KIẾN XUÂN SINH - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-27 05:48:42
Lượt xem: 1,027

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

9

Kiếp khi Ứng Thừa Uyên , thứ về là t.h.i t.h.ể của cùng với lời khai của Triệu Lệnh Hoành. 

Triệu Lệnh Hoành Ứng Thừa Uyên trong trận chiến mạo hiểm tiến công suýt chút nữa kéo cả quân đội xuống nước, may mà và Bạch Thành xoay chuyển tình thế mới giữ binh lực. 

Chỉ Ứng Thừa Uyên tự tự chịu rốt cuộc bỏ mạng nơi sa trường.

Triệu Lệnh Hoành vốn là thuộc hạ cũ của Sở Vương, từng xưng gọi với Sở Vương. Bạch Thành là con nuôi của Sở Vương, cùng Ứng Thừa Uyên lớn lên từ nhỏ. 

Cuối cùng hai ban thưởng, còn Ứng Thừa Uyên vì là hoàng thất hy sinh chiến trường nên Hoàng thượng miễn tội, miễn cưỡng công nhận là trung liệt. 

Có điều danh tiếng Sở Vương phủ rốt cuộc cũng thối nát .

Cùng những kẻ tin cậy vây hãm, cảnh ngộ kiếp của chúng , mà giống đến thế?

Trước khi Ứng Thừa Uyên thật sâu. 

Ta đáp bằng một nụ nhạt.

Ứng Thừa Uyên bao lâu thì Tạ phủ gửi hỷ . Hôn sự của Chu Mặc và Cố Vân Thường đưa lên lịch trình. 

Không đúng, giờ gọi là Tạ Vân Thường . Với tư cách là thích Tạ gia, của Anh Quốc công phủ đều trong danh sách khách mời.

Ngày thành Chu Mặc diện hỷ bào cùng Tạ Vân Thường dắt một dải lụa đỏ, mặt giấu nổi nụ rạng rỡ. 

Kiếp khi thành với vui vẻ thế ? Ta nhớ nữa.

Nói về sự quen giữa và Chu Mặc là từ năm tám tuổi từ đất Chu trở về. 

Lúc sống ở nhà ngoại vô tình lạc trong lễ hội đèn l.ồ.ng suýt bọn buôn bán , cuối cùng tuy cứu về nhưng mắc chứng ác mộng. 

Cha đành đón về kinh đưa đến y quán chữa trị.

Y quán đó chính là nhà Chu Mặc. 

Hắn lớn hơn quá hai tuổi, chuyện của liền kiên nhẫn an ủi, dần dần trở nên thiết. 

Hồi đó chức quan của cha còn nhỏ hơn, sống trong ngõ nhỏ cách nhà chỉ hai con phố. 

Không xuất cao môn nên lúc nhỏ tự nhiên cũng chuyện nam nữ thụ thụ bất quá nghiêm ngặt, chơi đùa cùng là chuyện thường tình, tình cảm thanh mai trúc mã.

Lớn lên đỗ tú tài, cha vô cùng coi trọng, hai chúng liền định hôn ước. kiếp khi thành hôn và Tạ Vân Thường lén lút con, khi truy vấn đau khổ khẩn cầu thành .

"Ta thời niên thiếu từng một trận mưa rào giữ bên đường, nàng xe ngựa ngang qua sai nha đưa cho một chiếc ô."

Một cái thoáng qua thành nỗi tâm niệm của

Chu Mặc khổ: "Khi nàng và nàng tráo đổi phận, thậm chí còn thầm mong ước liệu thể đổi luôn cả hôn sự ."

"Vận mệnh trêu ngươi, nay nàng cốt nhục của , cũng chỉ cầu đứa trẻ . Tĩnh Thư, thể xin nàng nhận đứa trẻ danh nghĩa của nàng , coi như là vì ?"

là tình chân ý thiết. 

Họ là chân ái, là cái gì? 

Còn đứa con mới chẩn đoán đầy hai tháng của nữa, cùng chôn thây dòng bùn đất . Trên thế gian ngoại trừ ai sự tồn tại của nó.

Ta lạnh lùng hai sánh bước qua. 

Khi chôn vùi nghẹn thở l.ồ.ng n.g.ự.c, m.á.u chảy đầm đìa, dùng hết sức lực kêu cứu. Ta trút thở cuối cùng như thế đó.

