Kiếp Trước Bị Đối Xử Tàn Tệ, Kiếp Này Sống Một Đời Cực Phẩm - Chương 253

Cập nhật lúc: 2025-04-02 06:31:33
Lượt xem: 4

Mã Triết học chụp ảnh theo ba, học những kinh nghiệm của thế hệ trước, trước đây anh ta chưa bao giờ nhận thức được tầm quan trọng của những kiến thức thời đại này.

Cho đến khi em gái thay đổi...

Anh ta không kìm được sự tò mò, lại lật xem tạp chí thời trang, mỗi bức ảnh thời trang trên đó đều là góc chụp và động tác mà anh ta chưa bao giờ thử.

“Chị Mã Hi, cầu xin chị, chúng em thực sự rất thích phong cách chụp ảnh của chị, chúng em không muốn bị phân cho thợ chụp ảnh khác!”

“Đúng vậy, em nghe người ta nói chị chụp ảnh làm cho da rất đẹp, khi chụp ngoài trời chị sẽ dùng loại bảng phản quang gì đó, thợ chụp ảnh khác không có, chụp ra không đẹp bằng...”

“Chị Mã Hi, cầu xin chị...”

Bên ngoài tiệm ảnh, Mã Hi thấy vài cô gái trẻ nài nỉ như vậy, cảm thấy rất bất lực: “Các em ở địa phương hay ở tỉnh khác?”

Các cô gái trẻ không dễ dàng trả lời, không biết câu trả lời nào sẽ khiến Mã Hi đồng ý chụp cho bọn họ.

“Chị Mã Hi, ở địa phương hay tỉnh khác có gì khác biệt à?”

“Ngày mai tôi đã kín lịch rồi, nếu muốn thêm thì chỉ có thể chụp trước khi đi làm hoặc sau khi tan làm. Sáng sớm mặt trời chưa lên, tối muộn trời quá tối, ánh sáng không tốt, ảnh chụp ra cũng bình thường.

"Nếu các em là người địa phương thì dễ rồi, hẹn sau, khi tuyết rơi thì nhiều nơi sẽ có hiệu quả tuyết trắng xóa trông đẹp lắm!"

Những cô gái nghe vậy liền do dự.

Trong số bọn họ, có người là người địa phương, cũng có người là họ hàng, bạn bè từ thủ đô đến chơi.

Ảnh chụp đắt thế này, bọn họ thực sự không biết nên chọn như thế nào.

Cách âm của ngôi nhà cũ không tốt, mặc dù Mã Triết ở trong phòng nhưng vẫn nghe rõ tiếng động bên ngoài.

Trong khoảnh khắc, anh ta không khỏi cảm khái.

Anh ta hâm mộ mà nghĩ, giá như mình cũng có thể giống như em gái, trở thành một nhiếp ảnh gia được săn đón thì tốt biết mấy.

...

Mã Hy xử lý xong những khách hàng tìm đến, vội vàng trở lại phòng trong để tiếp tục xem tạp chí.

Vừa vào, cô ấy đã thấy anh trai mình hình như đang lén xem tạp chí thời trang, nghe tiếng cô vào liền vội vàng giả vờ tìm đồ.

Mã Hy nghi ngờ nhìn anh ta hai lần, biết anh ta sĩ diện nên không vạch trần.

"Tiểu Hy." Mã Triết suy nghĩ rồi lên tiếng.

"Em làm việc ở tiệm tạo hình Nửa Bầu Trời mỗi ngày đều không thấy mặt, mỗi tháng kiếm được bao nhiêu tiền? Có hơn sáu mươi đồng không?"

Mã Hy hừ một tiếng: "Anh, anh coi thường ai thế! Em giờ là một trong những nhiếp ảnh gia được săn đón nhất ở Nửa Bầu Trời, tháng trước lương của em còn phải thêm một chữ số ở đầu nữa."

Mã Triết kinh ngạc nuốt nước bọt, mắt trợn tròn: "Nhiều thế à?!"

"Đúng thế!" Mã Hy vẻ mặt vênh váo, vô cùng đắc ý.

"Ảnh chụp du lịch là do em đề xuất, mang lại nguồn thu lớn như vậy cho Nửa Bầu Trời, tiền thưởng tháng này gấp đôi! Hơn nữa gần đây còn thăng hạng, trở thành nhiếp ảnh gia kim bài của Nửa Bầu Trời, hoa hồng cũng cao hơn. Em bận rộn đến mức chưa kịp ký hợp đồng, nhưng nếu tính theo hoa hồng của nhiếp ảnh gia kim bài trong thời gian còn lại của tháng này..."

