Khủng Bố Nữ Chủ Bá - Chương 398
Cập nhật lúc: 2025-12-29 15:15:20
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Doãn hổ là Doãn ." Hắn , "Dưới sức mạnh hắc ám cấp sáu của mà vẫn thể cầm cự lâu như , đổi là khác thì sớm ăn mòn thành một đống xương khô ."
Trong lòng thầm dấy lên nghi hoặc: Anh trói c.h.ặ.t như thế , cách nào thể gửi mẩu giấy đó cho ?
"Phụ nữ đúng là những sinh vật bạc tình." Hắn lưng , thở dài cảm thán, "Anh là đàn ông của cô đúng ? Nhìn chịu hình thế , cô thấy xót xa chút nào ?"
lạnh lùng đáp: "Ngài nhận ? Anh lâu xuất hiện trong buổi livestream của . Anh đàn ông của , chỉ là kẻ đang theo đuổi thôi, còn thì sớm chán ngấy ."
Dường như thấy giọng của , Doãn Thịnh Nghiêu chậm rãi ngẩng cái đầu đang rũ xuống lên.
"Nguyên Quân Dao?" Giọng yếu ớt thốt khiến lòng run rẩy, cố hết sức mới giữ vẻ bình tĩnh.
"Nguyên Quân Dao, cô đến đây gì?" Anh c.ắ.n răng , "Trong mắt cô, chẳng qua cũng chỉ là một quân cờ thôi mà."
"Hóa nghĩ ?" Viên Thượng giáo rộ lên, "Vậy để chúng xem thử, trong lòng cô , đáng giá bao nhiêu."
Nói đoạn, thong thả bước đến mặt Doãn Thịnh Nghiêu, giơ ngón trỏ đ.â.m thẳng vết thương n.g.ự.c . Doãn Thịnh Nghiêu lộ vẻ đau đớn tột cùng nhưng vẫn nghiến c.h.ặ.t răng, thốt một lời.
Hai bàn tay giấu lưng siết c.h.ặ.t .
Thượng giáo nở nụ tàn nhẫn. Từ nơi ngón tay đ.â.m vết thương, những sợi tơ đen bắt đầu lan rộng, những nơi nó qua, cơ bắp bắt đầu thối rữa.
Doãn Thịnh Nghiêu đau đớn rên rỉ. Một cao ngạo như mà phát tiếng kêu, đủ hiểu nỗi đau đó kinh khủng đến nhường nào.
"Dừng tay!" lớn tiếng, "Một thành, thể thấp hơn nữa!"
Hắn đầu hỏi: "Chỉ một thành thôi ?" Rồi sang với Doãn Thịnh Nghiêu: "Hóa trong lòng cô , chỉ trị giá một thành mỏ vàng thôi."
"Đừng voi đòi tiên, Thượng giáo." ngắt lời , "Ngài cứ thử đổi khác xem, dù ngài g·iết c·hết chồng cô ngay mặt, cô cũng chẳng đời nào chịu nhả một thành mỏ linh thạch , huống hồ còn chẳng chồng ."
khựng một chút bồi thêm: "Nếu ngài còn ép giá, sẽ ngay lập tức. Cùng lắm thì mắt thấy tim đau, ngài gì tùy ý."
Thượng giáo im lặng một lúc bỗng phá lên . Hắn rút ngón tay , vỗ vỗ mặt Doãn Thịnh Nghiêu: "Nói đúng, cô vẫn còn quan tâm đến đấy. Một thành mỏ linh thạch là một con khổng lồ đấy chứ."
Hắn xoay : "Được, chốt giá. cho cô ba phút để ôn chuyện với ."
Hắn lướt qua ngoài. Trong căn phòng tối tăm giờ chỉ còn hai chúng .
chần chừ một lát bước tới, lấy một viên đan d.ư.ợ.c chữa thương đưa đến miệng , nhưng mặt chịu ăn.
"Đừng hiểu lầm." , "Trước đây cứu , giờ cứu , chúng sòng phẳng. Anh tính đấy, ân oán phân minh, thích nợ ân tình của ai."
Anh lạnh lùng : "Thế thì thật đáng tiếc, cứ cô nợ đấy."
cạn lời, gắt nhẹ: "Mới mấy ngày gặp trở nên ấu trĩ thế hả? Mau ăn ."
Anh vẫn bướng bỉnh nghiêng đầu, nổi giận bóp cằm , thô bạo nhét viên t.h.u.ố.c .
Anh phẫn nộ trừng mắt , chỉ mỉm lưng định . Anh bất ngờ lên tiếng: "Người đàn ông cô cứu cùng cô đến đây ?"
ngạc nhiên: "Sao cứu một đàn ông?"
Anh lạnh: " xem livestream của cô."
Hóa là . lạnh giọng: "Liên quan gì đến ?"
Anh nheo mắt đầy châm chọc: "Cô đúng là hoa tâm bạc tình thật, đá và Đường Minh Lê sang một bên để tìm niềm vui mới ? Hắn giờ cũng là kẻ phủ phục váy cô ?"