10

Nửa năm Ứng Thừa Uyên đại thắng khải trở về. 

Khi luận công ban thưởng đưa chứng cứ tố cáo phó tướng Bạch Thành và Triệu Lệnh Hoành câu kết với Bắc Địch tiết lộ bản đồ bố phòng, triều đình chấn động. 

Sau khi xác minh Hoàng thượng tống giam bọn chúng.

Ứng Thừa Uyên về phủ mang theo luồng sát khí ngút trời. Ta tiến lên định cởi áo choàng cho nhưng cổ tay nắm c.h.ặ.t. 

Chàng chằm chằm mắt : "Sao nàng ?"

"Thiếp thế nào quan trọng, quan trọng là Điện hạ bình an trở về."

Tay Ứng Thừa Uyên nới lỏng, tiếp tục giúp cởi áo choàng. 

"Ta còn chúc mừng Điện hạ đ.á.n.h một trận tuyệt ."

Ứng Thừa Uyên trầm giọng: "Nếu lời nhắc nhở của nàng e là khó."

"Là Anh Quốc công?" Chàng cúi đầu hỏi. 

Ta cho là đúng.

Ứng Thừa Uyên im lặng hồi lâu. 

"Ta thẩm vấn bọn chúng, Triệu Lệnh Hoành chúng khuyên phụ vương phản nhiều nhưng phụ vương chịu."

"Còn ông ở vị trí đó dù cũng sẽ kết cục . Chúng thớt theo phụ vương nên chọn con d.a.o của ."

"Còn nàng?" Chàng cúi đầu : "Nàng rõ ràng cơ hội d.a.o."

"Phu thê vốn là một thể, d.a.o, càng thớt." Ta hỏi : "Điện hạ thì ? Điện hạ cam tâm thớt ?"

Ánh mắt Ứng Thừa Uyên trầm xuống, cúi đầu nắm lấy tay . Im lặng mà thắng ngàn lời .

... 

Vài ngày Tạ Vân Thường bỗng gửi thiệp mời đến chùa Thanh Phong thắp hương. Ta đến hẹn đúng giờ, chào hỏi vài câu nàng đưa tới khu rừng rậm núi.

Nàng thẳng vấn đề: "Ngươi cũng trọng sinh ?"

Ta giả vờ hiểu: "Tỷ tỷ ? Muội hiểu."

"Còn giả vờ!" Tạ Vân Thường nghiến răng nghiến lợi: "Ứng Thừa Uyên tại c.h.ế.t? Việc cha giao cho ngươi rốt cuộc ngươi hẳn hoi ?"

"Nếu ngươi theo thì cục diện khác xa so với ? Trừ phi ngươi cũng trọng sinh , còn thêm chuyện gì đó thừa thãi nữa!"

Ta cụp mắt: "Tỷ tỷ đoán còn hỏi?"

đoán nhưng khi nhận câu trả lời khẳng định Tạ Vân Thường vẫn thể tin nổi. 

Nàng thất thanh kêu lên: "Ngươi điên ? Chẳng lẽ ngươi quên cha là của ai ?"

Thấy vẻ mặt quan tâm Tạ Vân Thường cuống: "Dù... dù với ngươi, nhưng cái c.h.ế.t của ngươi là do thiên tai, thể trách lên đầu chúng ! Nay lợi ích của chúng là nhất thể! Phủ Quốc công thì chúng mới , ngươi chẳng lẽ hiểu ?"

" ." Ta mỉm lắc đầu: "Từ đến nay phủ Quốc công thì ngươi , còn bao giờ cả."

Tạ Vân Thường nghẹn lời: "Ngươi... ngươi ích kỷ như ? Kiếp vì đại cục mà hy sinh, chẳng lẽ lợi cho ngươi và Chu Mặc ? Nay cũng đến lượt ngươi , tại ngươi chịu? Vì chút chuyện nhỏ mà ngươi định phản bội phủ Quốc công?"

Ánh mắt Tạ Vân Thường đầy vẻ thất vọng. 

"Nếu ngươi vẫn cố chấp thì đừng trách với cha!"

Nàng định nhưng gọi

"Tạ Vân Thường."

Nàng nghiêng giọng mỉa mai: "Sao, ngươi hối hận ? hối hận cũng muộn , thời cơ nhất ngươi phá hỏng, đợi khi cha ..."

Lời dứt hình nàng lảo đảo, loạng choạng lùi hai bước. 

