Ông tiên thẳng ống kính, công khai phận của , hất cằm, dùng cái giọng điệu ông chủ quen thuộc: “Tin rằng cũng xa lạ gì với gương mặt của . là chủ tịch Cao Sơn.”
“Nếu ai là ai, thể tự lên mạng tra Baidu. Người đầu tiên hiện chính là .”
Nói thật, xem đến đây bắt đầu thấy chán ghét từ bản năng .
Ông dừng một chút, thêm: “Hầu Sở Vi nghỉ việc là từ quyết định của chính cô . Công ty chúng hề bất kỳ hành vi ép buộc cô rời ở . Dù thì các bạn lựa chọn tương lai như thế nào, cũng đều do mỗi tự quyết định.”
Ông khẽ khinh miệt: “Nếu cô tìm một tiền đồ sáng lạn hơn, đương nhiên cũng sẽ ngăn cản.”
“Còn về những tin đồn mạng, từ . Hy vọng giữ thái độ tỉnh táo, đừng ác ý công kích bất kỳ vô tội nào.”
“Bởi vì khi tuyết lở xảy , một bông tuyết nào là vô tội cả.”
“Phụt …. ha ha ha ha ha!” Tiểu Trần bên cạnh là nhịn nổi . Cô “phụt” một tiếng bật , ôm bụng đập bàn điên cuồng, đến mức nước mắt cũng chảy , cô thở , đứt quãng: “Ông nghĩ cái gì… mà dám mấy câu đó?”
“Còn cố tình lôi một câu vẻ văn nhã… tưởng như thế là sẽ tha thứ cho ông ? Ha ha ha ha! Đôi khi em thật sự thích cái phong thái tự chui đầu rọ của ông đấy.”
Dưới sự “xúi giục” của Tiểu Trần, khi thấy nghỉ việc, những đồng nghiệp từng ở trong đội của đều chủ động nộp đơn từ chức, đương nhiên, ngoại trừ Vương Đình Đình.
Bây giờ bảy tám chúng chen chúc trong căn phòng nhỏ của Tiểu Trần, dùng màn hình lớn chiếu trực tiếp để xem livestream của Chủ tịch Cao.
Đồng nghiệp chuyên phụ trách dựng video lập tức bắt tay việc, mở máy tính cắt ghép ngay tại chỗ, nhanh ch.óng một đoạn video “đạo lí súc tích” từ màn giải thích của chủ tịch Cao, đăng thẳng lên mạng.
Mấy chúng vây quanh màn hình, nghiêng ngả, nổi.
Nhàn cư vi bất thiện
14
Mấy ngày nay, tin nhắn riêng của tài khoản của gần như nổ tung, ít công ty còn hơn công ty cũ chủ động đưa lời mời.
Thậm chí công ty thông qua các mối quan hệ nội bộ tìm điện thoại của , trực tiếp gọi tới, điều kiện họ đưa … gấp mười đãi ngộ ở công ty cũ.
Trong thoáng chốc, chợt nhận công ty cũ của … dường như còn đủ tư cách để gọi là tư bản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/kiem-10-trieu-cho-cong-ty-den-ngay-hop-thuong-nien-toi-bi-chan-ngoai-cua/chuong-11.html.]
Dù tư bản cũng luôn đặt lợi ích công ty lên hàng đầu, kiếm tiền mới là điều quan trọng nhất. Thế nhưng công ty cũ của cố chấp đặt cái gọi là “đạo lý đối nhân xử thế” lên , còn đặc biệt để ý đến cái gọi là “thể diện”.
Trước đây dường như luôn sống trong sự cảm động của chính , nhưng dù phạm sai lầm thế nào… con vẫn luôn cơ hội bắt đầu từ đầu.
Giữa vô công ty truyền thông, gần như chỉ cần liếc mắt chọn trúng công ty đối địch với công ty cũ - một công ty vốn bất hòa với họ từ lâu.
Gạt bỏ phần tâm lý trả đũa công ty cũ, chỉ xét từ góc độ khách quan thì một công ty thể trong vài năm ngắn ngủi tự mở đường m.á.u trong ngành truyền thông, vững vị trí của , chắc chắn điểm hơn .
thông qua quan hệ nội bộ lấy điện thoại của Tổng Giám đốc Trần. Khoảnh khắc điện thoại kết nối, bà giống như chờ từ lâu.
mới một chữ, bà đoán mục đích của . vốn còn định chuyện uyển chuyển một chút, nhưng bà trực tiếp cắt lời . “Tính thẳng. Có gì nấy. quan tâm mấy chuyện rắc rối giữa cô và công ty cũ. Nếu cô đến, đảm bảo sẽ gõ trống đốt pháo chào đón.”
Dường như chỉ qua điện thoại, bà đoán những băn khoăn trong lòng , tiếp: “Công ty cũ của cô keo kiệt, nhưng cô yên tâm, với Cao Sơn cùng một loại .”
“Lương thưởng cô khỏi lo, chắc chắn cao hơn tưởng tượng của cô. Nói thẳng thì ai cũng đến đây để kiếm tiền, bầu khí công ty đơn giản. Ai kiếm tiền… đó là vua.”
“ là thô, chuyện thể tục. lời thô mà lý thô, cô cứ suy nghĩ thêm.”
Sau vài câu trò chuyện đơn giản, chúng cúp máy.
Ở công ty cũ bao nhiêu năm nay, họ luôn dạy cúi đầu , chuyện chú ý đạo lý đối nhân xử thế, hiểu những vòng vo phức tạp.
Những lời thẳng thắn như , đây là đầu tiên trong nhiều năm mới , bỗng nhiên cảm thấy gánh nặng như tháo xuống, cả nhẹ nhõm vô cùng.
Làm streamer vốn là một công việc tiêu hao tinh lực lớn, ngừng phát năng lượng màn hình, liên tục truyền giá trị cảm xúc. Vì mỗi nhận một phần khẳng định từ khác, đều vô cùng vui vẻ và trân trọng.
Sau khi trải qua một loạt “khảo hạch” từ Tiểu Trần và trong đội, dẫn theo cả đội của , trực tiếp đến công ty của Tổng Giám đốc Trần.
Bà nuốt lời, ngay ngày chúng chính thức , lầu thật sự gõ trống đốt pháo, cả công ty náo nhiệt như đang đón năm mới.
Bà đích xuống đón chúng , mặc một chiếc váy đỏ rượu cực kỳ rực rỡ. Vừa thấy , bà lập tức xông tới ôm c.h.ặ.t, tươi rói: “Thần tài tới ! Lại đây ôm thần tài cái nào, cho kiếm thêm ít vàng!”
Không còn những vòng vo phức tạp, kiểu gì nấy như , so với loại ngoài mặt tươi, lưng đ.â.m d.a.o thực sự khiến thoải mái hơn nhiều.