Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 392: Thèm chết ả ta

Cập nhật lúc: 2026-04-09 17:59:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Cửu Ca cạn lời, thèm đôi co với chưởng quỹ nữa. Sau khi xác nhận đồ đạc gì sai sót, nàng liền trở về Triều Thiên Tông. Trên đường về, càng nghĩ nàng càng thấy tức. Cố Chiếu cứ dăm ba câu bậy bạ, định hướng dư luận, rõ ràng là cố tình buồn nôn.

Tống Cửu Ca thật sự mắng Cố Chiếu vài câu, tiếc là nàng xóa sạch dấu vết truyền tin ngọc giản của đối phương . Thế là, kìm nén , Tống Cửu Ca gấp một con hạc giấy, gửi kèm theo đó là bài c.h.ử.i rủa dài cả một nén nhang. Con hạc vỗ cánh bay qua ngàn non muôn nước, kịp lúc linh lực sắp tan biến mà đáp xuống Dực Thành.

Cố Chiếu nhạy cảm nhận thở của Tống Cửu Ca hạc giấy, vội vàng dùng linh lực bao bọc lấy nó để nó khỏi tiêu tan. Nghe xong đống thông tin kèm, Cố Chiếu thậm chí còn chẳng nỡ để nó biến mất, cứ thế giữ nó . Khóe môi đàn ông khẽ nhếch lên, tâm trạng vô cùng .

Hận ? Ghét ? Không cả, chỉ cần Tống Cửu Ca quên . Nàng thể gửi hẳn một con hạc giấy tới đây mắng , chứng tỏ trong lòng nàng vẫn còn nhớ tới , ?

【Hảo cảm của Cố Chiếu: +1】

【Đinh~ Vì hảo cảm của đối tượng công lược đạt tới 95, tăng hảo cảm kích hoạt phần thưởng ngẫu nhiên!】

【Đinh~ Thưởng Hóa Thi Tán x1】

【Hảo cảm càng cao, phần thưởng càng xịn nha!】

Tống Cửu Ca: "???"

Cái gã đàn ông thần kinh ?

Tống Cửu Ca còn gì để , qua phần mô tả của Hóa Thi Tán.

【Hóa Thi Tán: Độc d.ư.ợ.c cực mạnh, một khi chạm m.á.u, trong vòng nửa canh giờ, kẻ trúng độc chắc chắn sẽ tan thành một vũng m.á.u loãng. Chú ý: Độc d.ư.ợ.c dạng bột, mong ký chủ cẩn thận khi sử dụng!】

"Nhìn xem, cái loại đàn ông độc ác đó, hảo cảm tăng lên tặng đồ cũng độc ác y như ." Tống Cửu Ca lầm bầm mắng mỏ cất đồ gian.

Tìm một lúc rảnh rỗi, Tống Cửu Ca gọi nhóm Hồng Như Ngọc tụ tập một chuyến. Từ khi ở Dực Thành về, Tống Cửu Ca cứ bận bịu túi bụi, đám Hồng Như Ngọc cũng gửi tin nhắn cho nàng, nhưng ai nấy đều chừng mực, hề phiền quá nhiều.

Giờ đây cuối cùng cũng xong một giai đoạn, giai đoạn tới Tống Cửu Ca dự định sẽ còn bận hơn, nên chi bằng tranh thủ gặp mặt một chút, tặng quà chuẩn sẵn cho . Đối với những đồng đội từng sát cánh chiến đấu trong kỳ Đại tỷ võ, Tống Cửu Ca vẫn thiện cảm, nàng hy vọng đợt thú triều , đều thể bình an vô sự.

"Tống sư , vẫn chứ?" Hồng Như Ngọc lướt qua mặt nàng một lượt, "Mấy lời đồn thổi bên ngoài đừng để tâm, chúng đều lão thành chủ Dực Thành sống gì."

Có Hồng Như Ngọc mở lời, những khác cũng thi phụ họa:

"Phải đó, ngờ đường đường là chủ một thành, còn là tiền bối đại năng, mà cái trò mặt dày hổ như ."

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Sau chuyện , ấn tượng của về các bậc đại năng giảm sút hẳn."

"Cũng may bối cảnh của Thẩm sư yếu, nếu thật sự gả cho thành chủ Dực Thành ."

"Mà cũng , gả cho thành chủ Dực Thành tệ đến thế?"

Một giọng mấy hòa hợp vang lên, đồng loạt ngoắt .

Miêu Mạn Mạn bĩu môi: "Muội sai , thành chủ Dực Thành dù cũng là đại năng Độ Kiếp kỳ, khắp Cửu Châu mấy tu luyện tới đó."

"Chỉnh một chút, hiện tại là tu vi Đại Thừa kỳ." Tống Cửu Ca nhàn nhạt , "Ngoài , nếu Miêu sư tỷ gả, giơ cả hai tay tán thành, còn tặng thêm cho tỷ một phần sính lễ thật lớn nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-392-them-chet-a-ta.html.]

