Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 408
Cập nhật lúc: 2026-03-26 00:03:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau khi nàng c.h.ế.t, Tuyết Thập Nhất sức mạnh của ác hồn, mất nàng, nàng cảm thấy Đạo Môn sẽ buông tha cho ?”
Trường Tuế c.ắ.n c.ắ.n môi: “Ta báo cho A , sẽ…”
“Nàng để Hoàn Lăng bảo vệ ?” Ác hồn , trào phúng : “Nàng cảm thấy Tuyết Thập Nhất sẽ lĩnh tình ? Hay là nàng cảm thấy, Tuyết Thập Nhất hiện tại ở bên cạnh nàng , sạch sẽ vô hạ vĩnh viễn sinh ác hồn, khi nàng c.h.ế.t thể oán hối hảo hảo sống qua ngày?”
“Tuế Tuế, nàng quên , thế nhưng là bản thể của ác nguyên.” Ác hồn mặc dù phản bội , nhưng bản tôn của vẫn là vạn ngàn ác ý ngưng kết. Thế gian cái ác, ác hồn vĩnh viễn c.h.ế.t , thế gian tội , ác hồn vĩnh viễn trường sinh.
“Thả , thể giúp nàng.” Bất chấp sự thiêu nướng của liệt dương, ác hồn xuyên thủng tầng tầng phong ấn, thò một bàn tay thiêu đốt bốc khói: “Nàng nếu trợ , bây giờ liền thể giúp nàng phục nguyên vạn ngàn sinh linh của Linh Châu Giới, đưa nàng về nhà kết thúc tất cả những thứ .”
“Đem mấy kiếp lịch kiếp ở phàm trần, coi như một giấc mộng ?”
“Khi nàng một nữa tỉnh , mộng tan , Linh Châu Giới vẫn còn, A của nàng vẫn còn, nàng sẽ lãng quên tất cả tội ác và thống khổ…”
Bàn tay đó giống hệt Tuyết Thập Nhất: “Nắm lấy .”
Trường Tuế vô tri vô giác, chậm rãi đưa tay qua đó…
Ngay khi Trường Tuế sắp sửa nắm lấy bàn tay đó, một tiếng gọi trầm thấp quét sạch ma chướng mắt nàng, xuyên trong tai nàng: “Tuế Tuế.”
Một bàn tay khác nắm lấy nàng, cùng nàng mười ngón tay đan cài gắt gao nắm c.h.ặ.t.
Tuyết Thập Nhất đồng t.ử đen nhánh, che khuất ánh mặt trời nồng nhiệt đổ xuống mảng lớn bóng râm. Chàng rũ mắt ngưng thị nàng: “Nàng đang gì ?”
Trường Tuế mãnh liệt hồn, phát hiện phong ấn của Càn Khôn Kính nứt những đường vân nhỏ. Hô hấp khó khăn sắc mặt nháy mắt trắng bệch, sợ hãi đó nắm c.h.ặ.t lấy tay : “Tuyết, Tuyết Thập Nhất… Tuyết Thập Nhất…”
Rõ ràng mới qua, nàng sẽ ác hồn cổ hoặc, nàng suýt nữa trúng kế của Hắn.
“Không sợ.”
Tuyết Thập Nhất ôm nàng lòng, vỗ nhẹ an ủi. Cúi mắt, thấy Càn Khôn Kính nhanh liệt diễm tu bổ những đường vân nhỏ, hàng mi rũ xuống, giọng mơ hồ: “Ta ở đây.”
“Đừng sợ, nàng chỉ là quá mệt mỏi .”
Tiếng cuối cùng của ác hồn, tan biến bên tai Tuyết Thập Nhất: “Còn ngươi thì ?”
“Ngươi cam tâm .”
Khi Tấn Vô Song tìm tới, trong viện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Nhìn thấy hai đang ôm , thiếu niên tiên che mắt , nhạy bén nhận bầu khí đúng, yếu ớt lên tiếng: “Các … chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-408.html.]
Trường Tuế lộ vẻ yếu đuối mặt trẻ con. Được Tuyết Thập Nhất ôm một lúc hơn nhiều, vùi đầu hít một lãnh hương , Trường Tuế đẩy Tuyết Thập Nhất , : “Đương nhiên là .”
