổ."

 

Tiểu ngốc t.ử Niệm Sơ từng thực sự tin tưởng: "..."

 

Kim Bảo Thư thấy biểu cảm của cô đúng lắm, trong lòng thắt một cái: "Cậu lẽ cũng từng nhận loại thông tin tuyển dụng đấy chứ?"

 

Niệm Sơ ngượng ngùng sờ sờ mũi.

 

Kim Bảo Thư biểu hiện của cô thì cái gì cũng hiểu rõ , tức khắc chuông cảnh báo vang lên inh ỏi, vội vàng túm lấy Niệm Sơ, phổ cập cho cô một đống kiến thức phòng chống l.ừ.a đ.ả.o, đến mức Niệm Sơ ngẩn cả .

 

Chẳng trách đều thành phố lắm cạm bẫy, những kẻ quả nhiên là trăm phương nghìn kế!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/kinh-da-tam-dong/chuong-144.html.]

Điền Điềm trang điểm xong, cầm áo khoác khỏi ký túc xá, khinh miệt một tiếng:

 

"Cậu với nó nhiều thế gì?

 

Những đó nếu vì tham lam kiếm tiền nhẹ nhàng thì thể lừa, loại bán cũng là đáng đời!"

 

Lúc cô chuyện, cố ý liếc xéo Niệm Sơ một cái.

 

Niệm Sơ cúi đầu cầm điện thoại trả lời tin nhắn của Tiểu Lâm, cảm ơn lời nhắc nhở của , thấy Điền Điềm gì, càng chú ý đến ánh mắt nhắm của cô .

 

Kim Bảo Thư ngay lập tức nhận , thấy Điền Điềm đêm hôm còn trang điểm đậm loè loẹt, mỉa mai :

 

"Cứ theo lời thì tối nay nên khỏi cửa mới đúng chứ, nếu ăn diện thành cái dạng mà gặp lưu manh, chẳng cũng là đáng đời ?"

 

Từ khi kết giao bạn mới, sở thích xã giao của Điền Điềm càng lúc càng rộng rãi, thường xuyên đêm hôm ngoài tụ tập ở các quán bar vũ trường.

 

Có vài gặp Hội học sinh kiểm tra phòng, ba còn vì chuyện của cô ít trừ điểm tập thể.

 

Điền Điềm Kim Bảo Thư châm chọc đến mức mặt mày đen :

 

"Chó miệng khạc ngà voi."

 

Kim Bảo Thư lạnh một tiếng: "Cỏ đuôi ch.ó cũng chẳng leo cành cao !"

 

Mặt Điền Điềm hết xanh trắng, cô, nghiến răng mở cửa ngoài.

 

Kim Bảo Thư đuổi theo hành lang, lưng cô hét lớn:

 

"Lúc qua đêm ở bên ngoài thì cẩn thận một chút, nếu mà nhiễm bệnh truyền nhiễm mang về đây thì cho cô bước cửa !"

 

Bước chân Điền Điềm loạng choạng, từ chuyển thành chạy, hận thể mọc thêm đôi cánh lưng.

 

Kim Bảo Thư lạnh một tiếng, phòng ký túc, mặt vẫn là vẻ chán ghét thôi.

 

"Thật xui xẻo, mấy bắt gặp cô ở các hộp đêm khác , mỗi đều cùng một đàn ông khác , loại sớm muộn gì cũng ngày nhiễm AIDS."

 

 

 

 

Loading...