Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 294: Trái tim như khúc gỗ mục của hắn chợt bừng tỉnh sắc xuân

Cập nhật lúc: 2026-04-07 12:33:12
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời gian gần đây Tống Cửu Ca quá đỗi đắc ý, dường như gặp bất cứ chuyện gì nàng cũng thể giải quyết một cách mỹ. Đến mức nàng quẳng luôn Lãnh Dạ Minh đầu.

Hiện tại tu vi của nàng quả thực thấp, nhiều pháp bảo hộ , đối đầu với tu sĩ cùng cấp thậm chí là Hóa Thần kỳ cũng quá khó khăn. Thế nhưng Lãnh Dạ Minh là tu vi Hợp Thể kỳ viên mãn, giữa hai cách tới ba đại cảnh giới. Một khi Lãnh Dạ Minh nảy sinh sát tâm, cho nàng bất kỳ cơ hội lách luật nào, thì Tống Cửu Ca cũng bó tay.

Cổ tay chợt lạnh lẽo, m.á.u tươi lập tức tuôn rơi.

"Nguyệt nhi hiện giờ vô cùng suy yếu, mượn chút m.á.u của ngươi để bồi bổ cho nàng ." Lãnh Dạ Minh đột ngột đẩy mạnh Tống Cửu Ca trong quan tài, theo động tác của cánh tay, những giọt m.á.u chảy đều rơi ngoài chiếc bát hứng m.á.u.

Lãnh Dạ Minh bừng bừng giận dữ, vung tay tát sưng vù nửa bên mặt Tống Cửu Ca, tàn nhẫn : "Ta g.i.ế.c ngươi, nhưng hàng trăm cách để hành hạ ngươi, nhất là ngươi nên ngoan ngoãn một chút!"

Tống Cửu Ca nghiêng đầu trong quan tài, đôi mắt trợn tròn đầy giận dữ và căm hận. Lãnh Dạ Minh, tất cả những chuyện ngày hôm nay, nàng nhất định sẽ đòi cả vốn lẫn lãi!

Tống Cửu Ca: 'Vượng Vượng, lấy Ý Loạn Tình Mê Phù cho , dán lên Lãnh Dạ Minh!'

【Tuân lệnh!】

Vượng Vượng nhanh ch.óng khấu trừ 10 điểm tối ưu, lấy Ý Loạn Tình Mê Phù từ gian hệ thống, "bạch" một cái dán lên Lãnh Dạ Minh.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

【Sử dụng Ý Loạn Tình Mê Phù lên Lãnh Dạ Minh: Tu vi +9999】

Động tác của Vượng Vượng cực nhanh. Lãnh Dạ Minh vốn đang dùng ánh mắt lạnh lùng liếc Tống Cửu Ca, đợi hứng đầy bát m.á.u sẽ mang đến cho Túng Nguyệt, đồng thời trong lòng còn đang suy tính dùng thủ đoạn t.r.a t.ấ.n nào để "tiếp đãi" Tống Cửu Ca cho t.ử tế.

Giây tiếp theo, dường như cơn gió lạnh thổi qua, Lãnh Dạ Minh đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Hắn lập tức cảnh giác, xoay đ.á.n.h một chưởng nhưng chỉ . Lãnh Dạ Minh nheo mắt, Ma cung là địa bàn của , lý nào kẻ dám đến chọc giận . Cũng loại trừ khả năng mấy tên tu ma chán sống đến khiêu chiến, hòng chủ nhân mới của Ma cung.

Lãnh Dạ Minh dùng thần thức quét qua xung quanh vài lượt, khi xác định gì bất thường, mới dời tầm mắt trở khuôn mặt Tống Cửu Ca. Chỉ một ánh , khi trông thấy gò má sưng cao, dung mạo nhếch nhác nhưng mất vẻ mỹ lệ của nàng, trái tim vốn như khúc gỗ mục của chợt bừng tỉnh sắc xuân.

Thình thịch, thình thịch.

Lồng n.g.ự.c rung động dữ dội, Lãnh Dạ Minh ôm lấy trái tim, hít sâu một .

【Độ hảo cảm của Lãnh Dạ Minh: +5】

Hắn hất đổ bát m.á.u, vội vàng cầm m.á.u cho cổ tay đang chảy ngừng của Tống Cửu Ca, đó như nâng niu báu vật hiếm đời, cẩn thận bế nàng ngoài.

"Cửu Ca, đến cứu nàng đây." Lãnh Dạ Minh vẻ mặt thâm tình, "Kẻ nào hại nàng, tuyệt đối tha cho !"

Tống Cửu Ca: ???

Đại ca, ngươi chứ? Ngươi xem đang cái gì ? Kẻ hại chẳng chính là tên khốn khiếp nhà ngươi ? Chẳng lẽ ngươi định tự sát tạ tội? Tốt quá, mau ! Còn nữa, giải khai cấm chế mau! Đồ khốn!

Lãnh Dạ Minh hiểu ẩn ý trong ánh mắt Tống Cửu Ca, tự lẩm bẩm: "Cửu Ca, đưa nàng về Ma cung trị thương, yên tâm, nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-294-trai-tim-nhu-khuc-go-muc-cua-han-chot-bung-tinh-sac-xuan.html.]

Khi sử dụng Ý Loạn Tình Mê Phù, Tống Cửu Ca chuẩn tâm lý rằng Lãnh Dạ Minh sẽ nảy sinh ảo giác yêu nàng, nhưng khi thực sự cảm nhận "tình yêu" của , nàng vẫn thấy cảm giác ngột ngạt. Lãnh Dạ Minh đúng chuẩn kiểu tổng tài bá đạo đời đầu, năng việc đều toát vẻ thông minh của kẻ... thiếu não.