"Ngươi... Cố Tĩnh Thư, ngươi gì?"

Làm gì ư? Chỉ thể hương là thứ , chẳng trách vị Cửu ngũ chí tôn cũng thích dùng hương.

"Ta vốn dĩ còn đang nghĩ bao giờ mới tìm ngươi." Ta xổm xuống thẳng nàng : "Ai dè ngươi tự tìm đến tận cửa."

Tranh giành hoàng quyền hễ động đến là mất mạng. Thế giới thể trọng sinh, nhưng thể hai trọng sinh ở hai phe đối lập. 

Điều quyết định hôm nay và nàng chỉ một thể bình an trở về.

"Ngươi gì... ngươi dám động ?" 

Tạ Vân Thường ngã quỵ xuống đất, nàng dùng hết sức lực túm lấy ống tay áo

"Ngươi dám động , trưởng sẽ tha cho ngươi !"

"Vậy cũng để họ mới ."

"Ngủ , đừng sợ." Ta hạ giọng an ủi: "Dù cũng là tỷ một thời, đảm bảo ngươi sẽ quá đau đớn ."

Môi Tạ Vân Thường run rẩy thêm lời nào, bất lực nhắm mắt .

11

Tạ Vân Thường chùa Thanh Phong thắp hương, đường về kinh gặp một toán lưu khấu, rơi xuống vực thẳm. 

Tùy tùng Tạ gia may mắn thoát c.h.ế.t chạy về báo tin. Phủ Quốc công và Tạ gia loạn thành một đoàn, vội vàng sai tìm. 

núi chỉ tìm thấy một chiếc mũ màn rách nát và bộ hài cốt nữ t.ử nguyên vẹn.

Quốc công phu nhân ngất một trận, khi tỉnh thì tìm đến Sở Vương phủ. 

Ta tiến lên thỉnh an: "Mẹ..."

Lời dứt mặt đau nhói, một cái tát giáng xuống nảy lửa. Máu rỉ trong miệng, nghiêng mặt giọng vô cảm: "Mẹ ?"

Quốc công phu nhân chỉ tay , đôi mắt đỏ ngầu: "Ngươi hại Vân Thường gả thấp cho Tạ gia còn đủ, còn hại c.h.ế.t nó ?"

Mắt nheo , suýt chút nữa tưởng bà nhận điều gì.

kích động: "Nếu chùa Thanh Phong với ngươi thì đường về Vân Thường gặp tai họa bất ngờ ? Từ khi ngươi về trong nhà việc gì thuận lợi cả! Biết thế, thế chẳng nên..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kien-xuan-sinh-mloc/chuong-3.html.]

"Anh Quốc công phu nhân là sai ." 

Ứng Thừa Uyên bước sảnh, trông thấy dấu bàn tay mặt , mắt tối sầm

"Huống hồ là chính nàng chủ động mời mọc, lúc nàng về kinh Thế t.ử phi vẫn còn ở chùa Thanh Phong cầu bùa hộ mệnh tiêu trừ sát khí cho bản Thế t.ử, vốn chẳng cùng đường, chuyện can hệ gì tới Thế t.ử phi?"

"Gần đây lưu khấu lộng hành triều đình đang truy tra, nàng may gặp nạn cũng lấy tiếc."

Ứng Thừa Uyên ngước mắt, giọng chuyển hướng: " đó lý do để Thế t.ử phi bà gây khó dễ. Bà xem ?"

Quốc công phu nhân n.g.ự.c phập phồng, giận dữ : "Ta dạy bảo con gái , Thế t.ử cũng xen ?"

"Thế t.ử phi nay gả Sở Vương phủ thì chính là của hoàng thất." Ứng Thừa Uyên tiến lên một bước: "Bà tuy cáo mệnh nhưng cũng chẳng đạo lý nào đ.á.n.h Thế t.ử phi mặt . Bà thấy ?" 

Quốc công phu nhân lùi hai bước, liên tiếp ba chữ "" phất tay áo bỏ .

"Đa tạ Thế t.ử gia." 

Lễ đang hành dở Ứng Thừa Uyên ngăn . Chàng chằm chằm vết sưng đỏ mặt , mày nhíu: "Sao trông vẻ còn nặng hơn lúc nãy nữa, gọi đại phu."

Đại phu đến xem qua lấy một bình sứ nhỏ bôi t.h.u.ố.c hàng ngày, định đón lấy thì bình sứ rơi tay Ứng Thừa Uyên

Chàng xua tay cho lui , xuống cạnh giường. 

