Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 312: Hồn đăng của Tống sư muội bỗng nhiên tắt ngóm
Cập nhật lúc: 2026-04-07 21:15:24
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Cửu Ca thiền suốt một đêm, sáng hôm tỉnh nàng bình phục.
Ứng Tiêu chậc chậc lấy lạ: "Rốt cuộc là thực lực của Ma tôn gì, bản ngươi là một kẻ biến thái ?"
Nếu đổi là chịu một kích đó của Lãnh Dạ Minh, c.h.ế.t cũng mất nửa cái mạng. Vậy mà Tống Cửu Ca chỉ trúng đòn, lúc đó còn đang độ kiếp, trong tình cảnh như mà nàng chỉ mất đầy một ngày khỏe hẳn.
"Ngọn thương của Lãnh Dạ Minh kịp đ.â.m thấu thiên lôi đ.á.n.h nát ." Tống Cửu Ca sờ sờ vị trí đ.â.m, "Ta là thể tu, luyện công pháp đặc thù, cộng thêm việc tấn thăng Nguyên Anh sẽ tái tạo nhục , cho nên mới hồi phục nhanh như ."
"Ta hiểu, tại ngươi che giấu tu vi thực sự của ?"
"Chuyện đó quan trọng." Tống Cửu Ca mỉm , "Này, hiện giờ rõ tu vi thật của chỉ ngươi thôi, ngươi giữ kín bí mật cho đấy."
Nhãn cầu Ứng Tiêu khẽ chuyển động, khóe miệng kìm mà nhếch lên: "Chỉ thôi?"
" ."
"Vậy... , bản tôn miễn cưỡng giúp ngươi giữ bí mật ." Hắn bộ hung dữ, "Nhớ kỹ, cho thì đừng cho ai khác nữa, càng ít càng , ?!"
"Biết , ."
"Vậy tiếp theo ngươi định ? Về Triều Thiên Tông ?"
Tống Cửu Ca day day thái dương: "Vẫn nghĩ kỹ."
Hiện tại ở Triều Thiên Tông, ngoại trừ Thẩm Hủ và Liễu Hoài Tịch , những khác đều nàng "chinh phục" thành công. Hơn nữa nàng còn đào một cái hố lớn như cho Bạch Sương Sương, tính toán thời gian thì chắc giờ sự việc vỡ lở.
Nếu nàng trở về, e rằng sẽ đấu đá đến gà bay ch.ó sủa với cha con Bạch chưởng môn. Nghĩ thôi thấy mệt lòng. Nàng nghỉ ngơi một chút, sẵn tiện xem mục tiêu "chinh phục" mới nào .
"Theo thấy cái mảnh đất nhỏ bé Triều Thiên Tông đó ngươi cũng ở chán . Đại lục Cửu Châu rộng lớn vô ngần, ngoài còn Đông Hải, Nam Hải, Tây Hải... ngươi thể cùng chu du một phen, mở mang kiến thức."
Ứng Tiêu cố gắng để lộ vẻ quá nhiệt tình, nhưng đôi mắt sáng rực của bán tâm tư chủ nhân.
Tống Cửu Ca nhịn : "Ngươi đang mời cùng ?"
"Cũng coi là ."
"Rất tiếc, cùng ngươi."
"Tống Cửu Ca!" Ứng Tiêu trợn tròn mắt, tức giận vô cùng: "Ngươi đúng là đồ !"
"Ta dự tính riêng của ." Tống Cửu Ca híp mắt , "Ngươi cũng đừng chỉ nghĩ đến chuyện ăn chơi lêu lổng, nên bù đắp phần tu vi tụt dốc ."
"Chuyện của tự sắp xếp, cần ngươi lo hão!"
"Tạm biệt tại đây nhé." Tống Cửu Ca chọn lựa trong kho riêng của một lúc, lấy một ít thứ mà Ứng Tiêu thể dùng : "Mấy thứ tặng ngươi, cảm ơn ngươi giúp một việc lớn."
"Tống Cửu Ca, ngươi đừng quá đáng!" Ứng Tiêu liếc cũng chẳng thèm liếc đống đồ nàng đưa , đôi mắt rồng rực lửa giận: "Ta giúp ngươi là vì mấy thứ ? Ngươi xem là hạng gì hả?!"
"Bạn bè mà." Tống Cửu Ca chẳng hề sợ nổi cáu, "Ít nhất là về phía , coi chúng là bạn."
"Ngươi!"
"Ứng Tiêu, một thể xoay xở ." Tống Cửu Ca thu nụ , nghiêm túc : "Ta vì mà ngươi lỡ dở việc của chính . Chúng đều còn là trẻ con, đừng tùy tiện nữa."
Ứng Tiêu từ lúc thoát khỏi phong ấn đến nay, tu vi cứ trồi sụt thất thường. Theo tốc độ bình thường đáng lẽ đạt tới Hóa Hình kỳ, nhưng giờ vẫn đang ở Luyện Cốt kỳ.
"Ngươi theo sẽ thể chuyên tâm tu luyện. Có lẽ bây giờ ngươi còn giúp vài việc, nhưng nếu tu vi cứ mãi như thế , chẳng mấy chốc ngươi sẽ giúp nổi nữa ."
Ứng Tiêu hỏi: "Rốt cuộc ngươi định cái gì?"
Nghe nàng , cứ cảm giác như nàng đang âm mưu một chuyện gì đó kinh thiên động địa.
