Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 398: Có phải ngài thấy ta rất dễ bắt nạt không?
Cập nhật lúc: 2026-04-09 18:12:36
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Triều Sinh bám sát theo chạy tới, thấy hành động của Bạch chưởng môn, khỏi kinh hãi thất sắc.
"Sư tôn, mau dừng tay!"
Hắn xông lên ngăn cản Bạch chưởng môn, kết quả đối phương vung một chưởng đ.á.n.h bay.
Thấy cảnh , Bạch chưởng môn thật sự trút cơn giận dồn nén trong n.g.ự.c bấy lâu nay. Lão đường đường là chưởng môn Triều Thiên Tông, mà vì một đứa t.ử mà rụt rè e sợ, chỉ tổ trò cho thiên hạ.
Lão đáng thế từ lâu mới đúng!
Song Cửu Ca đặt b.út vẽ phù xuống, tới cấm chế, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng như phủ sương, ánh mắt Bạch chưởng môn đầy rẫy sát cơ.
Dám động của nàng ? Được thôi.
Hai tay Song Cửu Ca loé lên, dán hơn mười tấm Lôi Đình Phù lên cấm chế, đó rút Đâu Suất Bảo Tán , kích nổ phù lục.
Một tiếng "Oành" vang lên chấn động trời đất, Thanh Dục Sơn cũng rung chuyển ba hồi!
Dư chấn của vụ nổ quét qua, bọn Tô Lâm An, Tạ Tứ Nguyên đều Kim Cang Phù mà Song Cửu Ca đưa cho, từng màn chắn vàng kim bung tỏa, bảo vệ bọn họ chu .
Mấy cặp mắt đổ dồn về phía căn phòng san thành bình địa, giữa làn khói bụi mịt mù, Song Cửu Ca chậm rãi bước . Mái tóc đen dài gió tự bay, đôi đồng t.ử sắc lạnh như băng kiếm.
Bị ánh mắt đóng đinh, Bạch chưởng môn khỏi nghẹt thở, nhất thời nảy sinh ảo giác như đang đối mặt với một vị đại năng thực thụ.
Làm thể! Song Cửu Ca nàng... nàng chẳng qua chỉ là một t.ử Kim Đan mà thôi!
"Sư tôn, cho phép ngài mang của ?" Nàng từng chữ rành rọt, trong lời lấy nửa phần cung kính.
"Con hỗn xược!" Bạch chưởng môn gạt bỏ những cảm giác vô căn cứ , bày phong thái sư tôn, "Song Cửu Ca, việc đến lượt con chỉ tay năm ngón!"
"Vốn dĩ cũng can thiệp, nhưng tại ngài cứ thích động đầu ?"
Song Cửu Ca nở một nụ tàn khốc: "Sư tôn, ngài thấy dễ bắt nạt ?"
"Muốn động của ?"
"Vậy thì sẽ động môn phái của ngài!"
Song Cửu Ca đạp mạnh xuống đất, hình trong chớp mắt bay vọt lên trung, ánh vàng kim lóe sáng đầu ngón tay, hàng trăm tấm phù lục đồng loạt b.ắ.n trong nháy mắt.
Oành! Oành! Oành!
Tiếng nổ vang lên liên tiếp dứt, tựa như tảng đá lớn ném mặt hồ, kích lên những cột sóng khổng lồ.
Bạch chưởng môn trợn mắt nứt , lão ngờ trong tay Song Cửu Ca nhiều phù lục cấp Thiên đến thế, vung tay một cái là cả trăm tấm, bao phủ gần như bộ các kiến trúc của Triều Thiên Tông. Đá vụn bay tứ tung, tiếng la hét vang lên ngớt.
"Song Cửu Ca! Con... con mau dừng tay!" Bạch chưởng môn thấy Song Cửu Ca lôi một xấp phù lục nữa, quýnh quáng đến mức líu cả lưỡi, "Cái... cái đồ nghịch đồ , con trở thành tội nhân của tông môn !"
"Làm tội nhân thì ?!" Song Cửu Ca sợ, tay hất mạnh, phù lục tựa bông tuyết bay tán loạn, thêm một hồi động tĩnh khiến kinh tâm động phách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-398-co-phai-ngai-thay-ta-rat-de-bat-nat-khong.html.]
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Bạch chưởng môn xót xa vô cùng, đống tu sửa tốn bao nhiêu linh thạch đây? Hơn nữa triều cường thú dữ đầy ba tháng nữa sẽ tới, hành động của Song Cửu Ca chẳng khác nào đẩy cả môn phái chỗ c.h.ế.t!
Lỗ trưởng lão, Trần trưởng lão và những khác lượt chạy tới, thấy một Song Cửu Ca đang đại phát thần uy thì đều kinh ngạc.
"Song sư điệt, mau dừng tay!" Lỗ trưởng lão vội vàng khuyên nhủ, "Một tấm Thiên giai phù lục đắt giá bao, hành động của con là hại hại ."
Song Cửu Ca nể mặt Lỗ trưởng lão nên cầm phù lục mà dùng tiếp, nàng thản nhiên : "Vậy thì xem sư tôn chịu thả ."
Lúc Lỗ trưởng lão mới phát hiện trong tay Bạch chưởng môn đang tóm c.h.ặ.t một thiếu niên, chính là linh thú Mặc Uyên do Song Cửu Ca nuôi lớn.
