KIẾN XUÂN SINH - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-27 05:48:18
Lượt xem: 1,054

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Anh Quốc công đây là yêu cầu khẩn thiết của Cố Vân Thường, cả hai nhà đều đồng ý. Nhất thời, ba em đều im lặng. 

Sau khi dặn dò xong, Anh Quốc công còn việc xử lý, giao cho họ đưa quen với phủ Quốc công.

Anh Quốc công , bộ mặt của ba họ liền lộ

Cố Tranh nhanh mồm nhanh miệng : "Có ngươi gì với Vân Thường ?"

Ta lắc đầu: "Ta chẳng gì cả."

Cố Tranh tin: "Nếu ngươi gì đó, thì với tình ý của Vân Thường dành cho Sở Vương Thế t.ử, chủ động nhường hôn sự cho ngươi?"

"Hôn sự của chẳng cũng trao cho nàng ?" Ta vẻ mặt hiểu: "Ai về vị trí nấy, vấn đề gì ?"

"Ngươi nghĩ chuyện quá đơn giản ." Cố Giác nhíu mày: "Sở Vương phủ là môn thế nào? Vân Thường vốn tài danh, là bạn của Công chúa, hôn sự ngay cả quý nhân trong cung cũng , đổi là đổi?"

"Vậy ?" Ta nhạt: "So với huyết thống của phủ Quốc công, những thứ đó dường như đáng nhắc tới nhỉ."

"Ngươi..." 

Cố Tranh tức giận định tiến lên, nhưng Cố Duật thần sắc bình tĩnh cản

"Ta thừa nhận ngươi mới là em gái ruột của chúng . Vân Thường từ nhỏ lớn lên trong phủ Quốc công, cùng lớn lên với chúng , chính là con gái phủ Quốc công."

"Ta hy vọng ngươi suy nghĩ cho kỹ, Sở Vương phủ nghĩa là gì và cũng nên nghĩ xem liệu ngươi gánh vác nổi vị trí Thế t.ử phi của Sở Vương phủ ."

Định cư trong viện, nhớ lời của Cố Duật. 

Vào Sở Vương phủ nghĩa là gì, đương nhiên

Anh Quốc công phu nhân và Sở Vương phi từng là tỷ thiết, khi định hôn sự , Sở Vương Thế t.ử còn nhỏ, còn đời, Sở Vương vẫn là phiên vương trấn thủ đất Chu. 

Tuy nhiên thời Tiên đế, thiên tai nhân họa liên miên, quân khởi nghĩa đ.á.n.h đến kinh thành, suýt chút nữa là thất thủ. Chính Sở Vương dẫn quân về cứu viện, ngày đêm nghỉ để bình định loạn lạc.

Từ đó về Tiên đế hết mực tin tưởng Sở Vương, thậm chí mười năm lúc lâm chung còn lệnh cho ông nhiếp chính, cùng Thái hậu nuôi dạy ấu đế. 

Quyền thế Sở Vương lên đến đỉnh điểm cho tới tận bây giờ. ấu đế cũng ngày trưởng thành, Sở Vương sớm muộn gì cũng chính. 

Sau quả thực là , lâu khi Sở Vương Thế t.ử t.ử trận, Sở Vương cũng tái phát bệnh cũ mà qua đời. 

Việc chính diễn thuận lý thành chương. Sở Vương phủ rộng lớn chỉ còn một Cố Vân Thường thủ tiết cho Thế t.ử. 

Vị trí đóng vai trò gì trong đó đây?

6

Anh em nhà họ Cố xoay xở vài nhưng hôn sự rốt cuộc vẫn thể đổi

Trong bữa tiệc gia đình, sắc mặt vài đều mấy , cũng tỏ vẻ thản nhiên. Trước mặt các thích, cha công khai tuyên bố phận của

Tam thẩm nắm tay , đầy vẻ tiếc nuối: "Nhìn tứ tiểu thư của chúng xem, ở nhà nuôi dưỡng thành thế , lúc nhỏ còn suýt bọn buôn bắt , mà đại tẩu coi đứa trẻ nhà như bảo bối, gì cho nấy, xem cái thuyết mẫu t.ử liên tâm cũng chẳng đúng ."

Vừa dứt lời, mặt sắt

Ta cúi đầu im lặng. 

Lời là chê bằng Cố Vân Thường, mỉa mai Anh Quốc công phu nhân nhận nhầm mắt cá là trân bảo, áo cưới cho khác. 

Trước khi chuyện của và Cố Vân Thường bại lộ, khiến vốn quen chiều chuộng nghẹn họng chỉ thể là tam thẩm. 

Bà xuất hoàng thương, dùng khối tài sản khổng lồ để chống đỡ phủ Anh Quốc công hiện nay, lão phu nhân yêu chiều con trai thứ ba nên cũng ưu ái bà. 

Thêm đó Anh Quốc công phu nhân tính tình thanh cao, am tường nhân tình thế thái, nên trong hậu viện phủ Quốc công, thường quyến hạ nhân khen ngợi chính là vị tam thẩm

Hai vốn chẳng ưa

Nay bà mỉa mai ngay cả con gái cũng nhận , Anh Quốc công phu nhân đến nụ gượng gạo cũng giữ nổi.

Tiệc tan, bà lập tức hạ lệnh nhốt trong viện, bắt sách học quản gia, ngủ lúc canh ba, dậy lúc canh năm. 

Ta lập tức tìm Anh Quốc công để cáo trạng, vẻ mặt đáng thương: "Con về phủ, kịp chung sống với cha trưởng hạ nghiêm lệnh như , con chịu nổi ."

Anh Quốc công thở dài: "Băng dày ba thước do cái lạnh một ngày, con đúng là nóng vội quá."

Ta cúi đầu: "Con bằng Vân Thường tỷ tỷ. Từ khi về phủ trưởng đều thích con, chỉ cha là hướng về con thôi."

Anh Quốc công vỗ vai : "Ngày dài mới lòng , con và Vân Thường đều là những đứa trẻ ngoan, chỉ cần để họ thấy , họ sớm muộn gì cũng sẽ chấp nhận con thôi."

Ta ngước đôi mắt đẫm lệ: "Làm thế nào để và các trưởng yêu quý con như yêu quý Vân Thường đây? Tĩnh Thư ngu , xin cha chỉ dạy."

Anh Quốc công , thần sắc chút ý vị sâu xa: "Giờ lúc, đợi đến thời điểm thích hợp, vi phụ sẽ cho con ."

Chuyện cáo trạng với cha chọc giận , bà sai thu hồi những thứ , đầu sai một ma ma đến phủ đầu : "Phu nhân , nếu tiểu thư phu nhân quản giáo thì bà sẽ quản nữa. Sau tiểu thư gả Vương phủ chuyện gì thì tự tự chịu, tự gánh lấy."

Trong lòng thầm nghĩ chỉ mong thế, nhưng ngoài mặt lộ vẻ hoảng sợ. 

Ba em nhà họ Cố gặp trong phủ đều coi như thấy chào. Không lâu cả phủ Quốc công đều tứ tiểu thư thật sự về phủ thất sủng

Có hạ nhân lén lút bàn tán thì Quốc công gia bắt gặp, khi nghiêm giọng trách phạt thì bán tống khỏi phủ. 

Hướng gió trong phủ đổi, rằng vị tứ tiểu thư tuy chủ mẫu và các thiếu gia yêu thích nhưng Quốc công gia che chở. 

Quốc công gia mới là một là một trong phủ .

Cứ thế ngày qua ngày, ngày cưới gần kề. 

Trước khi xuất giá, Anh Quốc công gọi thư phòng: "Con còn nhớ những gì vi phụ với con ngày hôm đó ?"

