Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 244

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:52:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay đó, cảm thấy trong lòng nóng lên, cúi đầu đối diện với một đôi mắt to đen láy.

Thứ gì ?

Không còn là bóng tối áp ức , xung quanh tuôn những điểm sáng lốm đốm. Mộ Yếm Tuyết thấy một thứ kỳ quái chẻ đen thui xù lông, t.h.ả.m thương khiến buồn .

Hắn cúi đầu nó, nó cũng đang Mộ Yếm Tuyết. Mộ Yếm Tuyết nên ném nó , nhưng là tham luyến tia sáng yếu ớt trong mộng , là trong sự hư vô cô tịch vô biên cuối cùng cũng thêm một sinh vật sống, những ném , ngược còn ôm nó c.h.ặ.t hơn.

“Ngươi rời khỏi nơi ?” Thứ kỳ quái mở miệng chuyện , giọng mạc danh quen tai. Hắn đáng lẽ dễ dàng nhận , nhưng giống như một sức mạnh kỳ lạ nào đó đang ngăn cản nhớ .

Mộ Yếm Tuyết quét mắt tỏa ánh sáng yếu ớt, cho dù tia sáng, nơi vẫn như cũ trống rỗng hoang vu.

“Ngươi thể đưa ?” Cảm xúc Mộ Yếm Tuyết nhàn nhạt. Nhìn lâu sự hư vô trong mộng, thỉnh thoảng sẽ nghĩ, lẽ sinh nên sống trong bóng tối.

Cục than đen nhỏ trong lòng rũ rũ bộ lông, chút do dự : “Ta thể đưa ngươi đến nơi ánh sáng!”

“Ánh sáng?” Chẳng qua là một giấc mộng mà thôi.

Mộ Yếm Tuyết thiếu hứng thú, “Không cần .”

“Đi thôi thôi!”

Cục than đen nhỏ ồn ào hối thúc, “Nơi lạnh bao nha, trống rỗng cái gì cũng . Lẽ nào ngươi , mặt trời gay gắt chiếu lên là cảm giác gì ?”

“Không .”

Giống như hiểu tiếng , cục than đen nhỏ vẫn đang hối thúc, “Đi nha, đưa ngươi đến nơi ánh sáng, ai thích sự ấm áp cả...”

“Lẽ nào, ngươi liền xem xem là ai ?”

Phóng khỏi lòng Mộ Yếm Tuyết, cục than đen nhỏ chạm đất hóa thành hình mờ ảo, một phát nắm lấy tay Mộ Yếm Tuyết.

Bàn tay đó ấm áp mà mềm mại, rõ ràng sức lực quá lớn, dễ dàng kéo khỏi bóng tối. Tầng tầng lớp lớp vải đen đặc sệt bắt đầu thiêu đốt cháy rụi, ngày càng nhiều tia sáng lọt qua, thế giới của Mộ Yếm Tuyết... triệt để sáng bừng.

Đây, chính là ?

Xúc cảm thật chân thực.

Không thích ứng với ánh sáng quá mức bạo liệt, Mộ Yếm Tuyết khẽ híp mắt , giơ bàn tay tái nhợt lên che chắn.

Mặt trời gay gắt chiếu lên da thịt là cảm giác đau nhói nhẹ, ánh sáng vô hình bám , thể đóng băng dường như đang dần rã đông. Mộ Yếm Tuyết thấy, mặc một bộ huyết bào, màu áo ánh mặt trời ch.ói mắt như lửa, tóc đen như tơ, cốt cách vóc dáng đều thu nhỏ, hẳn là bộ dạng của thiếu niên.

“Thích ?” Bàn tay đó kéo bàn tay che nắng của xuống, mặc cho phơi trong ánh mặt trời.

Đứng trong thế giới tươi sáng, rốt cuộc cũng mà cục than đen nhỏ hóa thành. Hàng mi cong cong mang theo lúm đồng tiền sâu hoắm, là sự mơ hồ sớm khắc sâu trong lòng .

“Trường... Tuế?” Mộ Yếm Tuyết run rẩy hàng mi.

Hắn mà ở trong mộng, mơ thấy Trường Tuế, đầu tiên trong đời giấc mộng, mơ thấy gặp nhất cũng là đối mặt nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-244.html.]

