Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 397: Giao Long Châu

Cập nhật lúc: 2026-04-09 18:11:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một cảnh tượng càng khiến Đại trưởng lão kinh ngạc hơn xuất hiện.

Bạch chưởng môn – mới tức đến dựng ngược cả râu – thế mà chịu nhún nhường.

"Thôi , thôi , con còn mau đưa Mặc thiếu chủ lui xuống!"

Nếu còn Song Cửu Ca thêm một cái nữa, lão e là thật sự nhịn tay g.i.ế.c c.h.ế.t đứa nghịch đồ dám phạm thượng ngay tại chỗ!

Song Cửu Ca khẽ cong môi, mỉm : "Vâng, đa tạ sư tôn."

Nàng lật mặt nhanh như lật bánh tráng, vô cùng mượt mà. Nếu Đại trưởng lão chứng kiến từ đầu đến cuối, tuyệt đối sẽ ngờ vị nữ t.ử vẻ cung kính ôn hòa suýt chút nữa khiến sư tôn tức c.h.ế.t.

Đại trưởng lão kinh ngạc: "Bạch chưởng môn, chuyện ?"

Bạch chưởng môn phẩy tay, hiệu cho Đại trưởng lão đừng nữa. Đợi đến khi Song Cửu Ca và Mặc Uyên khuất, lão mới chậm rãi lên tiếng.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Tính cách của đồ thế nào, chắc Đại trưởng lão cũng thấy ." Bạch chưởng môn thở dài, "Là do dạy dỗ nghiêm."

"Vậy thì càng quản giáo cho . Bạch chưởng môn, thực giấu gì ngài, tình hình tộc Mặc Giao chúng hiện nay tồi tệ, cần Thiếu chủ trở về để định đại cục."

Con Thiên Long mà Song Cửu Ca triệu hồi ngày hôm đó giáng cho bọn họ một đòn nặng nề, đó nàng đưa Mặc Uyên lấy bí pháp và Trấn Hải Lệnh. Chuyện bằng cách nào truyền ngoài, đảo La Sát và đảo Bồng Lai thừa cơ đục nước béo cò, dẫm đạp tộc Mặc Giao xuống chân. Thậm chí trong kế hoạch chống triều cường thú dữ, bọn họ còn bắt tộc Mặc Giao bia đỡ đạn.

Đại trưởng lão đồng ý, vì thế ba bên rơi thế giằng co. Lão suy tính , vẫn tìm bằng Mặc Uyên về mới xong. Khó khăn lắm mới ngóng tin tức tìm đến đây, Mặc Uyên chịu , còn tìm một chỗ dựa. Mà chỗ dựa chỉ là một nữ t.ử, Đại trưởng lão vạn ngờ Bạch chưởng môn ngay cả một đồ cũng trị nổi, Song Cửu Ca mấy câu cứng rắn là im bặt luôn.

Bạch chưởng môn dang hai tay: "Đại trưởng lão, mỗi nhà mỗi cảnh, cũng lực bất tòng tâm."

Không thực sự lực bất tòng tâm, chỉ là cái cớ thôi. Lão và vị Đại trưởng lão cũng chỉ là quan hệ xã giao thông thường, chẳng việc gì dốc lòng dốc sức việc cho . Song Cửu Ca quậy phá thế nào lão rõ hơn ai hết, trong thời điểm đặc biệt , định là quan trọng nhất, Bạch chưởng môn thật sự gây chút sóng gió nào.

Còn việc tộc Mặc Giao sống c.h.ế.t thì liên quan gì đến lão? Lão đến mức là quá đủ , ai bảo tộc Mặc Giao các tự trị nổi Thiếu chủ của ?

Đại trưởng lão mím môi: "Nếu Bạch chưởng môn thể giúp thành việc , lão phu nguyện lấy mười viên Giao Long Châu báo đáp!"

Nghe thấy , lưng của Bạch chưởng môn vô thức thẳng lên.

Giao Long Châu là bảo vật hiếm , kết tinh khi Giao Long tọa hóa, bên trong chứa đựng linh lực vô cùng tinh khiết. Dùng một viên thể giúp tu sĩ tăng tiến tu vi đáng kể. Đối với tu sĩ cảnh giới thấp, thậm chí thể thăng liền hai tiểu cảnh giới.

Điều khiến Bạch chưởng môn vô cùng động lòng. Ai bảo lão một đứa con gái nên , con gái sống thọ thêm một chút, cha già như lão chỉ còn cách tự nghĩ kế thôi.

Hai bí mật bàn bạc một hồi, Bạch chưởng môn sai mời đám Đại trưởng lão về viện khách nghỉ ngơi, một suy ngẫm lát gọi Giang Triều Sinh đến.

Dù Bạch chưởng môn hiểu Giang Triều Sinh đột nhiên "chập dây thần kinh" nào mà coi trọng Song Cửu Ca như , nhưng trong mắt lão, vẫn là đại t.ử thể giúp lão nhiều việc, còn nhanh . Hắn vẫn là đáng tin cậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-397-giao-long-chau.html.]

"Triều Sinh, ngày mai con hãy đưa Song Cửu Ca đến Ngự Thú Tông một chuyến."

