"Vâng."
-
Có một Đại Minh Tinh sắp mở concert ở Thiên Bắc, Kim Bảo Thư một đêm đặt tám cái báo thức để săn vé, khi săn thì hưng phấn hét ch.ói tai ngừng.
"Niệm Sơ!
Tớ săn , tớ săn , tớ thực sự săn !"
Ở giường đối diện cô, Bạch Nhược Đường thiếu kiên nhẫn ném một chiếc gối ôm:
"Ngậm miệng !
Cậu mà còn ảnh hưởng đến giấc ngủ của , tin xé nát miệng , nhét hết tất của trong đó !"
Kim Bảo Thư lúc mới nhận bấy giờ mười hai giờ đêm, thè lưỡi một cái, lặng lẽ gõ lên ván giường , nhỏ giọng :
"Niệm Sơ, tớ săn vé , thấy , tớ săn !"
Niệm Sơ ở giường cũng cho thức giấc, mơ mơ màng màng nhỏ giọng đáp cô: "Vậy , chúc mừng nhé."
Kim Bảo Thư hưng phấn thôi, nhất định tìm chia sẻ niềm vui của .
Cô thích đoái hoài đến Điền Điềm, còn Bạch Nhược Đường thì khó tiếp cận.
Người duy nhất trong ký túc xá thể chuyện cùng, cũng chỉ Niệm Sơ tính tình mà thôi.
Cô theo thang giường trèo lên giường Niệm Sơ, chui trong chăn cô, ôm chầm lấy cô, dùng giọng gió mô phỏng tiếng hét:
"A a a, Niệm Sơ, Niệm Sơ, quá , tớ thể xem thần tượng của !"
Bị cô giày vò như , Niệm Sơ cả đêm ngủ ngon, ngày hôm thức dậy đầu óc mê , mắt thâm quầng như gấu trúc.
Trước khi học cầm điện thoại lên mới phát hiện quên sạc pin, cô nghĩ nghĩ, dứt khoát mang điện thoại ngoài mà để ký túc xá sạc.
Kim Bảo Thư cũng thức trắng cả đêm ngủ mấy, nhưng trạng thái của cô hơn Niệm Sơ nhiều.
Cả buổi sáng gặp ai cô cũng khoe khoang việc săn vé khu vực khán đài gần sân khấu còn đủ, lúc nghỉ trưa vung tay một cái:
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
"Các bạn học nể mặt chút , để ăn mừng tớ và thần tượng nhà tớ sắp gặp một mái nhà, tớ mời cả lớp ăn buffet hải sản!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-142.html.]
Có mời khách còn gì ?
Trong lớp vang lên một hồi reo hò.
Kim Bảo Thư ôm c.h.ặ.t lấy Niệm Sơ: "Đi thôi, Tỷ Tỷ đưa cải thiện bữa ăn."
Mời cả lớp chỉ là cái cớ, cô thực sự mời chỉ mỗi Niệm Sơ.
Dạo gần đây Niệm Sơ , bữa sáng ăn, bữa tối cũng bỏ luôn.
Hỏi cô thì cô đói, hoặc là giảm cân.
Cô giảm cân cái nỗi gì chứ, tính cả thịt lẫn xương cộng đầy bốn mươi lăm ký!
Kim Bảo Thư , Niệm Sơ đang tiết kiệm tiền?
Cô tâm chăm sóc Niệm Sơ, mời cô ăn cơm, nhưng Niệm Sơ trực tiếp từ chối.
Kim Bảo Thư , Niệm Sơ nợ cô quá nhiều.
cô cảm thấy cứ với dáng vẻ hiện tại của Niệm Sơ, mỗi ngày ăn uống gì mấy, một tháng cũng ăn lấy một miếng thịt, còn liên tục lao động thể lực trong tiết trời đại hàn, sớm muộn gì cũng suy dinh dưỡng.
Niệm Sơ lúc Kim Bảo Thư kéo còn khẽ vùng vằng một chút, Kim Bảo Thư :
"Vừa Bạch Nhược Đường , Điền Điềm cũng cùng với bạn nữ lớp bên cạnh , hai họ đều nể mặt tớ, là bạn cùng phòng quan hệ nhất với tớ trong ký túc xá , bao nhiêu bạn học đang thế , giúp tớ ."
Cô như , Niệm Sơ cũng vùng vằng nữa, để mặc Kim Bảo Thư dẫn cô đến nhà hàng.
Kim Bảo Thư hiển nhiên đối với việc mời khách vô cùng thành thục, khi cửa trực tiếp đưa một chiếc thẻ, : "Chuyện buffet đều hiểu , ăn gì cứ tùy ý lấy."
Cô hoạt bát cởi mở, bạn học cũng ít quen thuộc với cô, hì hì ha ha đáp :
"Yên tâm Kim Bảo Thư, chúng tớ sẽ khách khí ."
Kim Bảo Thư nghiêm túc sàng lọc thức ăn, lựa chọn cho Niệm Sơ những món tinh tế, dinh dưỡng, quá dầu mỡ, tránh để cái dày thói quen ăn uống lâu ngày của cô chịu nổi.
Niệm Sơ yên lặng bên cạnh cô, lúc Kim Bảo Thư đưa đĩa tới, khẽ một câu cảm ơn.
Kim Bảo Thư lộ răng: "Cảm ơn cái gì chứ, đúng Niệm Sơ, tớ nhớ lúc tóc dài tết tóc, nhiều kiểu tết tóc ?"
Cô từ điện thoại tìm vài tấm ảnh, đưa tới mặt Niệm Sơ: "Như kiểu , kiểu , còn kiểu , đều là những kiểu tóc cổ vũ thường thấy trong concert, mỗi tớ xem concert đều thấy kiểu , phí thu chừng hai trăm tệ, qua cũng kiếm ít tiền, chẳng dễ kiếm hơn việc chạy ship chuyển phát nhanh kiếm ba đồng năm đồng ?"