Ý Loạn Tình Mê Phù hề xóa ký ức của , nàng tin Lãnh Dạ Minh kẻ khiến nàng thê t.h.ả.m thế là chính , vẫn thể thản nhiên quên sạch sành sanh.

Lãnh Dạ Minh đ.á.n.h tan nát chiếc quan tài cũ nát mà Tống Cửu Ca từng , bế nàng khỏi Loạn Ma Cương. Đây là đại bản doanh của Ma tộc, trong một đầm lầy tăm tối đầy t.ử khí và ma khí. Tu sĩ bình thường dám tùy tiện đặt chân đến, t.ử khí còn dễ , chứ dính ma khí mà trừ thì chỉ nước tự đọa lạc thành ma.

Tống Cửu Ca là một ngoại lệ, nàng t.ử khí ma khí phiền. Những thứ đối với nàng chẳng khác gì linh khí, khi chuyển hóa thành linh lực, cơ thể nàng hề chút khó chịu nào. Tống Cửu Ca thầm nghĩ, chẳng lẽ đây là tác dụng của Hồng Mông Châu?

Lãnh Dạ Minh Ma tôn mấy trăm năm, tổng cộng từng bế về ba phụ nữ. Người thứ nhất là kiếp của Lâm Nguyệt Nhi, thứ hai là Lâm Nguyệt Nhi Túng Nguyệt đoạt xá, và thứ ba chính là Tống Cửu Ca. Hai thì trong Ma cung còn hiểu , nhưng hôm nay bế Tống Cửu Ca về, đám Ma cung thực sự hiểu nổi.

"Tôn chủ, ngài bế nàng về? Không là định cho nàng nếm thử lăn ván đinh, bào lạc những thứ đó ?"

Lãnh Dạ Minh liếc một cái, l.ồ.ng n.g.ự.c kẻ đó đột nhiên nổ tung một đóa hoa m.á.u, đó ngã xuống đất tắt thở. Thủ đoạn tàn nhẫn vô tình của khiến những kẻ khác trong Ma cung im như phích, dám hé răng nửa lời.

Lãnh Dạ Minh đá văng cửa chính điện, bế Tống Cửu Ca phòng ngủ. Chiếc giường của lớn đến mức vô lý, tuy rộng đến mức 500 mét vuông như tiêu chuẩn tổng tài trong tiểu thuyết, nhưng rộng mười mấy mét vuông cũng đủ kinh . Trên giường một đang , nhưng thêm một nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Tống Cửu Ca trơ mắt Lãnh Dạ Minh phớt lờ Túng Nguyệt, đặt nàng lên chiếc giường lớn đó. Tống Cửu Ca nảy ý định xa, hiện tại Túng Nguyệt đang hôn mê nên chuyện gì, nếu lát nữa cô tỉnh , phát hiện nàng đang bên cạnh, sẽ biểu cảm gì nhỉ? Thật là nghĩ thôi thấy kích thích .

Lãnh Dạ Minh cực kỳ dịu dàng vén lọn tóc rối trán nàng, đau lòng chạm gò má sưng đỏ. "Ta gọi Vu y đến trị thương cho nàng ngay đây."

Tống Cửu Ca: ... Ta thấy việc cấp bách là ngươi nên giải khai cấm chế thì hơn!

Thế nào gọi là "liếc mắt đưa tình cho kẻ mù", Tống Cửu Ca cuối cùng cũng thấm thía. Lãnh Dạ Minh giống như một tên thần kinh đang lên cơn nghiện diễn xuất, cứ diễn phần của , mặc kệ sống c.h.ế.t của khác.

Vu y nhanh ch.óng đến nơi, bôi đại thứ gì đó dính nhớp lên mặt Tống Cửu Ca, lẩm bẩm chú ngữ một hồi .

"Tôn chủ, sáng mai vết thương của nàng sẽ khỏi hẳn." "Lui xuống ."

Lãnh Dạ Minh bên mép giường, chằm chằm Tống Cửu Ca chớp mắt, như thể thủng một cái lỗ mặt nàng. Tống Cửu Ca còn sức để c.h.ử.i thề, khả năng tự chữa lành của nàng vốn , cần mấy thứ hoa hòe hoa sói thì đến sáng mai cũng sẽ khỏi bảy tám phần. Chỉ tiếc là nàng .

Nằm mãi cũng chán, Tống Cửu Ca dứt khoát thẳng mắt Lãnh Dạ Minh. Ánh mắt nàng lạnh lùng, còn Lãnh Dạ Minh thì khá hơn một chút, chứa chút tình cảm. Phòng ngủ rộng lớn im phăng phắc, Tống Cửu Ca đến mỏi cả mắt, khẽ chớp một cái.

Lãnh Dạ Minh khẽ: "Cửu Ca đang liếc mắt đưa tình với ? Bản tôn thích."

Tống Cửu Ca: ?

Đưa tình cái đầu ngươi, ngươi thể bớt tự thêm kịch bản cho ?!

Lúc , một tên Ma tộc ngoại hình kỳ quái bước , cung kính mời Lãnh Dạ Minh đến nghị sự sảnh. "Tôn chủ, Tả Hữu hộ pháp và các đường chủ tập hợp đông đủ ."

Lãnh Dạ Minh cau mày, thản nhiên : "Biết , qua ngay."

Hắn vuốt ve gò má thương của Tống Cửu Ca, nâng cằm nàng lên: "Đợi xử lý xong tạp vụ trong giáo sẽ bầu bạn với nàng."

Loading...