Kế hoạch của Bạch chưởng môn đơn giản: chỉ cần điều Song Cửu Ca là xong. Không nàng ngăn cản, việc bắt Mặc Uyên chẳng là chuyện dễ như trở bàn tay ?

Bình thường Giang Triều Sinh sẽ bao giờ nghi ngờ mệnh lệnh của sư tôn, nhưng hiện tại quan hệ của họ với Ngự Thú Tông nhạt nhiều, đang lúc tranh thủ từng giây từng phút tu luyện, theo lý mà thì nên đến Ngự Thú Tông lúc .

"Sư tôn, lúc chúng đến Ngự Thú Tông, liệu chăng?"

"Có gì mà ?" Bạch chưởng môn bực bội , "Song Cửu Ca giữ bao nhiêu linh thú bên cạnh như , thấy nó là ngự thú sư thật . Thay vì để nó tự mày mò lung tung, chẳng thà bảo nó thỉnh giáo cho hẳn hoi."

Giang Triều Sinh tuy cho rằng Song Cửu Ca ngự thú sư, nhưng vì tôn trọng sư tôn, vẫn nhận lời.

" , chỉ con và Song Cửu Ca thôi, đừng mang theo ai khác."

"Đệ t.ử rõ, thưa sư tôn."

Giang Triều Sinh nhận lệnh lui xuống, lập tức tìm Song Cửu Ca để thông báo.

"Sư tôn vẫn luôn quan tâm đến ."

"Dừng ." Song Cửu Ca giờ đây mặt Giang Triều Sinh chẳng thèm che giấu vẻ chán ghét đối với Bạch chưởng môn, "Ta cần lão quan tâm, ngày mai cũng sẽ Ngự Thú Tông."

"Sư ..." Giang Triều Sinh còn định khuyên ngăn, nhưng Song Cửu Ca ngắt lời: "Sư , sư tôn như nghĩ . , lão đối đãi với như con đẻ, trong mắt lão là vị sư tôn hiền từ đáng tin cậy. Thế nhưng đừng dùng cái đó mà áp đặt lên khác, đối với , lão và Bạch Sương Sương đều là những kẻ đại gian ác."

Nguyên chủ c.h.ế.t thế nào, nàng nhớ rõ. Con dại cái mang, Bạch Sương Sương g.i.ế.c nguyên chủ, Bạch chưởng môn ít nhất chịu một nửa trách nhiệm. Nguyên chủ ở Triều Thiên Tông khó khăn trăm bề, băng mỏng, đều là do ai gây ? Là Bạch chưởng môn. Là sự thờ ơ, sự mặc nhận, sự dung túng của lão. Đến tận hôm nay, Bạch chưởng môn chẳng qua chỉ vì động nàng nên mới bấm bụng nhẫn nhịn mà thôi.

Giang Triều Sinh lặng thinh, nhớ những gì Song Cửu Ca từng gánh chịu, ánh mắt tràn đầy đau lòng và hối . Là "liếm cẩu" đầu tiên của Song Cửu Ca, Giang Triều Sinh đương nhiên nỡ khó nàng. Vì ngày hôm , đến gặp Bạch chưởng môn nhận , rằng lãng phí thời gian tu luyện nên đưa Song Cửu Ca Ngự Thú Tông.

Bạch chưởng môn "chậc" một tiếng, cũng trách mắng gì nhiều, chỉ bảo Giang Triều Sinh gọi Liễu Hoài Tịch đến, định giao việc cho . Không ngờ Giang Triều Sinh im bất động: "Sư tôn, Liễu sư vẫn đang bế quan, là... để thời gian tính tiếp ạ."

Lúc Bạch chưởng môn mới nhận vấn đề.

"Triều Sinh, con ý gì đây?!"

Giang Triều Sinh im lặng đáp, trả lời thế nào. Bạch chưởng môn nổi trận lôi đình, đại t.ử tâm phúc thế mà vì một đứa nghịch đồ mà lão căm ghét nhất dám trái ý lão. Cảm giác phản bội mãnh liệt ập đến khiến lão thể chịu đựng nổi.

Một chưởng vỗ nát chiếc bàn, Bạch chưởng môn độn quang tới Thập Tam Phong. Nhìn thấy Song Cửu Ca đang vẽ phù trong phòng, lão trực tiếp hạ cấm chế khiến nàng thể rời .

Bạch chưởng môn tìm thấy Mặc Uyên, bàn tay to lớn chộp lấy cánh tay thiếu niên định cưỡng ép mang . Ban đầu lão dùng phương pháp ôn hòa hơn để đôi bên cùng giữ thể diện, nhưng việc Giang Triều Sinh vì Song Cửu Ca mà trái lời lão chạm vảy ngược của lão. Bạch chưởng môn cảm thấy, nếu cho Song Cửu Ca một bài học, nàng thật sự sẽ leo lên đầu lên cổ lão mà mất. Lúc đó uy nghiêm của vị chưởng môn còn đặt ở ?!

Đám Tô Lâm An tuy ưa gì Mặc Uyên, nhưng đều là linh thú Song Cửu Ca một tay nuôi lớn, thấy đều lao tới ngăn cản. Bạch chưởng môn phẩy tay một cái, đ.á.n.h bay tất cả. Từng một khóe miệng rỉ m.á.u, thương nhẹ.

Bạch chưởng môn hừ lạnh: " tự lượng sức !"

Loading...