Không, nơi vẫn là mộng ?

Mộ Yếm Tuyết chợt chút phân biệt trong mộng ngoài mộng .

Trường Tuế vẫn đang với , chớp chớp mắt mềm giọng hỏi: “Thích nơi ?”

Mộ Yếm Tuyết đáp: “Không thích lắm.”

“Kẻ l.ừ.a đ.ả.o.” Trường Tuế hừ một tiếng, liếc mắt một cái thấu , “Ngươi rõ ràng chính là thích.”

Vậy thì coi như thích .

Mộ Yếm Tuyết phản bác, thấy nàng truy vấn: “Vậy ngươi là thích ánh sáng, là thích hơn?”

Lần Mộ Yếm Tuyết dứt khoát trả lời.

Thế là, Trường Tuế ôm lấy , áp tai lên n.g.ự.c . Nhiệt độ cơ thể ấm áp nhanh ch.óng truyền đến , yết hầu Mộ Yếm Tuyết lăn lộn, “Nàng đang gì?”

“Suỵt” Trường Tuế hiệu nhỏ tiếng: “Nhịp tim của ngươi đang lặng lẽ cho đáp án.”

Mộ Yếm Tuyết rũ mắt, thấy nụ mặt Trường Tuế ngày càng mở rộng. Hắn nhịn chạm , khàn giọng hỏi: “Nó đều gì?”

“Nó ” Ngoắc tay ôm lấy cổ , ngữ điệu ngậm đầy tiếng của Trường Tuế kéo dài thong thả, “Nó ngươi sớm yêu thê t.h.ả.m .”

“Thừa nhận ?” Trong ngữ khí tràn ngập sự đắc ý, tiếng của Trường Tuế từng câu từng chữ rót tai , “Mộ Yếm Tuyết, ngươi sắp gục ngã trong tay .”

Mộ Yếm Tuyết hề thừa nhận, nhưng cũng sức lực để phản bác, dường như ở mặt nàng, trái tim đen tối lạnh lùng của là màu trong suốt.

“Gục ngã... trong tay nàng...” Nhẹ nhàng nhấm nháp sự khoe khoang của Trường Tuế, ngạo cốt liều mạng dựng của Mộ Yếm Tuyết một nữa uốn cong. Lần kéo theo cả lớp da ngụy trang cũng xé rách bạo lực, nội tâm chịu nổi phơi bày, khiến triệt để hiện nguyên hình mặt yêu.

Hắn chợt cảm thấy nhẹ nhõm, tiếng khẽ tràn phân biệt là tự giễu là nhận mệnh, “Ta ... sớm gục ngã trong tay nàng ?”

Thợ săn khống chế con mồi cuối cùng thành con mồi của con mồi, từ lâu đây, Mộ Yếm Tuyết mất bộ thẻ đ.á.n.h bạc.

“Vậy còn nàng?” Mộ Yếm Tuyết thấp giọng phát vấn.

Hắn sợ phơi bày bản chịu nổi nhất, sợ thấy câu trả lời của Trường Tuế. Rõ ràng , vẫn cầu một đáp án, “Nàng ... dù chỉ một chút... thích ?”

Trường Tuế , nụ rạng rỡ từng tấc từng tấc thoái lui, bắt đầu sự trầm mặc thật lâu.

Sự trầm mặc quá mức dài đằng đẵng, khiến mặt trời gay gắt đỉnh đầu dần mất nhiệt độ. Sương mù tối tăm đặc sệt hướng về phía Mộ Yếm Tuyết lan tràn leo lên, ý đồ một nữa kéo vực sâu băng giá.

Mộ Yếm Tuyết thấy lời phán quyết cuối cùng của nàng, “Ta cũng thích ngươi.”

“Thật ?” Mọi thứ bắt đầu trở nên giả dối, Mộ Yếm Tuyết dùng sức ôm lòng.

Trường Tuế áp tai lên n.g.ự.c , lắng nhịp tim ngày càng dùng sức của , ngữ điệu nhẹ nhàng mềm mại ngậm vài phần ý ngọt ngào, “Đương nhiên... là giả .”

 

 

Loading...