"Chưởng môn, rốt cuộc xảy chuyện gì?"
Bạch chưởng môn nghiến răng: "Đừng mấy chuyện đó nữa, bắt lấy nó cho !"
Lão cũng hạ quyết tâm, nhất định cho Song Cửu Ca nếm mùi đau khổ, tiên phế bỏ tu vi của nàng, như nàng còn vốn liếng gì mà dám hống hách với lão nữa!
Trần trưởng lão nhíu mày, nhưng vẫn theo lời lão. Không vì ông tôn trọng Bạch chưởng môn đến thế, mà là lúc cần lo cho đại cục, thể để Song Cửu Ca tiếp tục loạn phá hoại .
Đệ nhất kiếm tiên tay, Song Cửu Ca lập tức cảm nhận một áp lực hề tầm thường. nàng sợ, Trần trưởng lão cũng chỉ là Hợp Thể kỳ đại viên mãn, nàng thừa bảo bối để dây dưa với ông .
Thế nhưng khi Song Cửu Ca lôi Khai Thiên Phủ , mặt nàng hiện lên vài bóng . Đứng chắn ở phía chính là Giang Triều Sinh, phía là Thẩm Hủ, Tô Lâm An và những khác.
"Sư chút bốc đồng, nhưng chuyện là sư tôn sai ." Giang Triều Sinh nỗ lực lý lẽ, "Sư tôn, xin ngài hãy buông Mặc Uyên ."
"Các ... các thật hỗn xược!" Bạch chưởng môn tức đến mức thành câu.
Trần trưởng lão vốn định tay, thấy trong những chắn mặt Song Cửu Ca còn cả t.ử đắc ý của , suy nghĩ một lát liền hạ kiếm xuống. Cứ đợi một chút, rõ sự tình tay cũng muộn.
Lỗ trưởng lão vội vàng hòa giải, đồng thời quát mắng đám t.ử đang vây xem tản .
"Đều vây ở đây cái gì! Đỉnh núi của chỗ nào cần dọn dẹp ?! Còn mau biến !"
Song Cửu Ca tấn công phân biệt, mỗi đỉnh núi đều chịu tổn thất ở mức độ khác , chỗ nặng thì san phẳng, chỗ nhẹ cũng chỉ còn một nửa kiến trúc.
Đuổi xong, Lỗ trưởng lão khuyên can đủ đường mới đưa đến một đỉnh núi còn tương đối nguyên vẹn. Cũng chẳng chỗ mà , tất cả chuyện. Lỗ trưởng lão Bạch chưởng môn, Song Cửu Ca, quyết định giữ thể diện cho Bạch chưởng môn nên để hậu bối .
Song Cửu Ca lập tức đổi thái độ cứng rắn "gặp phật sát phật, gặp thần sát thần" lúc nãy, bắt đầu tỏ vẻ ủy khuất kể khổ.
"Con cũng chẳng sư tôn ý gì. Gần đây con đều vì triều cường thú dữ mà chuẩn , tận tụy tu luyện, hề gây sự. Kết quả hôm nay ngài chạy tới, chẳng chẳng rằng hạ cấm chế với con, cưỡng ép mang linh thú của con , còn đ.á.n.h thương của con!"
"Con giun xéo mãi cũng quằn, nếu con đây là Triều Thiên Tông nơi con lớn lên, con cứ tưởng lọt ổ thổ phỉ đấy. Thật ngờ sư tôn hành vi cường đạo như , khiến con quá thất vọng!"
Lời Song Cửu Ca nửa lời gian dối, nhưng qua miệng nàng, Bạch chưởng môn liền biến thành một vị sư tôn vô lý gây sự, cậy thế h.i.ế.p . Bạch chưởng môn Song Cửu Ca diễn kịch " xanh" cho khó chịu, lời nàng dứt, lão vội vàng phản bác.
"Ta là cường đạo? Vậy con là cái gì?! Thiếu niên là Thiếu chủ của tộc Mặc Giao, con dùng thủ đoạn gì mà khiến nó mê rời con! Nay tộc Mặc Giao đang cần nó – một vị Thiếu chủ – trở về chủ trì đại cục, mà con vì d.ụ.c vọng ích kỷ của bản mà thả , con hại c.h.ế.t cả tộc Mặc Giao ?!"
Nghe , ánh mắt Lỗ trưởng lão và mấy khác đổ dồn lên Mặc Uyên. Bọn họ rõ chuyện Mặc Uyên là Thiếu chủ Mặc Giao, suy cho cùng Song Cửu Ca và đều t.ử trướng , nội việc quản lý t.ử của thôi đủ mệt , lấy thời gian mà quan tâm chuyện nhà khác.
"Sư tôn, lời thể như chứ?" Song Cửu Ca thong thả đáp, "Chẳng đây Mặc Uyên bọn họ tìm về ? Ở đó một thời gian rời , điều lên cái gì? Nói lên rằng bọn họ đối xử với Mặc Uyên , là tự về, liên quan gì đến con."
"Hơn nữa, khi Mặc Uyên còn ở trong trứng còn ở lãnh địa Mặc Giao , chính tay con ấp nở, cũng chính tay con nuôi lớn. Đệ 'tình cảm quyến luyến' với con, chẳng lẽ là chuyện bình thường ?"