Kiếp Nào Sư Tôn Cũng Là Của Ta - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-03-20 09:46:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khụ khụ…” Tiếng ho khan phía càng lúc càng nặng, Lục Châu cũng , đá một cước ghế của nàng.

Thu hồi ánh mắt từ đài, Trường Tuế định rót cho Lục Châu một chén nhuận họng. Xoay , khóe mắt nàng quét qua phía đối diện, dường như đang . Trường Tuế lơ đãng cầm chén lên, đang định vén tay áo xách ấm , chần chừ một chớp mắt, mãnh liệt ngẩng đầu lên.

“!” Sự kinh ngạc của Trường Tuế so với Lục Châu chỉ hơn chứ kém.

Nàng từng nghĩ Mộ Yếm Tuyết sẽ tìm đến, nhưng ngờ đến nhanh như : “Ngươi ở đây?!”

Nên hỏi là, đến đây bao lâu . Trường Tuế chỉ mải xuất thần, phát hiện bên cạnh thêm một .

Mộ Yếm Tuyết vẫn luôn Trường Tuế, thấy nàng cuối cùng cũng phát hiện sự tồn tại của , khẽ mỉm giải thích: “Thấy nàng mãi về, yên tâm, liền ngoài tìm nàng.”

Chỉ là ngờ, tìm thấy thê t.ử của ở loại địa phương .

Rủ mi, nhận lấy chén trong tay Trường Tuế, Mộ Yếm Tuyết nàng thành việc xong, vén tay áo giúp nàng rót đầy nước chén , đẩy trở về: “Uống .”

Trường Tuế cứng đờ tay nhận lấy.

Chén vốn định đưa cho Lục Châu, nàng hồ đồ bưng lên, kịp đưa đến bên miệng, thấy bên cạnh tri kỷ nhắc nhở: “Cẩn thận bỏng.”

Rốt cuộc là chậm một bước, Trường Tuế nuốt nước trong miệng.

Không đợi Lục Châu phản ứng, Mộ Yếm Tuyết ở bên cạnh dậy nhận lấy chén , bóp lấy cằm Trường Tuế nhíu mày lệnh: “Nhổ .”

Trường Tuế chỉ cảm thấy trong khoang miệng đau rát bỏng rẫy, trong lúc thể nuốt xuống, nàng theo bản năng nhổ nước . Trong chén bốc lên nóng hầm hập, vài giọt nước b.ắ.n lên mu bàn tay Mộ Yếm Tuyết.

“Há miệng .” Thấy miệng Trường Tuế đều bỏng đỏ, Mộ Yếm Tuyết bóp cằm nàng nâng lên một chút, cúi sát gần, tỉ mỉ kiểm tra xem nàng thương .

Trường Tuế còn hồn từ trong cơn đau, miệng Mộ Yếm Tuyết dùng ngón tay cạy , lộ hàm răng trắng bóc và đầu lưỡi bên trong, còn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua. Có xúc cảm lạnh buốt tì lên mặt lưỡi nàng, Trường Tuế kích thích đến mức đau ngứa, nhịn khẽ l.i.ế.m một cái.

Động tác của Mộ Yếm Tuyết khựng , giương mắt về phía nàng: “Đau?”

Ngậm một ngụm nóng lớn như , thể đau!

Trong mắt Trường Tuế ứa lệ hoa, thuần túy là vì đau.

Ý thức hành động như của hai quả thực chút bất nhã, nàng vội vàng bẻ tay Mộ Yếm Tuyết, nắm ngược cổ tay: “Đừng động.”

Dùng khăn tay nhẹ nhàng giúp nàng lau khóe môi, ôn thanh : “Bây giờ chuyện thể sẽ đau, trở về giúp nàng bôi chút t.h.u.ố.c.”

Ca múa trong đại sảnh vẫn đang tiếp tục, tịnh chỉ một Trường Tuế là khách, nhưng nam khách nhân tướng mạo hơn cả các công t.ử trong quán như Mộ Yếm Tuyết quả thực nhiều, cho nên bước , liền thu hút quá nhiều ánh mắt.

