KIẾN XUÂN SINH - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-27 05:48:52
Lượt xem: 984
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
"Hoàng thượng! Thần tố cáo Sở Vương Thế t.ử câu kết với ngoại địch, tuồn quân khí ngoài, xin Hoàng thượng minh tra!"
Một buổi sáng nắng ấm Anh Quốc công dẫn đầu công kích Sở Vương phủ.
"Hỗn xược, Anh Quốc công!" Hoàng thượng đập bàn.
"Ngươi lời ngươi ý nghĩa gì ? Kẻ ngươi tố cáo là đường của trẫm, lập đại công trong trận Bắc chinh!"
Anh Quốc công quỳ xuống thề thốt trình một bức thư.
"Đây là con gái thần, Sở Vương Thế t.ử phi lục soát trong thư phòng, đại nghĩa diệt giao cho thần."
"Thư tín như trong thư phòng còn nhiều, Hoàng thượng cứ việc sai lục soát để chứng minh thật giả!"
Đương sự tố cáo chẳng chút hoảng loạn, bởi vì Hoàng thượng sai soát chẳng tìm thấy gì cả.
"Không thể nào!" Anh Quốc công hoảng.
"Chắc chắn là Thế t.ử chuẩn giấu thư ! Hoàng thượng thể gọi Thế t.ử phi tới chứng!"
Ta gọi lên triều chứng.
Trước bàn dân thiên hạ giả ngu ngay tại chỗ: "Cha đang gì ? Sao con hiểu nhỉ? Thư tín gì chứ, con đưa thư cho khi nào?"
Anh Quốc công mắt như rách .
"Cố Tĩnh Thư ngươi điên ? Trước mặt Hoàng thượng mà ngươi dám bao che?"
Ta lắc đầu: "Con chỉ sự thật, gọi là bao che? Nói cũng , cũng là cha con, nếu thực chuyện đó con thừa nhận chẳng sẽ thành kẻ vu khống trung lương ? Người sinh con, nếu bao che con cũng bao che cho chứ!"
"Nói lắm!"
Ngự sử trong triều trợ lực trình lên sổ sách.
"Hoàng thượng thần hặc tội Anh Quốc công tham ô! Mười tám năm Anh Quốc công phụng mệnh đắp đê Phùng Thành nhưng tham ô tiền cứu trợ hàng vạn lượng, năm lũ lụt vỡ đê khiến hàng vạn dân lành ly tán. Mười bảy năm tên thủ lĩnh phản tặc đ.á.n.h kinh thành chính là Phùng Thành, khởi nghĩa trận lũ đó."
"Nói bậy bạ!" Anh Quốc công vội vàng phản bác.
Chuyện thể là đ.â.m trúng t.ử huyệt của ông .
Ta vẫn luôn một câu hỏi hiểu.
Anh Quốc công phu nhân và Sở Vương phi vốn là tỷ thiết, Anh Quốc công phủ và Sở Vương phủ là thông gia.
Anh Quốc công tham luyến quyền thế tại bỏ gần cầu xa giúp vị Hoàng thượng thế lực còn yếu lúc bấy giờ?
Ứng Thừa Uyên sai tra mới , ông là buộc giúp. Ông một vụ việc như thế nắm thóp trong tay Hoàng thượng.
Chuyện hãm hại Sở Vương Thế t.ử thông địch còn rõ ràng khui vụ tham ô mười mấy năm , vị ngai rồng mặt mày càng lúc càng khó coi.
Anh Quốc công sứt đầu mẻ trán nhưng vẫn hết.
Vương ngự sử trải qua ba triều đại tiến lên hặc tội trình bản cáo trạng, cạnh Hoàng thượng kẻ tiểu nhân gian hoạn phản quốc thông địch, hại c.h.ế.t trung lương, ly gián tình chú cháu của Hoàng thượng và Sở Vương.
là kẻ thông địch.
Lưu Thuyên lấy quân khí và tài bạch mồi nhử câu kết với Bắc Địch Ứng Thừa Uyên c.h.ế.t chiến trường, danh nghĩa là giúp Hoàng thượng trừ khử mối đe dọa.
Hoàng thượng mà tin thật.
Kẻ tâm cơ thâm hiểm kiếp quả thực thành công, ngay cả Anh Quốc công cũng bại tay , Hoàng thượng cũng khống chế.
Kẻ như nếu để lớn mạnh thì tương lai sẽ đáng sợ thế nào.