"Nay ở chốn triều đình, Sở Vương chuyên quyền, là mối họa lớn trong lòng Thánh thượng. Con gả Sở Vương phủ, nếu thể giúp Thánh thượng trừ khử gian tà, đến lúc đó đừng trưởng con, cả thiên hạ cũng sẽ ca ngợi nghĩa cử của con."

Tim chấn động. 

Hóa , hóa kiếp Cố Vân Thường diễn vai diễn .

"Đến lúc đó con sẽ phong cáo mệnh, vinh hoa phú quý hưởng mãi hết."

Vinh hoa phú quý, hưởng mãi hết. 

Khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ nhạt. 

Quả thực ? Kiếp thế lực Sở Vương phủ đúng là trừ khử sạch sẽ, nhưng kết quả thì

Để che đậy việc tay với Sở Vương phủ, Hoàng thượng chẳng hề nhắc tới một chữ về việc ban thưởng cho nàng . Cố Vân Thường chỉ trở thành một nữ nhân si tình thủ tiết cho phu quân t.ử trận.

Ngược phủ Quốc công vốn xuống dốc từ đời cha , đó thăng tiến vượt bậc, cha và ba vị trưởng đều trọng dụng. 

Cố Vân Thường với phận sương phụ hoàng thất, ngay cả cửa cũng , chỉ thể mượn cớ thăm để ngoài. 

Cũng chính nhờ cái cớ thăm mà nàng thường xuyên ghé phủ, tư thông với Chu Mặc.

Đây quả thực là một việc khổ sai. 

Chẳng trách trọng sinh một đời Cố Vân Thường ôm lấy việc , mà nhường cho

Đợi đến khi hoàng quyền thu hồi, Hoàng thượng trọng dụng phủ Anh Quốc công và Chu Mặc, nàng thể hưởng thành quả. 

Giống như trong mắt nàng ở kiếp .

nàng , cũng là trọng sinh. 

Ta từng hưởng chút lợi lộc nào từ phủ Anh Quốc công, thậm chí cái c.h.ế.t ở kiếp cũng do phủ Anh Quốc công, Tạ gia, Chu Mặc và nàng một tay tạo thành. 

Chuyện lợi cho bọn họ... thể chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kien-xuan-sinh-mloc/chuong-2.html.]

7

Cuối cùng cũng đợi đến ngày xuất giá. 

Sở Vương Thế t.ử đại hôn, lễ tiết cần đều thiếu, lăn lộn hồi lâu. Đầu của dải lụa đỏ nối với Sở Vương Thế t.ử Ứng Thừa Uyên. 

Khi hành lễ chợt nhớ cuộc trò chuyện với Anh Quốc công ngày hôm đó. Ta hỏi ông: "Chuyện cha giao cho con , và ba trưởng đều cả chứ?"

Anh Quốc công trầm ngâm: "Chuyện nguy hiểm, càng ít càng , và các trưởng của con đương nhiên là ."

Chẳng trách họ đều Cố Vân Thường gả tới Sở Vương phủ, cứ ngỡ đó là một cuộc hôn nhân lành. 

Có điều... qua tấm khăn trùm đầu đỏ, về phía Hoàng đế đang cao. 

Tiệc cưới của đường Sở Vương Thế t.ử, Hoàng thượng đương nhiên cũng tới. Ngài năm nay mới mười ba tuổi, vẫn đến tuổi chính. 

Chẳng trách kiếp Sở Vương phủ đề phòng, ai cũng ngờ Hoàng thượng tay với Sở Vương phủ sớm như .

"Cẩn thận chân." 

Người bên cạnh khẽ nhắc nhở, kéo dòng suy nghĩ của . Ta định thần, theo bái thêm một bái nữa. 

Vị Sở Vương Thế t.ử Ứng Thừa Uyên , kiếp từng gặp qua. Chỉ nhớ và Cố Vân Thường thành hôn hai tháng thì xuất chinh Bắc phạt t.ử trận.