Mã Hy gõ gõ ngón tay tính toán.

"Tháng này em cố gắng một chút, lương có thể vượt qua ba trăm đấy!"

Tuy có thể chỉ có một lần cơ hội này, tháng sau làm việc ổn định thì ước chừng cũng hai trăm, nhưng mức lương này đã là mức lương cao nhất rồi.

Tâm trạng Mã Triết càng thêm khó tả, nhìn em gái vẻ mặt đắc ý khoe khoang, anh ta vẫn nói: "Rất tốt, em cố gắng lên!"

Mã Hy ngạc nhiên: "Anh lại không châm chọc em!"

"Lương em giờ còn cao hơn cả thu nhập của cả nhà mình kinh doanh tiệm ảnh, anh còn có tư cách gì mà châm chọc em!" Mã Triết tức giận nói.

Mã Hy nói: "Anh, anh đã thấy triển vọng của việc chụp ảnh ở địa điểm du lịch rồi, anh đi cùng em học hỏi kinh nghiệm đi. Sau đó đổi tiệm ảnh nhà mình thành tiệm tạo hình như Nửa Bầu Trời như thế nào? Phí nhượng quyền thương mại mỗi người chúng ta góp một nửa, cùng nhau kiếm tiền!"

Mã Triết nói: "Anh không thể thuyết phục ba."

Nói xong, anh ta nhìn thêm vài lần vào tạp chí trên bàn: "Em xem xong cuốn này rồi, cho anh mượn hai ngày."

"Cuốn này cho mượn ba ngày, ngày mai phải trả. Tạp chí thời trang ở Nửa Bầu Trời rất quý hiếm, mang về nhà đều phải tính toán chính xác từng ngày. Ngày mai em cố gắng mượn hai cuốn về. Sau đó cho anh xem một cuốn." Mã Hy nói.

Mã Triết không tự nhiên nói: "Được rồi, vậy thì cám ơn em!"

...

Tin tức Mã Hy mỗi tháng kiếm được ba trăm đồng lương như virus lan truyền nhanh chóng!

Mã Hy ngày ngày bận rộn chụp ảnh, chớp mắt một cái, những người họ hàng xa xôi mà cô còn không biết họ tên cũng đã biết chuyện này.

Sau đó, đương nhiên là những người đến giới thiệu người yêu cho cô đông đến mức đạp đổ cửa.

Đối với điều này, Mã Hy thực sự vừa bế tắc vừa tức giận.

Cô vì tin tưởng nên mới nói với anh trai về mức lương, sau đó anh trai nói với ba mẹ, sau đó là từ cả nhà biết, đến tất cả những người quen biết cô đều biết.

Hôm nay, Mã Hy bận rộn cả ngày, kéo thân thể mệt mỏi về nhà, liền bị mẹ bí mật kéo vào phòng riêng nói chuyện.

Mã Triết tò mò nhìn về phía phòng vài lần, tiếp tục xem tạp chí thời trang mà Mã Hy mượn.

Không lâu sau, anh nghe thấy tiếng mẹ trong phòng hình như đang chất vấn.

"Mẹ đang nói chuyện với con đấy, con phản ứng một chút đi!"

"Tiểu Hy, con cứ trả lời đi! Chuyện mẹ nói với con mấy ngày trước, con nghĩ sao?"

"Giờ lương con cao như vậy, ở nhà cũng không thiếu ăn uống phải không? Con kiếm được ba trăm một tháng, ba bốn tháng là đủ để kiếm được hơn một nghìn đồng để làm sính lễ rồi? Chuyện nhỏ này cũng không muốn giúp đỡ gia đình sao?!"

Mã Triết cũng học theo Mã Hy cầm sổ tay ghi ghi chép chép, nghe thấy tiếng động trong phòng thì sắc mặt lập tức nghiêm trọng.

Dù anh ta có tư tưởng gia trưởng, dù suy nghĩ cũng cổ hủ, ví dụ như cho rằng tiệm ảnh của nhà mình đương nhiên là do mình kế thừa.

Nhưng đối với em gái thì anh ta chưa đến mức phải hút m.á.u cô.

Anh ta vội vàng gõ cửa, sau đó đẩy cửa phòng vào.

"Mẹ, mẹ đang nói gì với Tiểu Hy vậy?" Mã Triết hỏi.