Trên triều đình một loạt của Sở Vương lũ lượt tiến lên giúp Hoàng thượng "thanh quân trắc".
Vở kịch hát rầm rộ cả buổi sáng kết thúc bằng việc Anh Quốc công và thái giám Lưu Thuyên tống giam.
Hoàng thượng dù tuổi vẫn còn nhỏ thấy sự việc thành, quần thần ép buộc đành thỏa hiệp.
14
Kết quả tuy nhưng khí Sở Vương phủ chẳng thấy khởi sắc.
Sở Vương và Ứng Thừa Uyên cãi một trận.
Sở Vương cho rằng Hoàng thượng tuổi còn nhỏ chỉ là kẻ gian lừa gạt, nay trừ khử gian nịnh thì Sở Vương phủ cũng nên dừng đúng lúc, tuyệt đối lòng bất chính.
Ứng Thừa Uyên thì thấy Hoàng thượng màng tình tay với họ thì nay chỉ là tạm thời im lặng tiếng, sớm muộn gì cũng sẽ ngóc đầu dậy.
Hai cãi vã vui.
Ta an ủi : "Phụ vương coi trọng tình sớm muộn gì cũng sẽ nghĩ thông thôi."
Sở Vương và Tiên đế là em cùng , cùng lớn lên nên tình cảm tự nhiên khác hẳn thường. Huống hồ ông Tiên đế phó thác, suy cho cùng cũng là việc đại nghịch bất đạo.
Ứng Thừa Uyên thật sâu.
"Ta sợ thời gian đợi ông nghĩ thông."
Chàng nắm lấy tay : "Nàng hôm đó công khai phản bội để ấn tượng trong mắt Hoàng thượng . Nay Anh Quốc công và Lưu Thuyên diệt trừ nhưng lưng Hoàng thượng còn Thái hậu, bọn họ tay với nàng , bao giờ tay đều là ẩn ."
Chàng trầm ngâm hồi lâu hạ quyết tâm: "Chúng nhanh hơn bọn họ."
Ứng Thừa Uyên .
Chàng lén Sở Vương tay. Chưa đầy bảy ngày Hoàng thượng vì bệnh tim mà băng hà, đợi đến khi Sở Vương phản ứng thì sự .
Tiên đế vốn con cũng em, quần thần bàn bạc đưa huyết thống gần nhất là Sở Vương lên ngôi.
Thái hậu đành ngậm ngùi chấp nhận.
Ứng Thừa Uyên sắc phong Thái t.ử.
Khi phong Thái t.ử phi thần t.ử phản đối: "Điện hạ, cha của Thế t.ử phi là Anh Quốc công trảm, quyến cũng lưu đày hết , để nàng Thái t.ử phi liệu phần thỏa đáng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kien-xuan-sinh-mloc/chuong-4.html.]
Ứng Thừa Uyên lạnh giọng: "Nàng công tố giác, Cô thỏa đáng là thỏa đáng. Huống hồ nàng lớn lên ở Tạ phủ, trong tộc phả họ Cố tên nàng, cứ coi nàng là nhà họ Tạ ."
Thần t.ử nghĩ cũng , chỉ cần trong sử sách Thái t.ử phi con gái tội thần, ghi là họ Tạ thì ?
Tạ gia như nhận miếng bánh từ trời rơi xuống. Cha Tạ còn kịp vui mừng điều nhậm chức ở Đạm Châu, cả nhà dời .
nhà họ Tạ tin rằng Thái t.ử phi là nhà sớm muộn gì họ cũng sẽ kinh thành rạng danh tổ tông.
họ sẽ vĩnh viễn ngày nữa .
Anh Quốc công và Tạ gia đều nơi chốn, Chu Mặc đương nhiên cũng bỏ sót, đuổi Hoàng Châu.
Nếu gì bất ngờ cũng sẽ nữa.
15
Mọi chuyện đến nước những gì thuộc về tự nhiên sẽ buông tay. Ta sai tìm danh y về chẩn bệnh cho Ứng Thừa Uyên.
Chàng hiểu: "Ta thể khỏe mạnh, nàng đang bày trò gì ?"
"Phu thê một thể, Điện hạ đừng giấu nữa." Ta : "Nay việc con cái của là đại sự hàng đầu, ngàn vạn đừng giấu bệnh sợ thầy mới ."
"Bệnh?" Ứng Thừa Uyên nắm lấy hai vai , giận: "Ta bệnh chỗ nào? Nàng cho rõ xem!"
