Thiên Kỳ thể dung nạp cô, cô liền đối với cảm kích.
Thiên Kỳ mấy khó, Niệm Sơ đều tính khí gì, Tưởng Khai Sơn cô một cái, càng càng hài lòng, cảm thán :
"Vẫn là lão Lương dạy trẻ con, xem Chiêu Chiêu kìa, thật ngoan ngoãn, thằng nhóc quậy phá Tiểu Lục bì kịp."
Ba đều đang thưởng , Niệm Sơ bèn cũng học theo dáng vẻ của họ, một bên bưng chén , đặt lên môi nhấp một ngụm nhỏ.
Vào miệng là hương thơm, nhưng cũng giống như lúc ăn cơm, cô nặng trĩu tâm sự, cách nào tâm ý cảm nhận cái của chén , ăn vị.
Ván cờ kết thúc, tinh lực của lão gia t.ử hạn, ngáp một cái.
Tưởng Thiên Tụng nhận sự mệt mỏi của ông, : "Hôm nay đến đây thôi, ông nội mệt , con đưa ông về phòng nghỉ ngơi."
Tưởng Khai Sơn chiếc đồng hồ kiểu cũ treo tường: "Ừm, đúng là chút mệt ."
Lại với Tưởng Thiên Tụng: "Không cần lo cho , về phòng, mấy đứa nhỏ các con cứ chơi tiếp , Thiên Tụng, con đ.á.n.h cờ giỏi, dạy cho Chiêu Chiêu."
Niệm Sơ từ chối, nhưng nghĩ tới ở Tưởng gia, thực cô quyền lên tiếng, thế là bèn cúi đầu xuống.
Tưởng Thiên Tụng ngược tâm ý tương thông với cô: "Ông nội, con còn chút công vụ xử lý xong."
Tưởng Khai Sơn tức khắc hiểu : "Vậy thì vẫn là công việc quan trọng, Thiên Tụng, con bận việc ."
Lại về phía Niệm Sơ và Thiên Kỳ: "Còn về hai đứa..."
Thiên Kỳ tranh lời : "Con cũng bận, hẹn bạn học chơi game , thời gian dạy cô ."
Tưởng Khai Sơn lườm đứa cháu nhỏ hiểu chuyện một cái, đúng là cái đầu gỗ khai khiếu, lời gì cho nó cũng đều là phí lời.
"Chiêu Chiêu cháu cũng chơi , trong nhà phòng trò chơi, cháu xem thích cái gì."
Thiên Kỳ sốt sắng : "Nói nhé, cái máy tính dán hình Người Sắt là của , cô chạm lung tung."
Tưởng Thiên Tụng lạnh lùng liếc qua, Thiên Kỳ bướng bỉnh ngẩng cổ lên:
"Ai cô dùng , cấu hình của đều là hàng đỉnh cấp, vạn nhất để cô dùng hỏng thì bây giờ?"
Bàn tay Niệm Sơ buông thõng bên sườn nắm c.h.ặ.t vạt váy, chỉ thoát khỏi tình cảnh mắt:
"Cảm ơn ông nội, cháu quen ngủ sớm , về phòng nghỉ ngơi là ạ."
Tưởng Khai Sơn bấy giờ mới thêm gì nữa, mấy giải tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-14.html.]
Khi Thiên Kỳ ngang qua cô, huých vai cô một cái, dùng giọng chỉ hai thấy :
"Coi như cô điều."
Niệm Sơ lúc còn nghĩ nên so đo với nữa.
Cô nàng độc cúi đầu.
Mọi cảm xúc đều thu liễm rèm mi rủ thấp.
Nệm giường của Tưởng gia mềm đến mức tưởng nổi, cô ở phía , giống như đang trong những đám mây.
Trong đèn đầu giường chụp nến thơm, bật đèn lên, ngoài quầng sáng màu ấm, còn tỏa hương thơm thực vật nhàn nhạt, tác dụng an thần.
Sự thoải mái dễ chịu như , là điều mà mười tám năm Niệm Sơ ngay cả mơ cũng mơ thấy nổi.
chiếc giường như thế , cô đầu tiên mất ngủ.
Trằn trọc mấy , cuối cùng dứt khoát lấy điện thoại , Tái tìm việc thêm.
Hơn nữa cô điều chỉnh thời gian thêm từ khi khai giảng sang thời gian gần đây.
Tốt nhất là ngày mai cô thể một nơi để tự lực cánh sinh.
Rất nhanh, một vị trí tuyển gia chính tạm thời thu hút sự chú ý của cô.
Đối phương tìm dọn dẹp phòng, yêu cầu là con gái trẻ, hai mươi tuổi, chiều cao một mét sáu lăm, tính tình văn tĩnh, ngoan ngoãn lời, cô đều phù hợp.
Niệm Sơ bèn gửi một tin nhắn cho tuyển dụng, hỏi về mức lương cụ thể.
Lúc trời tối, cô tưởng đối phương sẽ trả lời, đến ngày mai mới phản hồi.
Kết quả đó mà trả lời nhanh, một trả ba ngàn, nếu cô còn tiền boa.
Ba ngàn!
Con trực tiếp khiến Niệm Sơ bật dậy khỏi giường.
Lúc đối phương hỏi cô, bây giờ thể qua đó , còn gửi cho cô một định vị.
Niệm Sơ chút nghi hoặc, thông thường tìm việc đều ban ngày ?
Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé