Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:39:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tại còn trêu chọc chứ?”

Là kiếp nợ nàng, cho nên kiếp nàng về giày vò báo thù ? Mọi chuyện ngày hôm nay, vô tình vô cảm đến mức nào mới thể nhẹ tênh dùng một câu “ cần lý do” để bỏ qua.

Mộ Yếm Tuyết rời . Bị Trường Tuế kích động một trận, vốn tưởng sẽ phát điên hành hạ nàng, ngờ chẳng gì cả. Sau khi , Trường Tuế vội vàng vén tay áo lên, phát hiện vòng tay hoa tuyết vẫn giữ sắc đỏ thẫm, đậm thêm cũng phai .

Ngày hôm đó, lẽ vì nàng Tiêu Trinh hoảng sợ, nên thang t.h.u.ố.c an thần hằng đêm còn gửi tới nữa. Nàng co gối thu đống rơm, trong cơn buồn ngủ mơ màng, nàng mơ thấy Trảm Tình Khấu cổ tay hóa thành một màu đỏ thẫm đặc quánh như sắp rơi xuống, đó là khi hận ý của Mộ Yếm Tuyết đối với nàng đạt đến đỉnh điểm.

“Tuế Tuế, tới đưa nàng đây.” Người đàn ông mặc một áo đỏ thẫm xa hoa, giống như màu sắc của đóa hoa tuyết khi sa đọa, ngón tay phủ lên cổ nàng.

Trường Tuế cố gắng ngửa cao cổ, tỏ vẻ kinh hãi, nhưng nụ mặt chẳng cách nào kìm nén , nàng cảm thấy nhẹ nhõm từng : “Chàng hứa với , sẽ phục nguyên Linh Châu Giới.”

Người đàn ông gì, khoảnh khắc cảm giác ngạt thở truyền đến, giấc mộng chìm bóng tối, Trường Tuế đột ngột mở mắt.

“A!” Trường Tuế giật . Trong lao phòng tối tăm yên tĩnh, nàng mở mắt chạm một đôi mắt ẩn hiện trong đêm đen.

Mộ Yếm Tuyết đến từ lúc nào, gương mặt cúi thấp ở cách cực gần nàng, đầu ngón tay lành lạnh lướt qua lướt mệnh mạch của nàng, thở nhẹ nhàng phả bên tai, quỷ mị hiểm độc: “Gặp ác mộng ?”

Giọng điệu quá đỗi dịu dàng, cứ như thể họ từng tranh cãi đối mặt với t.ử cục.

“Không .” Trường Tuế đang phát điên cái gì, cảnh giác , nàng phản bác: “Là mộng .”

Mộ Yếm Tuyết phát tiếng đáp nhẹ từ mũi, họ lâu bình tâm tĩnh khí chuyện với : “Là mộng gì thế?”

Trường Tuế đáp: “Trong mộng ngươi, đều là mộng .”

Người đàn ông dường như khựng , giận mà : “Vậy xem , chỉ thể ác mộng của nàng thôi.”

“Nửa đêm nửa hôm ngươi rốt cuộc tới đây gì.” Sự nhạy bén của linh vật khiến nàng nhận sự nguy hiểm bất thường, cực lực đè nén bản năng bỏ chạy. Nàng định đẩy mặt nhưng Mộ Yếm Tuyết bóp cằm.

“Ta tự nhiên là tới ” Ngón tay lành lạnh quẹt qua đôi môi ấm mềm của nàng, dùng lực cạy mở hàm răng. Một viên t.h.u.ố.c nhỏ nhét miệng, Mộ Yếm Tuyết ép nàng nuốt xuống, bịt miệng mũi nàng nhẹ giọng : “Làm ác mộng của nàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-230.html.]

Hắn tới để ác mộng của nàng. Thứ Mộ Yếm Tuyết bắt Trường Tuế nuốt xuống là một viên cổ d.ư.ợ.c tên là Bạc Tình Dạ.