Lễ tiết rườm rà xong xuôi, đến phòng, khẽ thở phào nhẹ nhõm. 

"Các ngươi lui xuống hết ." 

Ứng Thừa Uyên lên tiếng, hạ nhân trong phòng rút lui. Đôi giày thêu gấm càng lúc càng gần. Khăn trùm đầu đỏ vén lên, mặt. 

Gương mặt lạnh lùng, mắt như lạnh. Cảm giác đầu tiên mang chính là sự cứng nhắc. 

Dù khoác hỷ phục đỏ thắm cũng chẳng thấy chút vẻ dịu dàng nào. Chỉ là thấy cứ cảm giác gì đó quen thuộc?

Ứng Thừa Uyên vén khăn xong nhưng ý định uống rượu hợp cẩn. Chàng cúi mắt : "Cuộc hôn nhân là di nguyện của mẫu, sẽ dành cho nàng thể diện vốn của Thế t.ử phi, những thứ khác cứ để thuận theo tự nhiên ."

Trong lúc còn đang sững sờ, trải giường, giữa chiếc giường bạt bộ rộng lớn ngăn cách bởi một tấm đệm gấp như ranh giới Sở Hà Hán Giới. 

"Sau nàng và cứ nghỉ ngơi như thế ." 

Ứng Thừa Uyên xong thì tự cởi y phục chuẩn ngủ.

Ta: "..."

Ứng Thừa Uyên kiếp đối với Cố Vân Thường cũng như ? Hay là mượn việc để bày tỏ sự hài lòng khi Thế t.ử phi đổi ?

Nghĩ đoạn giả vờ hỏi: "Thế t.ử điều gì hài lòng với , vẫn còn nhớ tới tỷ tỷ ?"

Nghe và Cố Vân Thường vốn là thanh mai trúc mã mà.

Ứng Thừa Uyên khẽ nhíu mày: "Tỷ tỷ nàng là..."

Chưa đợi xong cúi đầu gạt lệ: "Thôi thì cuộc hôn nhân vốn là của tỷ tỷ, và tỷ tỷ thanh mai trúc mã, với Vương gia đổi tỷ tỷ về cho ."

Nói định ngoài.

Gương mặt bình tĩnh của Ứng Thừa Uyên thoáng hiện một tia rạn nứt, nhanh ch.óng kéo trở : "Nghịch ngợm cái gì thế!  Thanh mai trúc mã với ai? Bản Thế t.ử hề chứ?"

Ta cụp mắt: "Người ngoài đều Vân Thường tỷ tỷ từ nhỏ chọn bạn của công chúa, cùng quen từ nhỏ trong hoàng cung..."

"Ta lớn lên ở đất Chu, lúc nhỏ chỉ thỉnh thoảng mới tới kinh thành, mười một tuổi mới kinh ở hẳn. Người nàng tuy nhưng thiết, càng chẳng thanh mai trúc mã gì cả."

Chàng khựng một chút, , rốt cuộc cũng lên tiếng an ủi: "Nàng và thành hôn, chuyện quá khứ đừng nhắc nữa. Phụ vương trăm công nghìn việc, đừng vì chuyện riêng của chúng quấy rầy ông."

câu trả lời ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng."

Nếu vì đối tượng hôn ước thì đó là vấn đề của chính Ứng Thừa Uyên. Chẳng lẽ bệnh kín?

8

Sau khi thỉnh an cha chồng quyền quản lý hậu viện rơi tay

Mẹ chồng mất sớm, hậu viện Sở Vương phủ chẳng nữ nhân nào, lý sự xem còn dễ dàng hơn nhà họ Chu rối ren kiếp nhiều. 

Chỉ là quyền hậu viện về tay dễ dàng thế khiến chút cảm giác chân thực.

"Thế t.ử phi, đây là danh sách nguyên liệu hương liệu nhà bếp thu mua cho tháng , đồ mặc, lò hương và của và các gia chủ, b.út nghiên, chi phí bảo trì kiếm của các gia chủ đều ở đây cả , xem còn thiếu chỗ nào ?"