Lúc Mộ Yếm Tuyết mặt Trường Tuế, ảnh thon dài che khuất đài cao kín mít, bóng râm bao phủ, tầm của Trường Tuế cản trở, chỉ thể thấy một Mộ Yếm Tuyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiep-nao-su-ton-cung-la-cua-ta/chuong-189.html.]

“Vậy…” Âm điệu kéo dài, dường như đang châm chước điều gì, khựng hỏi: “Tuế Tuế bây giờ trở về, đợi xem xong ca múa mới quyết định?”

Với tư cách là phu quân của nàng, Mộ Yếm Tuyết tịnh biểu hiện sự phẫn nộ chất vấn đáng , những thể bình tâm tĩnh khí rót cho nàng, quan tâm vết bỏng của nàng, dĩ nhiên còn dò hỏi nàng dự định khi nào trở về. Nếu nàng xem xong mới , lẽ nào còn ở đây bồi nàng cùng xem?!

“Ưm.” Trường Tuế còn tâm trạng nào mà ở , miệng thể , nàng chỉ chỉ cửa lớn.

Lúc dậy, nàng thấy Mộ Yếm Tuyết tại chỗ nhúc nhích, tưởng hiểu ý , đang định đưa tay kéo , bỗng thấy Mộ Yếm Tuyết giật ngọc bội bên hông xuống đặt lên bàn.

“Ra cửa quá gấp, quên mang túi tiền.” Hắn giải thích.

Trường Tuế cả đều đến ngây ngốc.

Thế ?!

Thê t.ử ngoài ăn uống chơi bời nam nhân, kẻ phu quân trả bạc dỗ dành về nhà?! Nàng Mộ Yếm Tuyết thể rộng lượng đến mức độ ?!

“Đi thôi.” Mộ Yếm Tuyết nắm lấy tay Trường Tuế.

Khi bọn họ ngang qua Tú bà, Trường Tuế thấy, ánh mắt Tú bà bọn họ quái dị phức tạp.

“…”

Nàng quả thực chút cố ý, cố ý dẫn dụ Mộ Yếm Tuyết hiểu lầm, cố ý xem phản ứng của , nhưng Mộ Yếm Tuyết biểu hiện thực sự quá bình tĩnh. Hắn chủ động hỏi, Trường Tuế càng cách nào mở miệng, chỉ thể trầm mặc giả câm.

Tối muộn nhân lúc Trường Tuế mộc d.ụ.c, Mộ Yếm Tuyết ngoài một chuyến. Lúc trở , trong tay thêm một cái khay, bên bày biện một vài bình bình lọ lọ, còn một chiếc khăn ướt.

“Súc miệng ?” Thấy Trường Tuế từ d.ụ.c phòng , thắp sáng thêm vài ngọn đèn cầy.

Trường Tuế gật gật đầu, thấy lấy khăn tay lau tay sạch sẽ tỉ mỉ, vẫy vẫy tay với nàng: “Qua đây, bôi t.h.u.ố.c cho nàng.”

Trường Tuế vội vàng xua tay, là sự cự tuyệt theo bản năng. Nhiên nhi Mộ Yếm Tuyết lúc bỗng nhiên trở nên cường thế, dùng ngữ khí dịu dàng những lời cho phép cự tuyệt: “Nghe lời, bôi t.h.u.ố.c ngày mai sẽ càng đau hơn.”

Trường Tuế vẫn xua tay, thể tự bôi t.h.u.ố.c, mà Mộ Yếm Tuyết dường như đoán trúng tâm tư của nàng, kéo cổ tay nàng ấn xuống giường: “Nàng tự bôi .”

Đó còn Lục Châu ?

“Ưm…” Trường Tuế cơ hội phản bác nữa, miệng của nàng Mộ Yếm Tuyết cạy .

Ngón tay lau sạch càng thêm lạnh buốt, trong miệng tựa như nhét khối băng. Trường Tuế ngửa cao dung nhan, cằm Mộ Yếm Tuyết dùng một tay cấm cố, thấy rủ mi dùng một tay khác khuấy động trong răng miệng nàng, ngón tay dính cao t.h.u.ố.c gặp nước rịn hương hoa, tỉ mỉ bôi trét ở mỗi một nơi trong khoang miệng nàng.

 

 

Loading...