Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 190
Cập nhật lúc: 2026-03-20 09:46:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Cập nhật lúc: 2026-03-20 09:46:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Dường như, chút tỉ mỉ quá mức .
Cổ Trường Tuế ngửa đến mức chút cứng đờ, chiếc lưỡi mềm mại khuấy động đến mức chút đặt , luôn lơ đãng l.i.ế.m ngón tay Mộ Yếm Tuyết. Trong một chạm nữa, Mộ Yếm Tuyết dĩ nhiên dùng hai ngón tay kẹp một cái, cảm giác đau tê dại khiến nàng nhịn rên rỉ thành tiếng.
“Xin .” Mộ Yếm Tuyết cuộn cuộn ngón tay, vẫn nhét trong miệng nàng rút về, “Làm nàng đau ?”
Trường Tuế hoài nghi Mộ Yếm Tuyết đang trêu cợt nàng, nhưng biểu cảm của thực sự quá đắn nghiêm túc, nàng chứng cứ để nổi giận.
Hơi hạ thấp thể, Mộ Yếm Tuyết sát gần hơn một chút, bóp má Trường Tuế hiệu nàng há miệng to hơn chút nữa, nhẹ giọng dỗ dành: “Sắp bôi xong , há to một chút nữa.”
Mộ Yếm Tuyết đặt ánh mắt trong răng miệng nàng, động tác khuấy động cọ xát chuyên chú chậm rãi, mảy may ý định sắp dừng . Cho đến khi nước bọt của Trường Tuế sắp trào , nhịn bắt đầu đẩy cự tuyệt tay , Mộ Yếm Tuyết mới chậm rì rì rút tay ngoài: “Xong … xong …”
Vài sợi tơ bạc mảnh dài kéo , vắt vẻo ngón tay thon dài trắng trẻo của , khiến hành vi bôi t.h.u.ố.c vô cớ lộ vẻ dâm mỹ. Tay Mộ Yếm Tuyết sớm dính ướt, cố tình vội lau, mà là khẽ động ngón tay rủ dung nhan tỉ mỉ đoan tường, cũng đang cái gì.
Trường Tuế chỉ cảm thấy nóng xông thẳng lên đỉnh đầu, gần như là cần suy nghĩ liền nhào tới, dùng tay áo giúp lau sạch dấu vết tay. Nhìn động tác hung hăng của nàng, Mộ Yếm Tuyết rõ còn cố hỏi: “Sao ?”
Trường Tuế ngẩng đầu trừng mắt , ráng hồng từ tai lan tràn trong vạt áo, cái miệng bôi qua cao t.h.u.ố.c ướt át sưng đỏ.
Lướt qua khóe môi dính vệt nước của nàng, Mộ Yếm Tuyết đưa tay giúp nàng lau một cái, giả vờ như hậu tri hậu giác, dùng ngữ khí mười phần đắn an ủi nàng: “Cái gì.”
Hắn hỏi: “Tuế Tuế lẽ nào từng chú ý qua ?”
Chú ý cái gì?
Trong ánh mắt nghi hoặc của Trường Tuế, Mộ Yếm Tuyết cúi , ôm lấy nàng thấp giọng thổ tức: “Chúng ngày thường khi hôn, luôn sẽ như .”
Trường Tuế hiện tại thể xác định, Mộ Yếm Tuyết quả thực đang trêu cợt nàng.
Kể từ khi quan hệ của hai chuyển biến , gần như đêm nào cũng sẽ chút gì đó, mỗi đêm hôn ôm ấp là thể thiếu. Trường Tuế đêm nay thực sự tâm trạng, Mộ Yếm Tuyết cũng giống dáng vẻ hứng thú, chủ động đòi hỏi, chỉ là ôm Trường Tuế trong lòng, từng cái từng cái vuốt ve lưng nàng: “Ngủ .”
Trường Tuế nhắm mắt , thực sự nắm bắt tâm tư của Mộ Yếm Tuyết, bắt đầu chất vấn kế hoạch của chính .
Lẽ nào chiêu đối với tác dụng?!
cho dù là phu thê ân ái, thấy thê t.ử nhà Nam Phong Quán, liên quan đến thể diện cũng luôn hỏi han một hai, Mộ Yếm Tuyết phản ứng gì. Hắn đương thật sự để ý?!