Sắc mặt sa sầm xuống. bước tới tát mạnh mặt một cái, gằn giọng: "Anh là gì của mà quyền xía chuyện của ?"
Anh trân trân, trong mắt thoáng hiện vẻ đau đớn tột cùng. nén sự xót xa trong lòng, cứng rắn : " dùng một thành mạch mỏ linh thạch để đổi lấy mạng . Từ nay về , chúng ai nợ ai nữa."
bước khỏi cửa, hít thật sâu để ngăn dòng nước mắt trực trào.
Làm thế là nhất. Để hận còn hơn là để yêu . Yêu chỉ mang cho đau khổ và tai họa. Còn hận thì chỉ đau đớn nhất thời, cũng đến ngày sẽ quên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khung-bo-nu-chu-ba/chuong-398.html.]
cần xuống hầm mỏ xem xét . Thượng giáo lập tức sắp xếp xe và đưa núi.
"Những công nhân Hoa Hạ nhốt ở ?" hỏi.
Hắn : "Cô sẽ sớm thấy họ thôi."
Xe chạy khu mỏ, nơi một dãy ký túc xá bằng container dựng tạm cho công nhân. Vừa tiếng động cơ, nhóm công nhân liền chạy nhưng dám gần, chỉ từ xa quan sát.
Lính của Thượng giáo lăm lăm s.ú.n.g ống, ánh mắt lạnh lùng cảnh giới. liếc họ, thấy họ đ.á.n.h đập nhưng ai nấy đều hốc hác, lẽ là do đói.
: "Chuẩn chút đồ ăn cho họ , đừng để họ c·hết đói."
Thượng giáo : " cô nỡ mà, yên tâm, sẽ thu xếp." Nói đoạn, đặt tay lên đùi , nhếch mép: "Nguyên tiểu thư, vinh dự trở thành kẻ phủ phục váy cô ?"
lạnh nhạt gạt tay : "Không."
"Thật là tuyệt tình." Hắn , "Cô nghĩ tới , nếu cô trở thành phụ nữ của , mạch mỏ sẽ thuộc về cô."
"Không hứng thú." ngắn gọn đáp mở cửa xe: "Xuống hầm mỏ ."
Hắn dẫn đến miệng hầm. xuống, hầm đào sâu, bên là một màu đen kịt thấy đáy. bước lên thang máy: "Đi thôi."
Lời còn dứt, Thượng giáo cũng nhảy lên theo: " xuống cùng cô."
nhíu mày: " xuống để trộm linh thạch , ngài cần theo canh chừng."
Hắn thản nhiên đáp: "Cô trộm thì cũng lấy bao nhiêu ? cũng xem tình hình bên thế nào."
Nếu mạo hiểm thì cũng chẳng còn gì để . Thang máy bắt đầu hạ xuống, Thượng giáo lên tiếng: "Chắc cô đồn đại về việc ngọn núi quỷ mê , một khi kinh động đến chúng, chúng sẽ bay xuống ăn thịt chứ?"
"Cái hầm mỏ vốn là một hang động tự nhiên." Hắn tiếp tục, "Khi xuống đến độ sâu 50 mét, độc khí sẽ bắt đầu xuất hiện. Dù mặc đồ bảo hộ đeo mặt nạ dưỡng khí cũng thể ngăn nó."
"Đến ." Hắn chỉ vạch đỏ vách hầm, "Qua vạch , bên là độc khí."
Thang máy dừng , hít hà khí nhíu mày: "Loại độc ... lạ."
"Lạ chỗ nào?" Hắn hỏi.
Ánh mắt kiên định: "Tiếp tục xuống ."
Hắn khởi động thang máy xuống thêm 10 mét nữa. : "Ngài thể chống chịu độc ?"
"Với thực lực của , thể cầm cự đến độ sâu 70 mét." Hắn đáp.
gật đầu, đó hít một thật sâu. Độc khí cơ thể bắt đầu gặm nhấm kinh mạch của . giật , lập tức uống một viên giải độc đan: "Đây là độc khí sinh học."
Sắc mặt trầm xuống, tiếp: "Đây là độc do một loại động vật thải . Độc khí xuất hiện từ bao giờ?"
Thượng giáo nhíu mày: "Nửa tháng , vài du khách tình cờ phát hiện linh thạch ở đây, nhưng hai c·hết trong hang, chỉ một chạy thoát nhưng cũng qua đời ở bệnh viện lâu đó. Trước đó từng trong núi độc."
Dường như nghĩ điều gì, biến sắc hét lớn: "Mau! Mau kéo thang máy lên ngay!"
Thượng giáo vội vàng thao tác cho thang máy lên. Bất chợt, cảm nhận điều gì đó và xuống vực thẳm sâu hun hút. Bên tiếng động gì đó đang truyền lên.
Tiếng động đó mỗi lúc một gần.
kinh hãi: "Tăng tốc hết mức !"
Thượng giáo đẩy cần gạt lên mức cao nhất, thang máy lao v.út lên. tiếng động vẫn áp sát cực nhanh. dùng thần thức quét xuống, bên hiện vô điểm đen dày đặc.
Đó là... quái vật!