Mãi đến tận khi tan buổi tối, cũng hề mở .
Tiểu Lâm quan sát thần sắc của cấp nhà , thầm suy đoán trong lòng, rốt cuộc là chuyện gì khiến khó xử đến .
Cả hai cùng thất thần, nên ai chú ý thấy Thẩm Kiều Phỉ đang canh giữ ở bên ngoài viện kiểm sát.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác màu đỏ táo, cổ quàng chiếc khăn len màu kem, khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay càng thêm nhỏ bé, đôi mắt nước rưng rưng với hàng mi chải cong v.út, trông vô cùng đáng thương.
Ngay khi bóng dáng Tưởng Thiên Tụng khỏi cửa, Thẩm Kiều Phỉ nhanh bước đón lấy: "Thiên Tụng."
Bước chân Tưởng Thiên Tụng khựng , lạnh nhạt cô: "Sao cô tới nữa?"
Trong mắt Thẩm Kiều Phỉ hiện lên tia ủy khuất: "Anh là ý gì, em với tư cách là bạn gái của , gặp là chuyện bình thường ?"
"Bạn gái?" Tưởng Thiên Tụng lặp hai chữ , đáy mắt vô cùng lạnh lẽo: " tưởng rõ ràng , nếu còn sâu hơn nữa, sẽ tổn thương khác đấy."
Thẩm Kiều Phỉ lĩnh hội ý của , trái tim như một nhát d.a.o cứa qua.
Chẳng lẽ thái độ bây giờ của tổn thương khác ?
Bạn bè của cô đều , Tưởng Thiên Tụng là vị hôn phu của cô, cũng đều từng cầu hôn cô.
Trong mắt , cô là cô dâu tương lai.
Vậy mà giờ minh bạch, bỗng nhiên qua với cô nữa.
Anh từng cân nhắc cho cô ?
Người khác sẽ cô thế nào?
"Cô định cứ ở đây cùng thổi gió lạnh để chuyện ?"
Viện kiểm sát đang lúc tan , qua kẻ , tính cách của Thẩm Kiều Phỉ cho phép cô những lời yếu thế mặt nhiều như .
Cô Tưởng Thiên Tụng, trong mắt mang theo vài phần khẩn cầu, hy vọng thể chuyện riêng với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-140.html.]
Tưởng Thiên Tụng im động đậy, ngữ khí của cũng lạnh nhạt như ánh mắt cô :
"Có gì thì cứ hết ở đây một , rõ ràng thì cô , đừng đến tìm nữa, cũng đừng phiền bất kỳ ai bên cạnh nữa."
Thẩm Kiều Phỉ thái độ của cho tức giận, cô tự hỏi bản đủ giữ thể diện cho , những ngày qua bạo lực lạnh với cô, cô cũng gọi điện, nhắn tin, thậm chí còn đích chạy đến tìm mấy .
Thử hỏi đời còn bạn gái nào thể Hèn Hạ như cô ?
Chẳng lẽ cô đối với vẫn đủ ?
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé
Thẩm Kiều Phỉ nghiến răng : "Anh đừng hòng cứ thế mà hất vất em , Tưởng Thiên Tụng, bây giờ tất cả đều em là vị hôn thê của , chia tay là chia tay, để khác em thế nào?
Anh cân nhắc qua cảm nhận của em ?"
Ngữ khí cô phẫn nộ, từng chữ từng chữ kết tội, ánh mắt càng u oán đến cực điểm, như thể mắt phạm lầm thể dung thứ nhất giữa Thiên Địa.
Tưởng Thiên Tụng chỉ nhíu mày: "Thẩm Kiều Phỉ, tại chia tay, cô còn cần nhắc nhở nữa ?"
Ánh mắt Thẩm Kiều Phỉ lóe lên, thái độ chịu nhượng bộ của , cô hạ quyết tâm, phá nồi dìm thuyền :
"Tình huống lúc đó, chẳng em cũng vì cho , đó là lý do để đoạn tuyệt với em!
Anh đối với em rẫy rẫy bỏ rơi, đừng tưởng thể dễ dàng thoát , cùng lắm em sẽ tìm cấp của , tìm cha , tìm ông nội Tưởng, để tất cả đến phân xử cho chúng , xem lúc đó họ sẽ thế nào!"
Từ "rẫy rẫy bỏ rơi" thốt , đáy mắt Tưởng Thiên Tụng lướt qua một tia kinh ngạc, Thẩm Kiều Phỉ, đó là sự khó hiểu thực sự, như đang giễu cợt một cách hờ hững:
" đối với cô khi nào thì loạn qua?"
Sắc mặt Thẩm Kiều Phỉ trắng bệch, ánh mắt run rẩy trong chốc lát, ngưng tụ thành một làn sương lệ.
Tưởng Thiên Tụng như nhận , đưa tay gạt cơ thể đang chắn đường của cô , bước tiếp tục :
"Tất nhiên, cô tìm cũng , nhưng hết cô một điều, dù là ông nội cha , họ đều bảo bọc cho Nhị Thúc.