Mã Hy tức giận nói: "Mẹ nói người xem mắt với anh, ban đầu còn chê nhà mình nghèo không muốn lấy. Kết quả thấy lương em cao, lập tức đề nghị sính lễ phải đưa một nghìn mốt thì sẽ chịu. Nói cái gì mà chọn một trong một trăm!"

Lời nói của Mã Hy mang theo oán khí.

"Dựa vào cái gì anh lấy vợ lại bắt em kiếm tiền cho anh trả sính lễ chứ!"

Mẹ Mã giận dữ đánh Mã Hy: "Dựa vào cái gì?! Dựa vào cái gì?! Vì chúng ta là một gia đình. Con bé này giờ mới có chút tiền đồ liền không muốn giúp đỡ gia đình, sau này lấy chồng còn không phải không muốn đoạn tuyệt quan hệ với gia đình sao?!"

Mã Triết vội vàng đi qua bảo vệ em gái: "Mẹ, mẹ làm gì vậy! Mở miệng đòi sính lễ một nghìn đồng, cướp tiền à! Con không ưng nữa! Mẹ không nên ép buộc em gái phải đưa tiền!"

"Con thì biết cái gì chứ!" Mẹ Mã trách móc nhìn con trai.

Từ xưa đến nay, con gái đi lấy chồng như bát nước đổ đi. Giờ con gái thành đạt như vậy, bà ta tự nhiên muốn con gái giúp đỡ gia đình nhiều hơn trước khi lấy chồng.

Nếu không thì sau này sẽ không có cơ hội nữa!

Tất nhiên, bà ta cũng nghĩ cho con gái. Con gái bây giờ đã khác, nên tiêu chuẩn chọn bạn đời cũng khác!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-truoc-bi-doi-xu-tan-te-kiep-nay-song-mot-doi-cuc-pham/chuong-253.html.]

Có thể chọn người tốt hơn trong số những người có điều kiện tốt hơn.

Đương nhiên, bà ta cũng muốn tăng thêm tiền sính lễ.

"Tiểu Hy, đừng giận nữa, để anh nói chuyện với mẹ." Mã Triết an ủi Mã Hy.

"Bọn họ chỉ biết thiên vị!" Mã Hy tức giận nói.

"Không thích em thì lúc đầu sinh em ra làm gì! Dù sao tiền em vất vả kiếm được là của em."

"Đồ con gái c.h.ế.t tiệc, vừa có chút bản lĩnh đã coi trời bằng vung. Nuôi con bao nhiêu năm, con báo đáp ba mẹ như vậy đó à?!"

Mã Triết vội vàng ngăn hai người cãi nhau lần nữa: "Mẹ, đừng nói nữa. Tiểu Hy, em ra ngoài đi."

Mã Hy tức giận bước ra khỏi phòng mẹ, về phòng mình lập tức ấm ức khóc lên.

Mà cô vẫn chưa biết, sau khi tin tức về mức lương 300 đồng của cô lan truyền, không chỉ ba mẹ để ý mà người ngoài còn để ý nhiều hơn.

Người theo đuổi, người mượn tiền, phiền phức không kể xiết.

Cô từ chối thì bọn họ bảo có tiền là thay đổi, bị đủ thứ chỉ trích.

Vì những vấn đề cá nhân này, Mã Hy gần đây làm việc rất sơ suất.

Thế là, hợp đồng thăng chức nhiếp ảnh gia kim bài đã thương lượng xong cũng bị hoãn lại.

Văn phòng đưa ra kết quả: Theo phản hồi từ tiệm, từ khi được bổ nhiệm miệng, cô ấy bắt đầu làm việc lơ là, liên tục mắc lỗi, thời gian qua làm việc qua loa, lãng phí cuộn phim nghiêm trọng.

Ra khỏi văn phòng Nửa Bầu Trời, cô lau nước mắt ấm ức, lẩm bẩm: "Chuyện gì vậy chứ! Giá như lúc đầu mình đừng thật thà nói lương của mình!"

Đang cúi đầu khóc thầm thì bỗng có người đến gần.

"Em là đồng chí Mã Hy phải không?!" Người đó hỏi.

Mã Hy vội lau nước mắt, nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, rồi ngẩng đầu lên.

Người hỏi là Tôn Như - thợ trang điểm giỏi nhất, Mã Hy tất nhiên biết.

