Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 318

Cập nhật lúc: 2026-03-23 00:13:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp , Mộ Giáng Tuyết xuất hiện, cũng giao cho nàng nhiệm vụ giao ước gì.

Trường Tuế ban đầu cũng hoang mang, cho đến khi nàng mơ thấy Mộ Yếm Tuyết, nam nhân mặc huyền y xiềng xích giam cầm, nàng sâu thẳm hỏi: “Nếu đổi một cách khác để yêu ngươi, ngươi sẽ chấp nhận chứ?”

Nàng sẽ chấp nhận ?

Trường Tuế im lặng mười ngón tay của , khẽ thì thầm, “Ngươi, sớm …”

Lúc đó nàng trả lời , mà là quá muộn , một kiếp, còn tính là muộn ?

Nhẹ nhàng mở kết giới bên trong Trảm Tình Khấu, Trường Tuế thiếu niên đang dựa giường nghỉ ngơi, trong lòng tự nhủ hết đến khác, thôi .

Mộ Yếm Tuyết cố chấp sợ hãi như còn chịu vì nàng mà thôi, nàng cũng nên trả một thôi , bất kể kiếp Tuyết Thập Nhất còn yêu nàng , sẽ yêu nàng theo cách nào, nàng đều thôi , kháng cự nữa, mặc kệ gì thì .

Chấp niệm ám ảnh Trường Tuế tan biến, kiếp của nàng, nên giúp Mộ Giáng Tuyết độ hóa chấp niệm .

Không ngăn cản, khuyến khích, từ chối, kiếp , bất kể Tuyết Thập Nhất cầu xin điều gì, Trường Tuế đều nguyện để theo ý . Nàng cũng , chấp niệm của Mộ Giáng Tuyết qua từng kiếp, rốt cuộc thể thành sự thật ..

Tuyết Thập Nhất mặc bộ quần áo mới nàng mua về.

Trong túi trữ vật của , tông phục sạch sẽ để , bộ y phục màu xanh xám bạc màu trông giản dị, phù hợp với tính cách khoa trương diễm lệ của Mộ Giáng Tuyết. Sau khi mặc chỉnh tề, Tuyết Thập Nhất lấy túi tiền xẹp lép, dốc ngược lắc nhẹ, từ trong đó lăn vài đồng tiền, đây là tiền còn duy nhất .

“Tại trả phòng?” Thấy Tuyết Thập Nhất bước khỏi khách điếm, Trường Tuế nhịn nhắc nhở: “Vết thương của ngươi vẫn lành.”

Tuyết Thập Nhất cuối cùng cũng để ý đến nàng, chỉ đáp hai chữ lạnh lùng: “Hết tiền.”

Không ở khách điếm, mà là tiền, ở nổi khách điếm nữa. Chỉ với mấy đồng tiền , ngay cả ăn cơm cũng thành vấn đề.

Trường Tuế cảm thấy, Tuyết Thập Nhất đang oán trách nàng.

sống mấy kiếp, nhưng nàng đối với tiền bạc vẫn khái niệm gì, nàng cũng ngờ kiếp nghèo túng đến mức , cho dù là sư tôn, cũng nên đồng ý mà tiêu hết tiền của đồ , Trường Tuế tự kiểm điểm thấy đuối lý, quyết định trả tiền cho .

“Ngươi chờ một chút.” Khi Tuyết Thập Nhất đến một nơi vắng vẻ, Trường Tuế phá vỡ kết giới của Trảm Tình Khấu, từ bên trong .

Nghỉ ngơi mấy ngày, thương thế của nàng cũng khá hơn, hóa thành liền định chui đám đông, Tuyết Thập Nhất kéo , “Ngươi định .”

Nghe giọng mấy vui vẻ của thiếu niên, giọng của Trường Tuế cũng lắm, “Đi kiếm tiền, trả bạc tiêu cho ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-318.html.]

Tuyết Thập Nhất càng vui : “Ngươi ngoan ngoãn ở bên cạnh , cần ngươi trả.”

“Sao cần trả, bây giờ ngươi đến ăn cũng nổi, chỗ ở còn gì?” Trường Tuế thật sự chịu nổi vẻ mặt lạnh lùng của , thẳng thắn : “Ngươi để ý đến chẳng là vì tức giận tiêu hết tiền của ngươi ? Ta trả cho ngươi là chứ gì.”

Chiếc váy màu xanh lá cây bắt mắt và bộ đạo bào giản dị quấn lấy , hai kéo giữa phố khó tránh khỏi thu hút sự chú ý, ít qua đường ném ánh mắt trêu chọc. Trường Tuế suy nghĩ của Tuyết Thập Nhất, với ánh mắt đầy khó hiểu, nàng còn gì đó, Tuyết Thập Nhất lạnh mặt kéo góc, “Theo .”

Hai đến một con hẻm nhỏ vắng vẻ, Trường Tuế dừng bước, liền cảm thấy cổ tay siết c.h.ặ.t, một sợi dây xích vàng vô hình quấn quanh cổ tay nàng, đầu của sợi xích thiếu niên nắm trong những ngón tay thon dài.

“Ngươi ý gì?” Trường Tuế sững sờ một lúc, chút tức giận : “Ta là yêu, yêu tà họa thế trong miệng các ngươi cũng , hôm đó ngươi thấy !”

Tại còn khóa nàng !

Thiếu niên bình tĩnh giải thích: “Biết ngươi là yêu, đây cũng là xích khóa yêu.”

Sợi dây buộc Trường Tuế là pháp khí bắt yêu, mà là sợi dây trói do chính Tuyết Thập Nhất tự mày mò luyện chế, nó sẽ co theo hình dáng của trói, bất kể là yêu thứ gì khác, chỉ cần nó trói , liền khó mà thoát .

Trường Tuế thử kéo, phát hiện thứ còn hấp thụ linh lực, cho dù là nàng, trong thời gian ngắn cũng khó mà thoát . Trường Tuế tâm trạng khó tránh khỏi phức tạp, nàng thể thừa nhận, đồ của nàng ở phương diện đều cực kỳ thiên phú, chỉ là bao giờ dùng con đường chính đáng.

“Là một tu đạo giả, ngươi đặt tâm tư việc bắt yêu trừ hại, cớ luyện chế loại pháp khí âm hiểm ?” Trường Tuế nhịn vẻ sư tôn, nếu Tuyết Thập Nhất luyện chế pháp khí để bắt yêu, lý do gì gia cố nhiều cấm chế như , phức tạp phiền phức , còn dễ thương những linh vật yêu.

Tuyết Thập Nhất sắc mặt trầm xuống.

Theo lực siết của ngón tay, sợi dây trói đột ngột rút ngắn, kéo gần cách hai đầu, Trường Tuế buộc lao về phía thiếu niên.

Trán đập l.ồ.ng n.g.ự.c cứng rắn, nàng những ngón tay se lạnh giữ lấy gáy, Tuyết Thập Nhất ép nàng ngẩng cằm lên, giọng điệu khi áp mặt đầy vẻ khinh mạn, “Ngươi quản ?”

Một linh vật yêu, tư cách gì dạy dỗ .

Nàng bây giờ cũng còn là sư tôn của nữa.

Trường Tuế cho nghẹn lời, dù Tuyết Thập Nhất ký ức kiếp , cũng thái độ khinh thường của kích động, “Ta thấy ngươi chính là thẹn quá hóa giận, đuối lý.”

“Được, quản ngươi.” Trường Tuế kéo sợi dây trói cổ tay, “Ngươi giải nó thả , .”

 

 

Loading...