Tuyết Thập Nhất hiểu tính nàng, sờ sờ gò má lạnh lẽo của nàng, trầm giọng dặn dò: “Đợi .”
Chàng nấu an thần cho nàng.
“Mau qua đây .” Thấy Tấn Vô Song vẫn ngây ở cửa, Trường Tuế vẫy tay với : “Còn tưởng đến nữa chứ.”
“Sao thể.” Tấn Vô Song chạy đến mặt nàng, ném cuốn sách trong tay lên chiếc bàn gỗ nhỏ: “Còn vì nó .”
Hắn “Ách Thư” cho mê mẩn, rúc trong cung mấy ngày nay đều đang xem nó, xem xong mới nhớ khỏi cửa. Vừa nghĩ đến nội dung cuốn sách , liền nghẹn đến khó chịu, nhịn dốc bầu tâm sự với Trường Tuế: “Tên nghiệt đồ của Nữ Quốc sư cũng quá là thứ gì !”
Gần như tất cả những từng xem qua cuốn sách , đều nhổ vài bãi nước bọt tên nghiệt đồ. Cuốn “Ách Thư” mà Trường Tuế mua về là bản gốc nàng từng xem, nàng cũng rõ phiên bản mới biên soạn thêm cái gì, mà thể khiến Tấn Vô Song tức giận đến mức .
“Lúc Nữ Quốc sư nên nhận đồ !”
“Thứ lang tâm cẩu phế độc ác nhân tính như , xứng !” Tấn Vô Song mắng đến kích động, thấy Tuyết Thập Nhất bưng bát canh bước viện. Trường Tuế thấy, ho một tiếng hiệu thể dừng . Đáng tiếc Tấn Vô Song thể tiếp nhận tín hiệu, những lời phỉ nhổ đó thảy đều lọt tai Tuyết Thập Nhất.
“Uống ?” Đưa an thần cho Trường Tuế, Tuyết Thập Nhất hiếm khi rót cho một bát.
Tấn Vô Song thụ sủng nhược kinh, vội vàng nhận lấy bát , uống vài ngụm định thần. Đang định mở miệng tiếp tục, Trường Tuế ngắt lời : “Đệ xem xong hết ?”
“Xem xong , nếu thể tức giận như .” Thực gạt bỏ nỗi oan khuất của Nữ Quốc sư sang một bên, nếu sự ác của tên nghiệt đồ, Nam Vinh bọn họ cũng sẽ dễ dàng chiến thắng Bắc Lương như , đây đại khái chính là thiên mệnh.
Tấn Vô Song nhớ rõ “Ách Thư” lấy ở , định nguyên phong bất động trả về. Trường Tuế thấy thực sự thích, liền tặng cuốn sách cho : “Lão bản còn tặng một hộp sách, bên trong ít tranh minh họa, mang luôn .”
Tranh minh họa mười mấy bức, Trường Tuế còn kịp lật xem, chỉ thấy vài bức phác thảo về Hàm Ninh Các, điểm nào giống với Hàm Ninh Các chân thực.
“Đa tạ Tuế Tuế tỷ!” Tấn Vô Song bước vài bước lao thư phòng, hớn hở ôm hộp sách .
Từng bức tranh minh họa xem nghiêm túc, ý đồ chắp vá Cổ Bắc Lương miêu tả trong sách, hỏi Trường Tuế: “Các từng đến Bắc Lương ? Từng thấy Hàm Ninh Các ? Nó thật sự trông như thế ?”
Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của Tấn Vô Song, Trường Tuế kiên nhẫn trả lời: “Từng đến, từng thấy, trông như thế .”
“Vậy nó rốt cuộc trông như thế nào?”
Trường Tuế một tiếng: “Đệ đang hỏi hiện tại là quá khứ?”
Hàm Ninh Các hiện tại là một quỷ các hoang phế, quang huy còn. Hàm Ninh Các từng khí thế khôi hoành, là nơi khí phái nhất trong vương cung Bắc Lương: “Nơi đó một tòa lầu, tên là Quan Tinh Lâu. Đứng mái vòm tròn, thể quan sát vạn vật chúng sinh.”