KIẾN XUÂN SINH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-27 05:47:31
Lượt xem: 670

1

"Cái gì?" 

Cố Vân Thường dứt lời, ruột của là Anh Quốc công phu nhân yên

"Vân nhi, việc hai nhà bế nhầm là duyên phận do trời định. Nay tuy về đúng vị trí, cũng nhận thích nhưng con vẫn là con gái của phủ Quốc công, cứ coi như thêm một cặp cha , hãy cứ theo ý nguyện của lòng ."

"Phải đó." Người nuôi mà gọi suốt mười sáu năm - Hà thị cũng phụ họa theo: "Nghe con và Sở Vương Thế t.ử là thanh mai trúc mã, nếu vì chuyện mà hỏng mất một đoạn nhân duyên thì đó chính là tội của ruột như ."

Cả hai đều lộ vẻ lo lắng, lời đều mong hôn sự của Cố Vân Thường và Sở Vương Thế t.ử vẫn giữ nguyên. 

Sự thiên vị rõ ràng đến mức chẳng thèm che giấu. 

Nực đây còn thật sự tin rằng Anh Quốc công phủ và Tạ gia tôn trọng ý kiến của và Cố Vân Thường. Thấy chúng đều đổi hôn sự, họ cũng ép buộc. 

Giờ , hóa tất cả đều đúng ý bọn họ.

"Con suy nghĩ kỹ ." 

Cố Vân Thường ở bên cạnh giọng điệu kiên quyết. 

"Con , năm xưa hôn sự định khi còn chào đời, đây mới chính là thiên định lương duyên. Mối hôn sự , đương nhiên trả cho ."

Trả? Cố Vân Thường những lời , hẳn là nàng cũng trọng sinh .

Đời , Sở Vương Thế t.ử khi thành hôn với nàng lâu thì trận và hy sinh. 

Nàng thủ tiết, vì danh nghĩa tỷ nên thường xuyên đến tìm để an ủi. Qua nhiều , nàng tư thông với phu quân là Chu Mặc.

Ta tức đ/iên , phanh phui sự việc nhưng cả hai phủ Cố-Tạ ngăn , rằng việc trong nhà nên rêu rao. 

Ta hy vọng họ sẽ đòi công bằng cho , nhưng ngờ thứ chờ đợi là một bát t.h.u.ố.c khiến vô lực. 

Họ đưa điền trang "dưỡng thai", còn Cố Vân Thường sẽ đến chùa Thanh Phong "cầu phúc" để sinh đứa bé ở đó. Đứa trẻ đó sẽ ghi tên danh nghĩa của , gọi .

Anh Quốc công phu nhân và Hà thị luân phiên khuyên nhủ: 

"Tại con thể bao dung cho Vân nhi? Nay sự , nó mang thai, con cứ loạn lên, chẳng lẽ ép nó đường chet ?"

"Con đừng quên, con và Sở Vương Thế t.ử vốn hôn ước từ trong bụng , nếu nó thì góa bụa chính là con! Nó là con gánh lấy kiếp góa phụ, con cả đời đều mắc nợ nó!"

Thật thiên vị bao, thật nực bao. 

Cùng huyết thống, cùng nuôi dưỡng mười sáu năm, mà hai phủ một ai về phía

Chu Mặc cũng chân thành bày tỏ sự thương xót với Cố Vân Thường, cầu xin dung thứ cho một

Thật quá nực

Ta đưa khỏi kinh thành ngay trong đêm, nhưng gặp lũ bùn ở ngoại thành. Phu xe và nha đều bỏ chạy, vô lực, chỉ thể trơ mắt bùn nhão ngập qua đầu. 

Ng/ạt thở đến chet.

"Tĩnh Thư, con nghĩ thế nào?" Quốc công phu nhân sang, trong mắt mang theo tia hy vọng khó nhận .

Hà thị nhạt, mở lời : "Tĩnh Thư đứa trẻ và tiểu t.ử nhà họ Chu cũng tình cảm thanh mai trúc mã, e là nó ..."

"Vậy thì đổi ." Ta đột ngột lên tiếng.

Dứt lời, trong sảnh im lặng như tờ. 

Ta lướt vẻ mặt của từng : Anh Quốc công, cha Tạ, Anh Quốc công phu nhân, Hà thị... cả bốn đều lộ vẻ vui, hai còn ẩn giấu sự giận dữ trong đáy mắt. 