Tống Cửu Ca im lặng một lát: "Đến lúc đó ngươi sẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-312-hon-dang-cua-tong-su-muoi-bong-nhien-tat-ngom.html.]
Trong lòng Ứng Tiêu bỗng dâng lên một nỗi bực bội vô cớ. Hắn hiểu tại nàng , rõ ràng nàng sẵn sàng giao phó tính mạng cho , nhưng vẫn cứ giấu giếm điều gì đó.
"Tùy ngươi." Ứng Tiêu lạnh lùng liếc nàng, "Ta cũng chẳng rảnh mà quản ngươi!"
Tống Cửu Ca nhếch môi: "Yên tâm, dễ c.h.ế.t thế ."
"Tốt nhất là ." Ứng Tiêu mím môi, "Nếu c.h.ế.t cũng thèm nhặt xác cho ngươi , cứ để mặc ngươi thối rữa ngoài đồng hoang !"
"Thế thì quá, thích cách trở về với thiên nhiên như ."
"Tống Cửu Ca!" Ứng Tiêu cao giọng, nàng nhận đang lẫy ? Sao thể thuận theo ý mà vài câu mềm mỏng chứ?
"Đi , Ứng Tiêu." Tống Cửu Ca vỗ vai , "Hãy trở nên mạnh mẽ hơn, chờ ngươi bảo kê cho ."
"Hừ!" Ứng Tiêu bước , nghĩ ngợi thế nào đầu thu hết đống đồ Tống Cửu Ca để đất túi: "Mấy thứ là thù lao!"
"Ừm hửm." Tống Cửu Ca hiền lành, bên tai liên tục vang lên tiếng thông báo của hệ thống.
【 Tặng Ứng Tiêu một lọ Định Linh Đan: Tu vi +9999 】
【 Tặng Ứng Tiêu một lọ Tự Linh Đan: Tu vi +9999 】
【 Tặng Ứng Tiêu linh thạch thượng phẩm: Tu vi +100 】
...
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đồ Tống Cửu Ca tặng chủ yếu là đan d.ư.ợ.c và linh thạch, còn bùa chú v.ũ k.h.í thì cái nào hợp với Ứng Tiêu nên tạm thời nàng đưa. Nhờ cơ chế bạo kích, nàng một quét gần mười vạn điểm tu vi.
Nàng mừng lo, thì nhiều thật đấy nhưng e là một thời gian tới sẽ "cày" tu vi từ chỗ Ứng Tiêu nữa. Haiz, mất Ứng Tiêu thì vẫn còn những "công cụ" khác mà.
Tống Cửu Ca tiễn Ứng Tiêu rời , ngay đó liền mở tối đa hiệu ứng che giấu của Hồng Mông Châu, lặng lẽ biến mất để dấu vết.
Nàng bao lâu, Ứng Tiêu trở . Nam nhân lạnh mặt tìm kiếm khắp mười dặm xung quanh, nhưng tuyệt nhiên tìm thấy một chút thở quen thuộc nào.
"Tống Cửu Ca." Ứng Tiêu hận bất lực, cái tên của nàng nghiền ngẫm trong kẽ răng, như nuốt chửng nàng bụng.
Ngọc giản truyền tin bên hông Tống Cửu Ca rung lên liên hồi, nàng liếc , Ứng Tiêu đang điên cuồng nhắn tin rác.
Tống Cửu Ca: Ngươi còn gửi tin nhắn rác nữa là xóa kết bạn đấy.
Ứng Tiêu: ... Sao ngươi thể đối xử với như !
Cuối cùng cũng chịu yên tĩnh . Ứng Tiêu tức đến mức suýt chút nữa đập nát ngọc giản, nhưng cuối cùng vẫn nỡ, trân trọng cất .
lúc , hai bóng lặng lẽ tiến gần sơn động, chặn Ứng Tiêu bước ngoài.
"Tống sư tỷ ?" Thẩm Hủ mang theo một hàn khí, đôi mắt tinh như ngâm trong nước đá, lạnh đến thấu xương.
Ánh mắt Ứng Tiêu lướt qua vị đại năng tu vi Đại Thừa kỳ phía Thẩm Hủ, khóe miệng nở một nụ giễu cợt: "Muốn tìm Tống Cửu Ca?"
"Tỷ ?"
"Đã tìm đến tận đây thì chắc ngươi cũng nàng Lãnh Dạ Minh g.i.ế.c . Ta hỏa táng nàng , tro cốt rải hết trong rừng ."
"Không thể nào." Thẩm Hủ khẳng định chắc nịch, "Tống sư tỷ thể dễ c.h.ế.t như ."
"Tại thể? Nàng chỉ trúng lực một kích của Lãnh Dạ Minh mà còn đang độ lôi kiếp, hai thứ đó cộng thì dù là Đại La Kim Tiên cũng khó thoát cái c.h.ế.t."
Môi Thẩm Hủ mím thành một đường thẳng. Lý trí bảo rằng Ứng Tiêu dối, nhưng một sự tin tưởng mù quáng Tống Cửu Ca. Nàng sẽ c.h.ế.t. Nàng nhất định c.h.ế.t dễ dàng như .
Ngay lúc đó, tin nhắn của Giang Triều Sinh truyền tới.
Giang Triều Sinh: Thẩm sư , tìm thấy Tống sư ?!
Giang Triều Sinh: Rốt cuộc xảy chuyện gì, hồn đăng của Tống sư bỗng nhiên tắt ngóm !