Ôm đủ loại nghi hoặc, Trường Tuế chìm trong mộng yểm.
Nàng một giấc mộng đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-190.html.]
Trong mộng, bất luận nàng c.h.ế.t thế nào, Trảm Tình Khấu cổ tay đều là màu trong suốt vô hạ, cho dù nàng dùng đao sắp đ.â.m c.h.ế.t Mộ Yếm Tuyết , Mộ Yếm Tuyết vẫn đang một ngụm một tiếng yêu nàng.
Trường Tuế nhận mệnh .
Để Hoàn Lăng an tâm, để giữ vững Nam Vinh mà Hoàn Lăng để ý, Trường Tuế bắt đầu thật sự coi Mộ Yếm Tuyết là phu quân, cùng sinh hạ một trai một gái, đều đưa trong cung Vương trữ bồi dưỡng.
Cảm nhận trong mộng cực kỳ chân thực. Dưới ánh nắng rực rỡ, hai đứa trẻ chạy nhảy nô đùa trong hoa viên, chẳng mấy chốc chạy xa. Trường Tuế nép trong n.g.ự.c Mộ Yếm Tuyết, nàng siết c.h.ặ.t eo, hôn đến mức thở hồng hộc, tơ bạc kéo dài, thở của Mộ Yếm Tuyết phả bên tai nàng, hết đến khác gọi nàng: “Tuế Tuế.”
Hắn ôm lấy nàng, thấp giọng nỉ non: “Vĩnh viễn bồi tiếp bên cạnh ?”
Đừng quản Linh Châu Giới gì nữa, đừng vướng bận những oán hận thế tục nữa, cứ như bi thống mà bồi tiếp bên cạnh , vĩnh viễn rời xa, đọa lạc đến cực hạn nở đóa hoa tội , đời đời kiếp kiếp cùng dây dưa cùng một chỗ… ?
Trường Tuế thấy : “Được.”
“A” Trường Tuế dọa tỉnh.
Đây hẳn là cơn ác mộng đáng sợ nhất nàng từng trong đời .
Chỉ là đợi nàng bình phục, liền kinh hô một tiếng, bởi vì nàng thấy bên giường một đoàn hắc ảnh mờ ảo. Thứ đó cứ như vô thanh vô tức ngưng thị nàng, giống như một đoàn sương mù đặc quánh, trĩu nặng những vật thể rõ.
“Dọa đến nàng ?” Hắc ảnh động đậy một chút, vươn một bàn tay thon dài tái nhợt, phủ lên trán Trường Tuế.
Trường Tuế chớp chớp mắt, tầm mờ ảo trở nên thanh minh, lúc mới phát hiện thứ kỳ quái bên giường dĩ nhiên là Mộ Yếm Tuyết. Hắn tĩnh tọa như bao lâu, chỗ vốn dĩ nên ngủ lạnh lẽo một mảng, chút nhân khí nào đáng .
Nửa đêm nửa hôm thế , ngủ đây chằm chằm nàng là gì?
Mộ Yếm Tuyết nàng dọa , đưa tay ôm nàng trong lòng, cũng đưa nàng trong bóng râm. Nhiệt độ cơ thể cực lạnh, nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng: “Ngoan, sợ, ở đây.”
Trường Tuế túm lấy vạt áo , lơ đãng chạm da thịt tẩm y của , lạnh đến mức nàng đ.á.n.h một cái rùng . Lại rụt trong n.g.ự.c , Trường Tuế luôn cảm thấy Mộ Yếm Tuyết chút đúng, nhịn đau mơ hồ lên tiếng: “Ngươi, tại , ngủ?”
Mộ Yếm Tuyết đáp: “Không gì.”
Ngữ khí của nhẹ bẫng: “Chỉ là chút ngủ , lo lắng quấy rầy nàng.”
Là ?
Ánh trăng vụn vặt xuyên qua song cửa sổ, hắt xuống giường, chiếu tới dung nhan của Mộ Yếm Tuyết. Trường Tuế hoài nghi, nàng tịnh hoa mắt, đoàn hắc ảnh đặc quánh trĩu nặng đó là tồn tại chân thực, đó hẳn là cảm xúc chân thực nhất của Mộ Yếm Tuyết.
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.