"Đây chính là lý do nàng việc cho bọn họ ?"

Ta gật đầu, chuyện chẳng dám thừa nhận.

Ứng Thừa Uyên im lặng hồi lâu mở nắp bình sứ. Ngón tay dính chút cao t.h.u.ố.c định thoa nhẹ lên mặt

Ta nghiêng đầu tránh : "Điện hạ, cần , cứ để tự ."

Động tác Ứng Thừa Uyên khựng . Chàng gặng hỏi từng chữ: "Nàng nghĩ đang mua chuộc lòng ?"

Ta im lặng, Ứng Thừa Uyên hai giây cứng rắn bôi t.h.u.ố.c lên, động tác vẫn khá dịu dàng. 

"Nàng cũng , phu thê là một thể, cần thiết ."

Cao t.h.u.ố.c mát lạnh thoa đều, cảm giác rát mặt cũng dịu nhiều. Nhìn gương mặt sát gần gang tấc kháng cự nữa. 

"Người ở địa lao đó nàng định tính thế nào?" Chàng hỏi. 

Chàng đang tới Tạ Vân Thường. 

Nàng hiện giờ vẫn c.h.ế.t, chỉ là cho kẻ thế vóc dáng tương đồng diễn một vở kịch mà thôi.

"Nàng còn tác dụng." 

Ít nhất vẫn kiếp Tạ Vân Thường c.h.ế.t như thế nào. 

Nếu Anh Quốc công đối với chút chân tình chỉ lợi dụng, thì đối với nàng cũng ba phần chân tình bảy phần lợi dụng. 

Cùng trong ván cờ, những gì nàng kiếp chắc chắn nhiều hơn . Phải cạy miệng nàng mới

Còn về việc nàng chịu từng lo lắng. 

Tạ Vân Thường từ nhỏ chiều chuộng nên chịu nổi chút khổ cực nào, nếu nàng chịu vì kẻ khác mà hy sinh bản thì còn nể nàng vài phần.

12

Trong tang lễ của Tạ Vân Thường tại Chu gia, Anh Quốc công cũng mặt. Ông mím môi, vẻ mặt đầy khổ sở. 

Ái nữ qua đời, tính toán của Hoàng thượng cũng thất bại, ông dạo thể là việc gì cũng thuận. 

Ông gọi giao nhiệm vụ: "Con hãy đem những thư tín đặt thư phòng của Ứng Thừa Uyên."

Thư tín? 

Ta đưa tay đón lấy. Những lá thư mật ấn của thủ lĩnh Bắc Địch, đại ý bên là đồng ý dùng quân khí để đổi lấy việc lui binh. 

Chữ đó mô phỏng theo chữ của Ứng Thừa Uyên. 

Đây là vu oan Ứng Thừa Uyên trong trận chiến câu kết với Bắc Địch ? Đây quả là tội lớn tru di cửu tộc.

Thấy đắn đo Anh Quốc công : "Vốn đưa chuyện ngoài ánh sáng, nhưng Bạch Thành và Triệu Lệnh Hoành hai kẻ đó quá phế vật. Kế sẽ ảnh hưởng tới con, Hoàng thượng hứa nếu thành sự sẽ ban cho con ngôi vị Hoàng hậu."

Ngôi vị Hoàng hậu? là chịu chi đậm .

"Cha yên tâm, con nhất định phụ kỳ vọng của ."

Anh Quốc công gật đầu bỗng nhiên thở dài một tiếng. 

"Chuyện hôm đó , con cũng thật là, Vân Thường vận may thể trách lên đầu con ?"

"Vi phụ mắng bà , vài ngày nữa về phủ Quốc công cả nhà chúng cùng tụ họp vui vẻ một bữa nhé?"

Anh Quốc công ướm hỏi, rõ ràng là sợ vì chuyện mà sinh lòng hiềm khích với phủ Quốc công.

Ta gật đầu: "Được ạ."

Nhìn thấy họ sự dặn dò của Anh Quốc công mà gượng với chắc hẳn sẽ thú vị lắm.

Ngày hôm đó bữa cơm ở địa lao đến báo Tạ Vân Thường gì đó. 