"Đại Thừa kỳ cũng lợi hại mà." Miêu Mạn Mạn lẩm bẩm.

Hồng Như Ngọc quát lên: "Miêu Mạn Mạn, nếu chuyện thì im miệng !"

"Sao thế, bộ cho thật ?!" Miêu Mạn Mạn phục.

" ." Tống Cửu Ca như , "Chỉ là nếu lúc Miêu sư tỷ , giọng điệu đừng chua loét như thì hơn."

"Ai giọng điệu chua chứ?"

Tống Cửu Ca im lặng nhếch môi, nhướng mày ả như đang xem kịch vui.

"Tống Cửu Ca, ngươi!" Miêu Mạn Mạn chịu nổi kiểu khiêu khích , định phát tác ngay lập tức, nhưng Tống Cửu Ca chỉ nheo mắt, phóng một chút uy áp Hóa Thần kỳ. Cổ họng Miêu Mạn Mạn như thứ gì đó chặn , thể phát thêm một âm thanh nào nữa.

Vì Tống Cửu Ca chỉ nhắm một Miêu Mạn Mạn, nên những khác cảm nhận gì, chỉ thấy sắc mặt Miêu Mạn Mạn bỗng nhiên đổi, ôm cổ họng Tống Cửu Ca với vẻ kinh hãi.

"Lần ngoài thu thập một ít v.ũ k.h.í, nhưng món thuận tay , giữ cũng vô dụng, nghĩ bụng chi bằng tặng cho ."

Tống Cửu Ca lãng phí thời gian lên Miêu Mạn Mạn, một câu kéo sự chú ý của trở . Tay nàng lóe lên ánh sáng, hiện nhiều v.ũ k.h.í.

Mọi trợn tròn mắt. Những thứ Tống Cửu Ca lấy , bộ đều là v.ũ k.h.í Thiên cấp.

Tống Cửu Ca theo kế hoạch định, phân phát từng món một.

"Không, , Tống sư , cái quý giá quá!" Hồng Như Ngọc hồn, nhất quyết nhận, "Muội dùng tới thì thể đem bán hoặc đổi lấy pháp bảo phù hợp, cần tặng cho bọn ."

Vũ khí Thiên cấp trong mắt Tống Cửu Ca giống như rau cải ngoài chợ, nhưng trong mắt đám Hồng Như Ngọc, đó là thứ trân quý bao, chỉ những t.ử tông môn cực kỳ coi trọng mới một hai món. Rõ ràng, dù họ là t.ử nội môn, nhưng cách với những t.ử tông môn dốc lực bồi dưỡng vẫn còn một đoạn xa. Trong họ, v.ũ k.h.í nhất cũng chỉ là Địa cấp thượng phẩm, mấy chục năm qua bao giờ nghĩ sẽ sở hữu một món Thiên cấp.

"Nếu coi là bằng hữu, nhất hãy nhận lấy." Tống Cửu Ca hiếm khi hào phóng với ai ngoài đối tượng công lược như , lẽ cảm giác sát cánh bên hồi Đại tỷ võ quá , khiến nàng còn tính toán thiệt hơn.

Hai bên giằng co một hồi, cuối cùng nhóm Hồng Như Ngọc cũng nhận lấy.

"Tống sư , chỉ cần là việc tỷ thể , cứ việc sai bảo, tỷ nhất định sẽ bằng ." Hồng Như Ngọc trịnh trọng , "Nếu việc tỷ nổi, tỷ cũng sẽ tìm cách thử một phen. Tóm , chị em chí cốt nhất của tỷ!"

Dương Tây Vân, Vương Hoài Huyên cũng liên tục gật đầu bày tỏ sự đồng tình.

"Vậy thì hãy cố gắng sống sót trở về thú triều." Tống Cửu Ca cũng nghiêm túc kém, "Đừng để thất vọng nhé."

"Được!" "Đệ sẽ cố gắng."

Mọi ríu rít bàn tán, xôn xao như một đàn chim nhỏ. Tống Cửu Ca hề ghét sự ồn ào , ngược cảm thấy nó sống động.

Tán gẫu thêm một lúc, thấy thời gian còn sớm, mới lưu luyến trở về ngọn núi của . Miêu Mạn Mạn là cuối cùng, lúc rời còn hậm hực lườm Tống Cửu Ca một cái. Ả ngờ Tống Cửu Ca dám chia v.ũ k.h.í cho một ả ngay mặt bao nhiêu như .

Trong lòng ả cảm thấy cơn giận chịu thật uổng công, thế thèm đến.

Tống Cửu Ca lạnh lùng liếc ả. Nàng cũng chẳng hiểu não của Miêu Mạn Mạn cấu tạo kiểu gì, tưởng nàng tính khí chắc? Vũ khí Thiên cấp nàng đầy, món hợp với Miêu Mạn Mạn cũng thiếu, nhưng tại nàng tặng cho một kẻ thích "ăn giấm chua" (đố kị) chứ?

Cứ nhất quyết cho đấy, để ả thấy mà ăn , thèm c.h.ế.t ả luôn!

Loading...