Quản gia đưa lên danh mục, đón lấy lướt

"Tại Vân Trung Hương tăng giá?"

Quản gia đáp: "Loại hương một nguyên liệu từ vùng gặp thiên tai, cung ứng đủ nên chi phí mới tăng lên đôi chút."

"Vậy thì đổi loại khác ." Ta trầm ngâm một lát: "Nghe Lâm Lang Các mới mấy loại hương, ngươi cứ mua mỗi loại một ít về cho Thế t.ử dùng thử, hỏi xem ý thế nào." 

Quản gia gật đầu ghi nhớ.

Ta nghĩ ngợi thêm: "Nay đang lúc giao mùa, hoa cỏ trong vườn và trong phòng đều héo , thấy cũng nên ."

Quản gia gật đầu ghi nhớ. 

"Anh Quốc công phủ một giỏi chăm sóc vườn tược, sẽ thư cho cha xin đó về đây."

Dặn dò xong việc trở về phòng. Lão ma ma vẫn im lặng theo bên cạnh lên tiếng: "Làm một lúc nhiều việc như liệu quá lộ liễu ?"

Ta uể oải đáp: "Tân quan nhậm chức đốt ba ngọn lửa, nữ quyến hậu viện chăm sóc hoa cỏ, bày biện xông hương vốn là chuyện thường tình, gì lạ ? Huống hồ những món đồ đó riêng lẻ chẳng thể tìm lầm gì, ma ma là việc nên mới chột ."

Anh Quốc công sợ việc xong nên đặc biệt cử một kẻ tay trong đến giám sát, thật là phiền phức. 

Ma ma trầm giọng: "Dù thế nào tiểu thư cũng nên cẩn thận thì hơn. Bọn họ dã tâm lớn, dễ đối phó ."

Ta cho là đúng. 

Nếu Sở Vương phủ sớm lòng bất chính thì kiếp nắm binh quyền trong tay , đến nỗi kịp dấy binh vị ngai vàng tiêu diệt dấu vết.

Lò hương , hoa cỏ , riêng rẽ thậm chí kết hợp cũng chẳng vấn đề gì. 

Thứ c.h.ế.t chính là hương xông y phục. 

Cả ba kết hợp mới tạo độc tính. Dùng lâu chừng một hai tháng sẽ khiến đầu óc mụ mị, phản ứng chậm chạp. 

Điều đến mức đoạt mạng, nhưng nếu ở chiến trường thì là chuyện khác.

Kiếp Bắc Địch xâm lược là chuyện của hai tháng . Nay thì chút tin tức nào. Vị chứ? 

Ta chìm suy tư.

Giống như kiếp hai tháng tin sứ giả biên thùy báo Bắc Địch xâm lược, hạ một thành. 

Triều đình chấn động, Hoàng thượng liên tục mở triều hội trong ba ngày để định Bình Bắc tướng quân. 

Sở Vương Thế t.ử Ứng Thừa Uyên. Chàng lớn lên trong quân ngũ, mười ba tuổi theo cha trận bình loạn, chiến công hiển hách. 

Không còn ai thích hợp hơn.

Lúc chút áy náy : "Ta bao giờ mới về. Vất vả cho nàng chống đỡ Sở Vương phủ, chăm sóc phụ vương."

"Không vất vả." Ta giúp chỉnh cổ áo: "Thế t.ử chuyến nhất định cẩn thận, đặc biệt là..."

Ta ghé sát , cảm nhận cơ thể trong phút chốc trở nên cứng đờ. Dưới tay cổ áo gáy lật một nữa. 

"Cẩn thận Bạch Thành và Triệu Lệnh Hoành." 

Ghé sát tai , hạ giọng cực thấp. Đồng t.ử Ứng Thừa Uyên co rụt, cúi đầu thẳng mắt .

 

Loading...