"Điện hạ hành phòng chẳng lẽ là..."
Huống hồ Tạ Vân Thường cũng từng xác nhận phương diện đó .
"Ai bảo nàng chuyện đó là bệnh? Ta chỉ là..."
Ứng Thừa Uyên ngắt lời nửa chừng khiến liên tưởng.
Ta bỗng nhận điều gì đó.
Kiếp kiếp đều như , lẽ bệnh phương diện đó mà là trong lòng .
"Thời thế nay khác nếu Điện hạ thích ai thì cứ nạp về ."
Nói thì nhưng trong lòng suy cho cùng cũng thấy thoải mái.
"Ta thích ai? Chính còn chẳng nữa là!"
"Ta chỉ là..." Chàng thần sắc chút tự nhiên : "Nàng thấy nam nữ mới gặp đầu thiết mà chuyện đó thì kỳ cục ?"
Kỳ cục? Chuyện từng nghĩ tới.
Nghĩ kỹ dường như phần....
"Lúc đầu thành vốn định để quen vài tháng mới... nhưng đó chinh chiến nửa năm, về nhiều việc quấn nên mới thời gian nghĩ tới phương diện đó, nay thì ."
Chàng ép sát xuống thần sắc hiếm thấy chút thẹn thùng: "Nàng đúng nay việc con cái là đại sự hàng đầu. Vậy nên chúng nên xem qua họa đồ, học hỏi một chút ?"
Học hỏi? Ta bừng tỉnh đại ngộ.
Hóa trong phương diện vẫn còn là một kẻ ngây ngô.
"Không cần ."
Ứng Thừa Uyên cụp mắt: "Chưa cần ngay ? Vậy nàng hãy chọn lấy một ngày thích hợp."
Ta ghé tới khẽ hôn lên môi một cái.
"Không cần học."
"Thiếp xem qua , thể dạy cho Điện hạ."
Còn về hiệu quả dạy dỗ thế nào... chỉ thể Ứng Thừa Uyên là một học trò giỏi. Từ khi thì vô cùng thành thạo, ngày đêm luyện tập để cầu tiến bộ.
16
Mẹ của Ứng Thừa Uyên chôn cất tại đất Chu, khi Hoàng thượng đăng cơ lâu truy thụy hiệu dời về hoàng lăng.
Khi dời lăng và Ứng Thừa Uyên về đất Chu một chuyến.
Đất Chu chiếm một vị trí trong ký ức của nhưng thực sự thể coi là ký ức đẽ gì.
Năm xưa nuôi gửi về nhà ông ngoại ở đây sống nhờ vả , còn suýt bọn buôn bắt .
May mà lúc đó một thiếu niên cũng bắt cùng trí đấu với đám buôn đó cầm cự đến khi quan phủ tới, nếu giờ chẳng trôi dạt phương nào.
Ứng Thừa Uyên đất Chu thuộc hạ cũ ở đây đều vô cùng vui mừng. Sau bữa tiệc chung vài thuộc hạ nhớ chuyện xưa.
"Thái t.ử phi ngày xưa Điện hạ ở đất Chu nghịch ngợm nhường nào ."
"Trèo cây lấy trứng chim, xuống sông mò cá, rừng săn thú, việc gì là ngài dám ."
Ứng Thừa Uyên giữ vẻ bình tĩnh: "Các đừng bừa..."
"Ái chà Điện hạ nhà tuy nghịch ngợm nhưng thể dùng từ nghịch ngợm để hình dung chứ! Tiểu Điện hạ mười một tuổi dũng cảm vô song một xông hang ổ buôn quần thảo với chúng cứu hơn bốn mươi đứa trẻ đó!"
"Cũng chính vì chuyện đó mà Hoàng thượng đưa về kinh thành quản giáo, từ đó về cũng ít đây."
Ứng Thừa Uyên thấy ngẩn ngơ liền nắm lấy tay hạ giọng: "Nàng ngàn vạn đừng họ bừa, hồi nhỏ ngoan lắm."
Ta bật một tiếng.
Ứng Thừa Uyên hài lòng: "Cười là ý gì?"
Ta nén vẻ mặt nghiêm túc : "Thiếp thấy Điện hạ ."
Chẳng trách đầu thấy Ứng Thừa Uyên thấy tướng mạo chút quen thuộc.
Hóa từ khi còn gì cứu một mạng .
Kiếp cứu một mạng coi như là đầu đuôi .
[HẾT]