Nàng chủ động

Từ khi giam giữ ai thẩm vấn, ai dùng hình, chỉ giam lỏng nàng , mỗi ngày đưa cơm cho ăn. Cơm đưa đến từ ba bữa một ngày giảm dần xuống một bữa một ngày, hai ngày một bữa. 

Lần quá hai ngày vẫn thấy cơm đưa tới Tạ Vân Thường chịu nổi . Nàng nghi ngờ lãng quên, nghi ngờ giam c.h.ế.t đói nàng

Thế là nàng quyết định đưa quân bài mặc cả để nhớ tới .

"Ta ăn cơm ." 

Ta nhướng mày: "Ta ngươi định gì."

Tạ Vân Thường mặt mày tái mét ôm bụng. 

"Chẳng lẽ ngươi vị là ai đang giúp những chuyện ?"

Ta mảy may lay động: "Với thế lực của Sở Vương phủ những gì cần sớm muộn gì cũng sẽ thôi."

Trong cuộc so tài nếu vị thực lực đối đầu trực diện với Sở Vương phủ thì chẳng cần dùng tới những thủ đoạn đó.

"Còn gì nữa ? Không đây..."

"Khoan ." Tạ Vân Thường cuống lên: "Chẳng lẽ ngươi khi ngươi c.h.ế.t xảy chuyện gì ?"

"Những chuyện sẽ đổi ở kiếp cũng chẳng gì cần cả." 

Ta ngoảnh tiếp tục bước về phía cửa. Tạ Vân Thường c.ắ.n môi gọi giật

"Ta cho ngươi! Cố Tĩnh Thư cho ngươi , nhưng ngươi xong thả ."

Nàng hít sâu một

"Bên cạnh Hoàng thượng một thái giám hầu hạ b.út mực tên là Lưu Thuyên. Hắn bày mưu tính kế giúp Hoàng thượng trừ khử Sở Vương, từ đó càng trọng dụng mưa gió nơi triều đình."

Tạ Vân Thường giọng khó khăn. 

"Cha và Chu Mặc hãm hại đều tống giam, cả nhà lưu đày."

"Phụt!" 

Nghe tới đây nhịn bật thành tiếng. 

"Ngươi cái gì!" Tạ Vân Thường giận dữ.

Ta lau nước mắt vì quá nhiều. 

"Ta còn tưởng tiền đồ gấm vóc thế nào khiến ngươi trọng sinh một nữa vẫn cứ một lòng một như thế. Chỉ thôi ?"

"Ngươi thì cái gì?" Tạ Vân Thường mặt mày tái mét phản bác: "Cha chỉ là sai một bước mới nắm thóp. Nếu nữa , ngươi cha sẽ thắng?"

"Dù vẫn hơn cái tên Ứng Thừa Uyên lạnh lùng , thể hành phòng, dù thắng thì chứ?"

Tạ Vân Thường vẻ mặt cấp thiết khuyên : "Ngươi tiếp tục giúp cha và Hoàng thượng việc, đợi đến khi xong chuyện sẽ bảo cha trừ khử Lưu Thuyên. Đến lúc đó phủ Quốc công vinh hoa phú quý tột bậc nhường nào, ngươi đừng cố chấp nữa!"

Ta gật đầu: "Có lý."

Tạ Vân Thường mừng rỡ.

Ta gọi dặn dò: "Đưa cơm cho nàng ."

Trên bàn nhanh ch.óng bày đầy thức ăn ngon lành khiến thèm thuồng, Tạ Vân Thường tươi rạng rỡ. 

Ăn một nửa nàng bỗng nhớ điều gì: "Nếu ngươi vẫn còn si tình với Chu ca ca thì đến lúc đó cũng thể nhường cho ngươi..."

Ta khẩy lắc đầu bỏ

"Cố Tĩnh Thư, ai cho ngươi ? Chẳng xong sẽ thả ?"

Ta bỏ ngoài tai tiếng hét đó bước khỏi địa lao, nửa khắc ngục đến báo bên trong tắt thở

Ta khẽ thở dài. 

cũng là duyên nợ hai kiếp, dùng loại t.h.u.ố.c độc ít đau đớn nhất. Nếu nàng còn thể trọng sinh hy vọng kiếp sẽ thông minh hơn chút .

Lưu Thuyên... 

Nhìn cái tên án thư chìm suy tư. 

Kiếp Chu Mặc Hoàng thượng trọng dụng dường như nhắc tới một vị Lưu công công như

Kẻ là một đại tham quan.

 

Loading...