Cổ d.ư.ợ.c nuốt xuống, mỗi đêm khi trăng lên, trúng cổ sẽ đau đớn khó nhịn, cần ngửi thấy mùi d.ư.ợ.c hương đặc định kẻ hạ cổ mới thể xoa dịu cơn đau. Nếu kẻ hạ cổ đeo d.ư.ợ.c hương xuất hiện, trúng cổ sẽ đau đớn cả đêm, cứ như quá năm ngày sẽ mất mạng trong đêm trăng.

Mộ Yếm Tuyết đêm nay xuất hiện đeo d.ư.ợ.c hương. Hắn trơ mắt thở của Trường Tuế dần dồn dập, mềm nhũn ngã gục đống rơm. Phớt lờ sự phát tác của cổ d.ư.ợ.c, phóng tầm mắt , lầm bầm tự : “Tri Bách bắt về một kẻ thú vị.”

Giọng khựng , cuối cùng cũng dời mắt về phía Trường Tuế: “Tuế Tuế là chuyện thú vị gì ?”

Trường Tuế c.ắ.n c.h.ặ.t răng, lời của Mộ Yếm Tuyết một nửa lọt một nửa, đại khái thể đoán là giao dịch của Thiên Diện Lão Quái . Như cũng . Biết nguyên nhân phát điên, Trường Tuế ngược thở phào nhẹ nhõm.

Nước cờ , nàng vốn định che giấu kỹ lưỡng, cũng với bản lĩnh của Mộ Yếm Tuyết, sớm muộn gì cũng phát hiện vấn đề. Hiện tại chuyện của Thiên Diện Lão Quái bại lộ, càng thể chứng minh sự trêu đùa của Trường Tuế đối với . Nàng thà hủy hoại danh tiếng cũng thấy Mộ Yếm Tuyết vì nàng mà điên cuồng, vì nàng mà si mê, đây là chuyện thích thích thể giải thích rõ ràng nữa .

“Không thích , là ngay từ cái đầu tiên... nảy sinh thù hận ?” Hay cách khác, chỉ cần thấy cái tên Mộ Yếm Tuyết thôi bắt đầu căm ghét . Hiện tại, cũng chỉ cái cớ hoang đường mới thể biện minh đôi chút cho Trường Tuế.

Cơn đau cơ thể ngày càng dữ dội, Trường Tuế quật cường mím môi , định giả c.h.ế.t đến cùng. Nàng định nâng tay lên để xem Trảm Tình Khấu đậm thêm , tuy nhiên Mộ Yếm Tuyết nắm lấy tay nàng lúc , vì tâm thái gì mà hỏi một câu: “Nàng sẽ yêu chứ?”

Trường Tuế ngỡ lầm. Cho đến khi Mộ Yếm Tuyết lặp lời đó một nữa: “Tuế Tuế, nàng yêu .”

Hắn xem sự chán ghét của Trường Tuế đối với thể kiên cố đến mức nào, sự đau đớn tột cùng và cái c.h.ế.t cận kề, liệu nàng trái lương tâm mà một câu yêu . Đã , nếu thích cần lý do, sẽ cho nàng một lý do để yêu .

Mái tóc xõa lành lạnh rơi xuống má Trường Tuế, Mộ Yếm Tuyết nâng mặt nàng lên, dịu dàng giúp nàng lau mồ hôi lạnh: “Có đau ?” Hắn định dụ dỗ nàng, ngón tay cạy mở hàm răng đang c.ắ.n c.h.ặ.t của nàng: “Chỉ cần nàng yêu , sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cho nàng.”

Dù chỉ là lừa .

“Ta...” Ý thức bắt đầu cơn đau kéo , Trường Tuế lạc lối trong sự dịu dàng của Mộ Yếm Tuyết. Nàng chậm chạp nắm lấy cổ tay mặt, nắm lấy chiếc phao cứu mạng duy nhất , đôi môi mấp máy, nàng định thuận theo lời Mộ Yếm Tuyết mà mở miệng. Lớp ống tay áo rủ xuống để lộ vòng tay cổ tay, Trường Tuế thấy đóa hoa tuyết khôi phục màu đỏ thẫm như m.á.u, thậm chí còn diễm lệ hơn cả sắc m.á.u ba phần. Đây là nàng tiến gần đến thành công nhất.

Cho nên, nàng thể yêu chứ?

 

 

Loading...