Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 243

Cập nhật lúc: 2026-03-21 23:52:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường Tuế bản khi mất trí nhớ, chỉ nàng của hiện tại, “Ít nhất ghét.”

Mộ Yếm Tuyết còn âm thanh.

Hắn nhớ tới từng câu từng chữ Trường Tuế gièm pha trong thạch lao, nhớ tới câu “Ta ghét ngươi” mà nàng gào thét với khi đau đớn tột cùng. Thật nực bao, Trường Tuế thà c.h.ế.t cũng chịu lừa một câu yêu , mà giờ phút ở đây, rõ ràng cái gì cũng , dễ dàng đổi lấy một câu ghét của nàng, đổi lấy phận phu quân mà nàng công nhận.

Rốt cuộc là thật, là giả.

Tình yêu tro tàn cháy trong sự căm hận, Mộ Yếm Tuyết khống chế nhịp tim của , cũng khống chế sự bốc đồng của . Hắn chợt sinh ý niệm thăm dò chân tướng. Bình sinh đầu tiên thấu, luôn nghiên cứu cho rõ ràng mới uổng phí sự cố chấp của , ?

Dưới tiếng tim đập kịch liệt, Mộ Yếm Tuyết nắm lấy ba ngón tay của Trường Tuế.

Trường Tuế nghi hoặc ngẩng đầu, thấy hỏi: “Tiêu chuẩn ban cho sự yêu thích của nàng là gì?”

“Là cái ...” Mười ngón tay mở mắt, giống như móng vuốt lông xù nở hoa.

“Nếu thể chút do dự mười sự yêu thích đối với ngươi, đó chính là thích .” Thích một cần lý do, Trường Tuế thì cần mười lý do.

Nhìn mười ngón tay xòe mắt, Mộ Yếm Tuyết run rẩy hàng mi, nụ cong khóe môi giống , càng giống như một loại quỷ . Hắn lẩm bẩm: “Có sự yêu thích của nàng, thật khó a.”

Khó đến mức từng từ bỏ một , nguyện nhặt , cũng dám thử nghiệm nữa.

Nếu thất bại, sợ sẽ phát điên.

Trường Tuế cảm nhận cảm xúc của , càng nhớ nổi những quá khứ dây dưa đó. Nàng dùng ngón út ngoắc lấy ngón tay , lắc lư chuỗi vòng tay màu đỏ nhạt cổ tay, nhỏ giọng lầm bầm, “Rất khó ? ngươi từng ...”

Nếu nàng nguyện ý thành với chứ.

Mộ Yếm Tuyết tiếp lời, bế nàng từ trong nước , “Ta thêm một nữa.”

Sự thực sự.

“...”

Mộ Yếm Tuyết là kẻ giấc mơ.

Từ khi ký ức, mỗi đêm chìm giấc ngủ, đều sẽ rơi bóng tối nặng nề.

Nơi đó ánh sáng, âm thanh, cái gì cũng . Hắn chỉ thể thấy tiếng hít thở đè nén của , tiếng tim đập ngoan cường nhưng sớm c.h.ế.t lặng. Có một thời gian dài, Mộ Yếm Tuyết hỉ việc chìm giấc ngủ. Hắn chán ghét nơi giống như l.ồ.ng giam đó, điều khiến cảm thấy là dị loại của thế gian ... Một con quái vật cần đến, bất cứ lúc nào cũng sẽ hủy diệt.

Cách biệt mấy tháng, Mộ Yếm Tuyết rốt cuộc cùng Trường Tuế đồng sàng cộng miên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-243.html.]

Hắn ở phía ngoài giường nệm, bên tai là tiếng hít thở đều đặn kéo dài của Trường Tuế. Nàng luôn thích co rúm khi ngủ, cuộn tròn hai chân hai tay, quá nửa khuôn mặt vùi gối mềm, giống như một con động vật nhỏ cuộn thành cục bông. Cho dù là đống cỏ khô trong phòng giam, nàng cũng luôn thích cuộn thu thành một cục, đây đại khái là lúc nàng mềm mại vô hại nhất.