Quả nhiên, cái gọi là bàn bạc hôn sự chẳng qua chỉ là diễn kịch. Dù là Anh Quốc công phủ Tạ phủ, họ đều hy vọng hôn sự với Sở Vương Thế t.ử thuộc về Cố Vân Thường.

Sau hôn sự như ý, Cố Vân Thường thủ tiết hồng hạnh vượt tường, m.a.n.g t.h.a.i với Chu Mặc, bọn họ cũng dùng hết thủ đoạn để dọn dẹp cho nàng

Thậm chí tiếc hy sinh

Đời ngu , cứ ngỡ họ đối xử công bằng với hai đứa con gái, chỉ cảm thấy khác thường khi đến hai đôi cha

Sau mới , hai đôi cha cái gì chứ? Người thật sự hai đôi cha chỉ một Cố Vân Thường mà thôi.

Cố Vân Thường đạt kết quả mong , rạng rỡ: "Vậy thì quyết định như thế ."

Nàng đổi, thì cứ đổi. Gã lang quân phụ bạc, đám thích , cứ để nàng hưởng thụ hết .

2

Sau đó, thêm gì nữa. 

Trước mặt bọn họ, lời của chẳng trọng lượng. Ngược , Cố Vân Thường đổi hôn sự thì nhất định sẽ đổi

Cuối cùng quả thực là như

Sau khi hôn sự định đoạt, đến lúc ai về nhà nấy. Hai nhà hẹn ước khi thành đều trở về bên cha ruột để bồi dưỡng tình cảm.

Quốc công phu nhân nắm tay Cố Vân Thường, nghẹn ngào như bao điều

Hà thị cũng gọi , sắc mặt mấy : "Trước đây con vốn chủ kiến, hài lòng với nhà họ Chu vô cùng, nay thấy hôn sự hơn mong ngóng trèo lên, khiến chê gia giáo nhà ."

Ta thản nhiên thuật sự thật: "Cố Vân Thường cũng đổi."

Hà thị lải nhải: "Con đòi về như thế, nó còn mặt mũi mà chiếm giữ trả ? Nhà môn bằng phủ Quốc công, nó chịu thiệt thòi, ruột như hiểu rõ, chẳng lẽ nó ? Dù cũng là khuê tú dạy dỗ trong phủ Quốc công, nó hiểu chuyện nhường nhịn, còn con thì ?"

"Con nghĩ đến chốn hào môn đó, con gả như nếu trò thì tính thế nào..."

"Đợi đến khi con trở thành Thế t.ử phi, dù trò cũng chẳng ai dám con." 

Ta ngẩng đầu thẳng phụ nữ gọi là suốt mười sáu năm

"Vốn dĩ đây là hôn sự của con, đòi thì ? Phải chăng thấy con gái ruột của gả hào môn nên trong lòng khó chịu?"

"Con..." Hà thị tức giận đến mức môi run rẩy: "Tuy con do rứt ruột đẻ , nhưng cũng nuôi dưỡng con bấy nhiêu năm, con sắp với như thế ?"

"Bà đang nhắc nhở nuôi dưỡng thế nào ?" Ta giễu: "Bà vốn dĩ thích , tin lời gã hòa thượng đầu ghẻ bát tự của khắc , lúc nhỏ đưa đến nhà ngoại sống nhờ, giờ nghĩ , e là bà sớm ..."

"Con bậy bạ gì đó?" Hà thị cắt ngang lời , mặt mày trắng bệch.

Mười sáu năm quân khởi nghĩa đ.á.n.h kinh thành, các nhà huân quý quan đều bỏ chạy, lẩn trốn tại núi Tam Thánh ở ngoại ô kinh thành. 

Trong đó và Anh Quốc công phu nhân. 

Cả hai đều m.a.n.g t.h.a.i sắp sinh, nhiều ngày bôn ba kinh sợ hạ sinh tại núi Tam Thánh. Lúc hỗn loạn bế nhầm và Cố Vân Thường.

Sau sự việc phát hiện cũng là do tình cờ. 

Hà thị đưa dự tiệc, trong tiệc nhận giống Quốc công phu nhân. Nhìn Hà thị, lông mày và mắt Cố Vân Thường giống bà đến mười phần. 