"Chị Tôn Như, em là Mã Hy. Trước đây chúng ta từng làm việc cùng nhau một thời gian, sau đó chị chuyển sang làm trang điểm hôn lễ. Chị tìm em có việc gì không?"

Lúc Tôn Như làm việc tại tiệm tạo hình là thời điểm đông khách nhất, nên dù cùng làm một chỗ nhưng lúc đó cô ấy thực sự không có nhiều tương tác với Mã Hy.

"Chị đã xem những bức ảnh em chụp, rất thích phong cách của em." Tôn Như nói.

*Từ ngữ tạo hình được sử dụng trong truyện bao gồm trang điểm, làm tóc, tạo kiểu tóc, chăm sóc da,...

"Cảm ơn chị." Mã Hy đáp lời cảm ơn rồi hỏi: "Chị Tôn Như, có phải chị có bạn bè muốn sắp xếp để em chụp ảnh nghệ thuật không?"

Từ khi hình thức chụp ảnh nghệ thuật này trở nên phổ biến, nhiều người ở Nửa Bầu Trời đều sẽ giúp đỡ người quen đặt lịch hẹn trước với thợ tạo hình và nhiếp ảnh gia, xem như là một thói quen thông thường để chen ngang.

"Không phải." Tôn Như nói.

"Chị cảm thấy phong cách chụp ảnh của em rất thời trang, gần giống với phong cách trong các tạp chí thời trang. Hơn nữa, chị cũng đi tìm hiểu, cách em phục vụ khách hàng cũng rất tốt."

Dù ai cũng có thể chụp ảnh, nhưng nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp được xem là một ngành nghề kỹ thuật cao cấp.

Hiện tại, Nửa Bầu Trời mời không ít nhiếp ảnh gia, những người này đều có chút kiêu ngạo của mình.

Ví dụ, khách hàng muốn chụp thế này thế kia, nhưng nhiếp ảnh gia lại cho rằng cách khác đẹp hơn, nhất định phải tạo ra tác phẩm nghệ thuật của riêng mình mà không quan tâm đến nhu cầu của khách hàng, tình huống như vậy thường xuyên xảy ra.

Tuy nhiên, điều này lại không xảy ra với nhiếp ảnh gia Mã Hy.

Tôn Như biết được, cô Lý cũng rất đau đầu vì sự kiêu ngạo của những nhiếp ảnh gia này.

Nếu không phải thiết bị chụp ảnh quá đắt, hiện tại rất nhiều nhiếp ảnh gia đều mang theo thiết bị của riêng mình, Nửa Bầu Trời đã sớm mở một lớp đào tạo kỹ thuật nhiếp ảnh để bồi dưỡng đội ngũ của riêng mình rồi.

Mã Hy lại lấy nhu cầu của khách hàng làm chủ yếu, đây là điều Tôn Như thích ở cô ấy.

"Bà chủ muốn chị dẫn một đội ngũ xuống phía Nam phát triển chi nhánh Nửa Bầu Trời ở Ngu Thành, để tôi lựa chọn những nhân tài kỹ thuật vào đội ngũ. Chị rất ngưỡng mộ em, muốn mời em tham gia vào đội ngũ của mình, không biết em có thể chấp nhận đi thử công việc ở phía Nam không?"

Tôn Như nói xong suy nghĩ của mình, định nói câu "chị chờ em suy nghĩ kỹ" mà Lý Xuân Lan đã dặn dò, vừa mở miệng thì nghe thấy Mã Hy vội vàng nói: "Em đồng ý! Khi nào đi? Em có thể đi ngay!"

Tôn Như: . . .

TBC

"Phát triển ở phía Nam là một việc dài hạn, ít nhất cũng phải một hai năm. Chuyện này em vẫn nên suy nghĩ thật kỹ."

"Em đã suy nghĩ kỹ rồi, có thể đi ngay!" Mã Hy kích động nói.

Cô ấy đang lo lắng về những chuyện lộn xộn ở nhà, những ngày này thậm chí còn nghĩ đến việc ra ngoài thuê nhà ở.

Kết quả là vừa bị thông báo tạm hoãn thăng chức thì lại có cơ hội như vậy, cô ấy tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ.

"Muốn đi sớm nhất cũng phải một tháng sau, hiện tại chị đang tham gia đào tạo làm đẹp nâng cao của Nửa Bầu Trời. Sau khi kết thúc lớp làm đẹp nâng cao, chị còn phải dành chút thời gian để tìm hiểu chi tiết về việc giảng dạy của Nửa Bầu Trời, cách thức kinh doanh của ngành công nghiệp tổ chức đám cưới. Rồi mới cùng với đồng nghiệp được chọn đi xuống phía Nam làm việc!"

