KIẾP TRƯỚC TA GIỮ GIA PHONG, KIẾP NÀY TA DIỆT CẢ HẦU PHỦ! - 2

Cập nhật lúc: 2025-04-01 00:10:09
Lượt xem: 5,632

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hầu gia thì há hốc miệng, thốt nên lời. Ông thừa hiểu, nếu lấy một nữ t.ử bối cảnh thì tiền đồ của Lục Viễn Châu coi như mất một nửa. Đã , thi khoa cử nạp hai , thế thì còn mong gì con đường quan lộ nữa?  

 

Phía , Tô di nương còn hoảng hơn cả Hầu gia, cứ níu c.h.ặ.t vạt áo ông , nhưng mặt bao nhiêu tân khách, Hầu gia chẳng thể gì thêm. Hoặc lẽ, kẻ vô trách nhiệm quen, ông căn bản xử lý thế nào, đành ngậm miệng.  

 

Lục Viễn Châu hớn hở kéo Tống Nhu Nhi dập đầu tạ ơn:  

 

"Tạ ơn mẫu tác thành..."  

 

Làm thì ai mà chẳng ?  

Trước lo nghĩ cho tiền đồ của mới nhọc lòng nhọc sức.  

bây giờ, tương lai của con sói con , liên quan gì đến ?

 

03

 

Con trai đích tôn của Hầu phủ sắp thành , chỉ trong nửa ngày, tin tức lan khắp kinh thành.  

 

"Lâm thị, con vô dụng như thế hả?"  

 

chồng Từ thị giận dữ xông thẳng phòng , theo là Tô di nương với bộ dạng hoa lê đái vũ, nước mắt lưng tròng.  

 

"Con để một nha đầu thôn dã đường hoàng bước cửa chính?"  

 

"Đường đường là chủ mẫu Hầu phủ, con quản gia kiểu ? Quả nhiên xuất nhà buôn, chút giáo dưỡng nào, chẳng thể lên mặt bàn !"  

 

Ta cầm một miếng bánh hạt dẻ, thản nhiên c.ắ.n từng miếng, chậm rãi nhai nuốt.  

 

Chê xuất thương nhân ư? khi tiêu xài tiền của , thấy bà chê?  

 

Lúc nào cũng thích lấy danh chủ mẫu Hầu phủ để ép khuôn phép, tiếc là giờ còn khống chế nữa.  

 

Thấy bình thản như , Từ thị trừng mắt, quát lớn:  

 

"Lâm thị!"  

 

chỉ vài giây im lặng, bà đổi giọng, trở nên ôn hòa hơn:  

 

"Tống Nhu Nhi thì còn tạm , thể chính thất? Đến chữ còn chẳng mấy chữ, cả kinh thành thế gia quyền quý sẽ mặt Hầu phủ, ngoài cũng sẽ chê con dạy con nghiêm."  

 

Ta nhàn nhạt đáp:  

 

"Mẫu , Châu ca nhi cưới nàng , còn lấy cái chếc ép buộc, con thật sự còn cách nào khác. Danh tiếng bên ngoài, con chẳng để tâm, mạng sống của đích t.ử mới là quan trọng."  

 

Kiếp , chẳng ngọt ngào dỗ dành Lục Viễn Châu, sang trách hẹp hòi, khuyên nạp Tống Nhu Nhi phủ ?

 

04

 

Sáng sớm hôm , một mama trong viện của chồng vội vã chạy đến báo tin:  

 

"Phu nhân! Không , lão phu nhân về quê cũ ở Du Dương, hành lý thu dọn xong cả !"  

 

Lại giở cái trò !  

 

Chỉ cần chuyện gì ý, bà liền thu dọn hành lý đòi về quê, lóc than thở:  

 

"Người già , trở thành cái gai trong mắt khác, chuyện rối ren trong Hầu phủ, quản nổi nữa, thà rằng mắt thấy thì lòng phiền!"  

 

*

 

Kiếp , vì sợ mang danh vợ bỏ, mỗi Từ thị , đều hoảng loạn chạy đến nhận , cúi đầu xin tha, còn dâng lên ít châu báu, bạc tiền để dỗ bà vui vẻ.  

 

kiếp ... khác .  