Vừa khéo trong tiệc một bên ngoại của Quốc công phu nhân nhớ chuyện bà hạ sinh mười sáu năm nên kể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kien-xuan-sinh-mloc/chuong-1.html.]

Sau khi sự việc bại lộ, kinh thành coi đây là chuyện lạ. 

Đích nữ phủ Quốc công Cố Vân Thường vốn là tấm gương quý nữ, cầm kỳ thi họa tinh thông, chỉ hôn ước với Sở Vương Thế t.ử mà còn chọn bạn của Công chúa. 

Nàng con ruột phủ Quốc công, mà là con của một tiểu quan thất phẩm. 

Môn hai nhà quá chênh lệch, thế là ít suy đoán liệu ruột của Cố Vân Thường khi sinh nở nảy sinh ý , chủ động tráo đổi con để đưa hào môn ?

Hà thị sợ nhất suy đoán như . Nghe thấy lời , nhất thời thở thông. 

Ta mỉm : "Ta và Cố Vân Thường sinh cùng lúc, nếu khắc thì nàng cũng chẳng kém gì, mong bà cũng đối xử với nàng như đối xử với ."

Chẳng màng đến Hà thị mặt mày trắng bệch vì tức giận, thu dọn đồ đạc rời

Quan hệ giữa và Hà thị vốn chẳng gì. Bà vì sinh mà mang bệnh, lúc nhỏ thấy thì bế, lớn lên thấy thì ưa. 

Thậm chí lời hòa thượng qua đường, tin rằng bát tự của khắc nên từ nhỏ gửi sang nhà ngoại sống nhờ. 

Từ nhỏ tính tình nhút nhát, khi về kinh hết lòng lấy lòng bà nhưng cũng chẳng đổi sắc mặt

Kiếp khi chuyện bế nhầm bại lộ, bệnh cũ của bà do sinh , cứ ngỡ ngăn cách sẽ tan biến nhưng bà vẫn chẳng hề thiết với

Giờ mới nhận , bệnh cũ của bà là do Cố Vân Thường mà , nhưng bà từng vì thế mà ghẻ lạnh Cố Vân Thường. 

trách Cố Vân Thường, chỉ trách tội .

3

Bước lên xe ngựa về phủ Quốc công, Quốc công phu nhân vẫn mắt đỏ hoe, lưu luyến rời. 

ba con trai nhưng chỉ một con gái. Cố Vân Thường là con út, từ khi sinh hết mực sủng ái. 

dồn hết tâm huyết nuôi dạy nàng thành quý nữ điển hình trong kinh. Nay Cố Vân Thường sang nhà khác, gả thấp, bà đương nhiên đau lòng.

Nếu đối phương là nhà bình thường thì thôi, thể đón cả hai con gái về nuôi. đối phương dù phẩm giai cao nhưng cũng là quan viên. 

Phủ Quốc công tuy hiển hách nhưng cũng thể tham lam cả hai, nếu ngày hôm sớ tấu của ngự sử sẽ bay đầy bàn rồng. 

Hai nhà đổi , nhận thích là kết cục nhất .

Sau khi bình tâm , bà mới : "Từ nay của con, con theo về phủ Quốc công, gả Vương phủ, vạn sự đều cẩn trọng."

Ta khẽ gật đầu.

"Ta hỏi con, con qua những sách gì? Cầm kỳ thi họa luyện qua những môn nào?"

Quốc công phu nhân xuất từ thế gia họ Vương, từ nhỏ thông thạo kinh sách, tài hoa xuất chúng nên coi trọng phương diện

Kiếp bà cũng hỏi như , ruột khinh thường nên lục lọi trong trí nhớ, kể vài tên sách quen thuộc. 

Không ngờ bà xong còn khảo hạch, hỏi điển tích trong một câu thơ. Ta đương nhiên ấp úng trả lời .

Ánh mắt bà đầy thất vọng: "Không chút chữ nghĩa, ăn bừa bãi, con gái của thành thế ?"

Sau đó bà liền lạnh nhạt với . Từ đó về , ngày ngày cần mẫn sách, ruột cũng tự hào về

Vào đêm đưa khỏi kinh thành, nghĩ, ruột vốn đối xử với như chỉ vì thông văn mực, thể khoan dung che chở cho một Cố Vân Thường vi phạm lễ giáo thánh hiền. 

Ta mới hiểu , bao giờ là do sai điều gì, mà là lòng bà ngay từ đầu thiên vị .

