Kinh Dạ Tâm Động - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-05 02:52:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Niệm Sơ ở bên cạnh cũng âm thầm phép tính trong lòng, khi tính thành tích môn Toán của thì nhịn cúi đầu cong môi.

 

Cô tha thứ cho sự vô lễ của , một đến cả năm mươi điểm Toán cũng thi nổi thì thể tâm địa xa gì chứ.

 

Tưởng Thiên Tụng lúc cũng chú ý tới Niệm Sơ đang đơ một bên như cái cột gỗ, lúc ngang qua cô thì khựng một chút: "Tìm chỗ ."

 

So với đứa em trai khiến yên lòng như Tưởng Thiên Kỳ, thì Niệm Sơ lầm lì tiếng nào, dựa bản lĩnh của mà thi đậu đại học trọng điểm quả thực thông minh hơn nhiều.

 

Tưởng Thiên Kỳ hừ lạnh: "Một con nhóc hoang rõ lai lịch, khách sáo với nó gì."

 

Niệm Sơ nhanh ch.óng liếc Tưởng Thiên Tụng một cái, suy nghĩ một chút, lấy hết can đảm, nhỏ giọng :

 

"Biết , Nhị Ca."

 

Nói xong cô nhanh ch.óng chạy vụt qua , tìm một vị trí ngoài rìa nhất xuống.

 

Tưởng Thiên Tụng phản ứng gì, Tưởng Thiên Kỳ trái dọa nhẹ.

 

"Cô, cô gọi là gì?

 

Đồ nhà quê, ai cho cô lá gan đó, dám gọi Nhị Ca giống như ?"

 

Tưởng Thiên Tụng trầm mày, đầu tiên nghiêm túc xem xét đứa em trai của , phát hiện lỗ mãng lý lẽ như .

 

"Tiểu Kỳ, lễ phép và giáo dưỡng của chú ?"

 

Tưởng gia thế lực lớn, sống ở đỉnh kim tự tháp, độ cao cực hạn cũng đại diện cho nguy hiểm cực hạn.

 

Một hành động nhỏ cũng thể chằm chằm, thậm chí là phóng đại.

 

Tưởng Thiên Tụng giáo huấn đứa em trai vô tâm vô tính của .

 

"Lương Tiểu Thư đến nhà chúng thì chính là khách, đối với khách tôn trọng, Tiểu Kỳ, xin ."

 

Niệm Sơ từng nghĩ sẽ giúp , nhất thời chút ngẩn ngơ.

 

Tưởng Thiên Kỳ cũng ngẩn , trong đôi mắt dâng trào vẻ uất ức:

 

"Em , Nhị Ca, em mới là em trai ruột của , che chở con nhóc hoang gì?"

 

Hắn ngoan cố chịu , đôi mắt Tưởng Thiên Tụng trầm xuống, trong ngữ khí mang theo Uy Nghiêm:

 

"Tưởng Thiên Kỳ, đừng để lời thứ hai."

 

Đón xem ở Tiểu Tinh Linh nhé

Gọi cả tên lẫn họ, nghĩa là thực sự tức giận .

 

Tưởng Thiên Kỳ dù tuổi trẻ lỗ mãng cũng phân biệt nào nên đắc tội.

 

Hai tay nắm c.h.ặ.t, nghiến răng , cúi đầu đầy vẻ cam tâm tình nguyện:

 

"Xin ."

 

Tưởng Thiên Tụng: "Nói với ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kinh-da-tam-dong/chuong-10.html.]

 

Tưởng Thiên Kỳ lý nhí: "Lương Tiểu Thư, xin ."

 

Tưởng Thiên Tụng hạ quyết tâm mài giũa tính tình của đứa em trai :

 

"Cô lớn hơn chú hai tuổi, xét theo vai vế, xứng đáng một tiếng Tỷ Tỷ."

 

Tưởng Thiên Kỳ xoạt một cái ngẩng đầu lên, đôi mắt bắt đầu bốc hỏa, tia lửa trực tiếp thiêu về phía Niệm Sơ.

 

"Anh bảo em gọi loại là chị, xem cô , cô ..."

 

Tưởng Thiên Tụng nhấc tay trái, nhẹ nhàng đặt lên vai Tưởng Thiên Kỳ: "Cô ?"

 

Lực đạo nặng, ngữ khí cũng nặng.

 

Tưởng Thiên Kỳ thế nhưng vẫn rùng một cái, lời xoay chuyển trơn tru:

 

"Xin , Lương Tỷ Tỷ, em nên mạo phạm chị như ."

 

Niệm Sơ: "..."

 

Cô còn cảm thấy khó chịu hơn cả lúc nãy giục gọi Tưởng Thiên Tụng là .

 

Trong lúc im lặng, ánh mắt của Tưởng Thiên Tụng về phía cô.

 

Tuy gì, nhưng khí thế đó...

 

Niệm Sơ quyết định ngay lập tức, nặn một nụ còn khó coi hơn :

 

"Không , miệng tâm, đùa giỡn với thôi."

 

Tưởng Thiên Tụng: "Nó xếp thứ sáu."

 

Niệm Sơ: "Lục Đệ."

 

Biểu cảm của cô và Tưởng Thiên Kỳ đồng thời đều trở nên gượng gạo.

 

Tưởng Thiên Tụng khoan t.h.a.i thu tay về, lấy khăn nóng lau sạch, che giấu công lao và danh tiếng.

 

Cửa thang máy truyền đến tiếng mở, Tưởng lão gia t.ử sự dìu dắt của giúp việc, chống gậy chậm rãi đến muộn.

 

Tưởng Thiên Kỳ lập tức dậy, chạy về phía ông nội, miệng than vãn:

 

"Ông nội, Nhị Ca bắt nạt cháu."

 

Tưởng Thiên Tụng trầm phía , thế giúp việc, tự đỡ lấy lão gia t.ử.

 

Niệm Sơ chậm hơn hai một bước, bên cạnh Tưởng lão gia t.ử còn chỗ trống.

 

Cô cũng lẳng lặng dậy, tại chỗ, chân tay luống cuống.

 

 

 

 

Loading...