“Ưm...” Không mơ thấy gì, trong gối truyền tiếng nỉ non yếu ớt.

Mộ Yếm Tuyết nghiêng hướng về phía nàng, chợt nàng đều mơ thấy gì. Nàng dường như thường xuyên ác mộng, mỗi giật tỉnh giấc từ trong mộng đều giống như thú nhỏ xù lông, tiếng động nhỏ nhặt đều thể rước lấy sự hoảng sợ của nàng.

Chợt nhớ tới câu đ.â.m chọc của nàng “Trong mộng ngươi, đều là mộng ”, Mộ Yếm Tuyết phát một tiếng xuy nhẹ, vươn tay ôm lòng.

“Trường Tuế.” Người gọi đang chìm sâu trong giấc mộng, Mộ Yếm Tuyết nhẹ nhàng kề sát tai nàng, dùng giọng trầm khàn đè thấp nỉ non, “Trong giấc mộng hiện tại của nàng, sẽ chứ?”

Rõ ràng Trường Tuế thể nào đáp , vẫn tự lẩm bẩm hỏi, “Ta vẫn sẽ là ác mộng của nàng ?”

Nàng rõ ràng , còn ghét nữa.

Mộ Yếm Tuyết vốn buồn ngủ gì, là Trường Tuế trong lòng quá mức ôn nhuyễn, là mùi hương thuộc về tỏa nàng quá mức trợ miên, Mộ Yếm Tuyết tì cằm lên đỉnh đầu Trường Tuế, khép mắt ngủ .

“Giấc mộng” đêm nay, dường như chỗ nào đó giống .

Mộ Yếm Tuyết ngâm trong sương mù tối tăm đặc sệt, hình như thấy tiếng xào xạc, là gió.

Những hạt mưa to bằng hạt đậu nện xuống lá rụng, gió gào thét hòa cùng tiếng sấm rền vang. Mộ Yếm Tuyết lạnh lùng về phía hư xa xăm, thể cảm nhận , trong giấc mộng l.ồ.ng giam của , hình như đang đổ một trận mưa to.

Một trận mưa to bạo liệt mang tính hủy diệt.

Mộ Yếm Tuyết ép buộc bản thức tỉnh.

Chính vì sự tĩnh mịch mộng mị đây, mới ngủ nông, thể dễ dàng nhận sự đổi bên ngoài giấc mộng. Mà tiếng mưa thực sự quá ồn ào, tuy còn là sự tĩnh mịch bất biến, nhưng đối với , ồn ào và tĩnh mịch gì khác biệt, nơi chỉ một .

ẦmMộ Yếm Tuyết chậm chạp thể thoát khỏi quỷ mộng . Hắn chỉ thể ép tiếng mưa, rõ ràng cảm nhận nước mưa nhỏ xuống, quanh ẩm lạnh giống như ngâm trong nước lạnh, lạnh đến tận xương tủy.

Cứ như qua bao lâu, vì quá lạnh mà xuất hiện ảo thính , hình như thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết nhỏ xíu mềm mại.

“Ai da, đau quá a”

Không ảo giác, âm thanh ngày càng rõ ràng, nọ từng tiếng cầu xin, “Đừng chẻ nữa đừng chẻ nữa, ô ô lông cháy hết ...”

RàoBóng tối vô hình phảng phất hóa thành bức màn đặc sệt thực chất, xuyên thủng hư cắm đầu lao thế giới của Mộ Yếm Tuyết. Người nọ hất tung bức màn đặc sệt, cũng mang theo bầu trời quang đãng ch.ói lọi rực rỡ phía , thế giới của Mộ Yếm Tuyết... một khoảnh khắc trời sáng .

 

 

Loading...