Kiếp , chẳng buồn chống chế, thật luôn: "Biết vài chữ, cầm kỳ thi họa gì cả."

Ta lúc đó quả thực là như .

Quốc công phu nhân xong, mày nhíu c.h.ặ.t: "Con bất học vô thuật đến thế !"

Ta thấp giọng: "Tạ gia bằng phủ Quốc công, bổng lộc của cha nhiều, trong nhà còn hai thi cử, tiền cho con học cầm kỳ thi họa."

Vương thị xong, cơn giận dần nguôi nhưng ánh mắt vẫn vài phần trách móc: "Con đang chê bai Tạ gia? Dù thế nào họ cũng nuôi dưỡng con khôn lớn..."

"Ý của con là, cần đem con so sánh với Cố Vân Thường, cam trồng ở nam bắc còn khác , huống hồ là ? Những thứ nàng , con đều ."

4

Vừa về đến phủ, Quốc công phu nhân xuống xe thẳng, rõ ràng là cho tức nhẹ. 

Anh Quốc công hạ nhân kể chuyện xe, thở dài một tiếng: "Ta con oán khí với chúng , nhưng nên với như ."

Ta theo ông, thần sắc chút gợn sóng: "Là yêu cầu thực tế ở con."

Anh Quốc công đưa gặp ba vị trưởng: Thế t.ử Cố Giác, nhị công t.ử Cố Tranh, tam công t.ử Cố Duật. 

Cố Tranh thấy cha liền ngó nghiêng phía : "Tiểu ? Tiểu về cùng cha ?"

Ta đương nhiên tự luyến đến mức cho rằng tiếng "tiểu " đó là gọi .

Kiếp khi mới gặp ba , thái độ của họ còn khá hòa hảo, ai cũng tặng quà cho . Ta coi như trân bảo. 

Nào ngờ đó, chỉ chơi xích đu trong viện một chút, Cố Tranh trông thấy thì nổi trận lôi đình: "Đây là xích đu dựng cho tiểu , ai cho phép ngươi ?"

Ta tặng tranh chữ cho Cố Duật, cẩn thận rơi một nghiên mực của cũng mắng nhiếc lạnh lùng: "Đây là quà sinh nhật tiểu tặng , ngươi cố ý ?"

Ngay cả Thế t.ử Cố Giác vốn nổi tiếng chính trực lễ độ trong mắt ngoài, cũng ít cảnh cáo đừng giở tâm cơ nhắm Cố Vân Thường. 

giải thích thế nào, họ đều cho rằng với Cố Vân Thường. 

Sau Cố Vân Thường còn an ủi , nàng lúc nhỏ từng bắt nạt nên các ca ca bảo vệ thành quen, mới thành nhạy cảm quá mức. 

Còn bảo lâu dần họ sẽ thấy cái của . Vì lấy lòng ba vị trưởng nhiều năm, đều dành một phần cho họ.

họ đối xử với thế nào? 

Họ ngăn chặn và đ.á.n.h c.h.ế.t tâm phúc cử đưa tin cho Sở Vương phủ, họ bắt cóc khi chuẩn tố cáo đôi nam nữ thông gian

Cảnh cáo nếu dám động đến Cố Vân Thường thì họ cũng sẽ tha cho

Sở Vương Thế t.ử t.ử trận là trung liệt, Cố Vân Thường thủ tiết là sương phụ hoàng gia. nếu chuyện xa của nàng truyền ngoài, hoàng thất thông gian, đừng là danh tiếng, ngay cả tính mạng nàng cũng khó giữ. 

Thế là họ chọn cách ép chế .

"Vân Thường khi xuất giá sẽ ở Tạ phủ." Anh Quốc công đẩy lên phía : "Đây là em gái ruột của các con, nó về cùng ."

Như kiếp , ba họ đều tặng quà, chào hỏi từng . Cảnh tượng khá hòa hợp, Anh Quốc công hài lòng gật đầu: 

"Em gái các con tuy lớn lên bên cạnh ba em, nhưng dù cũng là cốt nhục chí , nó gả Vương phủ, các con cũng tương trợ lẫn ."

Ba lời , sắc mặt đều đổi. 

Cố Giác nhíu c.h.ặ.t mày: "Người gả Sở Vương phủ Vân Thường ?"

 

Loading...