Mã Hy nghe mà kích động, chỉ tiếc là không thể đi ngay: "Phải chờ một tháng sao? Em sẽ chờ! Nhưng chị Tôn Như, chị phải đảm bảo, đừng đến lúc chọn được người giỏi hơn thì lại không cần em nữa!"

Cô ấy đã bị dọa sợ bởi chuyện bị hoãn thăng chức rồi.

Nửa Bầu Trời không phải là đơn vị nhà nước, làm việc ở đây là dựa vào năng lực để kiếm sống, năng lực càng mạnh thì không cần bất kỳ mối quan hệ nào cũng có thể thăng tiến, nhưng năng lực kém thì sẽ bị loại bỏ.

Ví dụ như trạng thái kém cỏi gần đây của cô ấy, cô ấy chỉ mới thoải mái một chút, đã bỏ lỡ cơ hội.

"Yên tâm, nhiếp ảnh gia chỉ có một mình em." Tôn Như nói.

“Chị đã liên lạc với người bạn đã mở chi nhánh Nửa Bầu Trời ở Ngu Thành, tiệm của cô ấy hiện tại chưa bắt đầu kinh doanh dịch vụ chụp ảnh nghệ thuật, chị dẫn em đi là để em phụ trách đào tạo và làm nhiếp ảnh gia kim bài, sau đó quảng bá dịch vụ chụp ảnh nghệ thuật."

Mã Hy nghe xong kích động cười khúc khích.

"Vậy em theo chị xuống phía Nam, vẫn có thể thăng chức đúng không ạ?!"

“Chị nhớ là em đã thăng chức rồi mà?" Tôn Như hỏi.

Mã Hy đỏ bừng mặt vì xấu hổ, còn có chút chột dạ, lắp bắp giải thích tình hình của mình.

Tôn Như nghe xong liền hiểu: "Vậy không sao, khi em xuống phía Nam thì sẽ không bị những chuyện lặt vặt trong nhà ảnh hưởng đến công việc nữa. Nhưng tâm lý của em vẫn cần phải rèn luyện, nếu không sau này vẫn sẽ ảnh hưởng đến năng lực làm việc."

"Chị Tôn Như, chị nói đúng, em nhất định sẽ rèn luyện tâm lý thật tốt!" Hiện tại Mã Hy vui vẻ vô cùng, phiền muộn tan biến, nói chuyện cũng thoải mái vui vẻ.

"Còn chuyện em nói với gia đình về mức lương, tình huống này rất nhiều chị em sau khi làm việc ở Nửa Bầu Trời đều gặp phải. Chúng ta đã thảo luận trước đó, chuyện này phải phân biệt trường hợp.”

“Tính cách cứng rắn, có thể trấn áp được gia đình thì có thể nói với gia đình, như vậy chắc chắn vị thế của em trong gia đình sẽ được nâng cao! Nhưng tính cách yếu đuối hoặc quan hệ trong gia đình có chút vấn đề, tuyệt đối đừng nói kiếm được nhiều tiền, tiền khó kiếm được dễ bị nuốt mất!"

Mã Hy giống như một học sinh ngoan ngoãn, vừa nghe vừa gật đầu lia lịa.

Cô ấy cũng hiểu rõ, nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng khó khăn hiện tại của mình chính là do cô ấy khoe khoang với anh trai.

Nếu kiếm được năm sáu mươi đồng thì khoe khoang một chút, người ta sẽ cảm thấy cô ấy làm việc tốt, có chút năng lực.

Nhưng kiếm được hai ba trăm đồng thì chính là cá béo!

. . .

Mùa đông phương Bắc đến rất nhanh, mùa đông ở thủ đô chưa được bao lâu đã bắt đầu rơi tuyết nhỏ.

Cảnh tuyết kết hợp với những bức ảnh nghệ thuật tuyệt đẹp của bộ quần áo cổ trang được tung ra, khiến cho những người sẵn sàng chụp ảnh càng nhiều hơn.

Không ít du khách đến thủ đô, bất chấp việc phải mất cả ngày, chỉ để xếp hàng trang điểm chụp ảnh đẹp.

Ảnh chụp và phim được tiệm tạo hình thống nhất gửi về nhà của du khách mỗi thứ hai hàng tuần.

Loading...