 

*

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

"Lục Liễu, đây." Ta gọi nha , giọng thản nhiên.  

 

"Lão phu nhân về quê, nhanh ch.óng chuẩn thêm nhiều đồ ăn một chút. Đường sá xa xôi, thể để mẫu đói. Quần áo, trang sức cũng mang đầy đủ, đừng để nhiễm lạnh."  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-truoc-ta-giu-gia-phong-kiep-nay-ta-diet-ca-hau-phu/2.html.]

"Bảo quản gia lập tức chuẩn xe ngựa, sớm đến sớm, miễn để mẫu mệt nhọc."

 

05

 

Trên đường rời kinh, lão phu nhân Hầu gia đuổi theo chặn , quỳ xuống dập đầu nhận , cầu xin đưa về.  

 

Lúc bọn họ trở , đang bận xem tranh vẽ.  

 

Chẳng bao lâu , một gia nô trong viện của Châu ca nhi vội vã chạy đến báo:  

 

"Phu nhân, mau đến xem ! Hầu gia sắp đ.á.n.h chếc thiếu gia !"  

 

*

 

Khi đến nơi, Hầu gia đang cầm roi quất lên thiếu gia đang quỳ đất.  

 

Dáng vẻ sức giơ roi thật cao, nhưng đến lúc quật xuống, lực giảm quá nửa.  

 

Hầu gia quát lớn: "Ta đ.á.n.h chếc cái đồ bất hiếu ! Ngươi chọc giận tổ mẫu đến chếc ?!"  

 

"Đã chọn cho ngươi bao nhiêu danh môn khuê tú, mà cứ nhất quyết chống đối cha ..."  

 

Lục Viễn Châu thẳng lưng, kiên định đáp: "Hài nhi lấy ai khác ngoài Tống Nhu Nhi!"  

 

Tô di nương lóc ngã vật sang một bên, vung khăn tay ngừng:  

 

"Đừng đ.á.n.h nữa, Hầu gia, đừng đ.á.n.h nữa mà!"  

 

*

 

Thấy đến, Tô di nương lập tức bò đến, quỳ sát bên chân váy , giọng nghẹn ngào cầu xin:  

 

"Phu nhân ơi, Châu ca nhi thể khuyên , là cứ đưa ít bạc cho cha Tống gia, bảo bọn họ dẫn con bé về !"  

 

Lúc , Hầu gia quất roi càng chậm hơn, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía .  

 

Ta quá hiểu rõ .  

 

Tất cả chỉ là vở kịch diễn cho xem, mục đích vẫn là bỏ tiền đuổi Tống Nhu Nhi .  

 

Ta thản nhiên nhấp một ngụm , nhẹ nhàng cất lời:  

 

"Con trai khó khăn lắm mới tìm trong lòng, chia rẽ đôi trẻ?  

 

"Sĩ, nông, công, thương... Ta là nữ nhi nhà thương gia, còn Tống cô nương xuất nông gia, luận bối phận mà , nàng còn một bậc, thì xứng với Hầu phủ?"  

 

Thấy chịu thuận theo, Hầu gia nghiến răng, hừ lạnh một tiếng, tiếp tục vung roi mạnh hơn .  

 

Hắn đang đ.á.n.h cược rằng sẽ nỡ con đ.á.n.h.  

 

Ta hiệu cho Lục Liễu mang đến một chiếc ghế, bày một bàn , chậm rãi thưởng , điềm nhiên Hầu gia đ.á.n.h con.  

 

Đánh , cứ đ.á.n.h , con ai thì nấy đau lòng.  

 

Tô di nương lóc sắp xỉu, bò đến kéo lấy váy , run giọng :  

 

"Phu nhân, thể cứ như !"  

 

Ta ngước mắt, hờ hững hỏi:  

 

"Hửm? Có gì đúng ?"  

 

"Xuất giá tòng phu, trong nhà , Hầu gia là trời, ai ông đ.á.n.h thì cứ đ.á.n.h thôi."  

 

Hầu gia , động tác lập tức khựng .  

 

Ta ngáp một cái đầy chán nản:  

 

"Hầu gia còn đ.á.n.h nữa ? Nếu đ.á.n.h thì về ngủ trưa đây."  

 

Loading...