Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 280: Muốn thắng hay muốn mạng của Ứng Tiêu, ngươi tự chọn đi!
Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:51:34
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ứng Tiêu vốn định giúp Túng Nguyệt thắng trận đấu . Đánh đ.ấ.m cũng hòm hòm, định cố ý lộ một sơ hở để thua tay Tống Cửu Ca.
ngay khi định thực hiện ý đồ đó, thức hải đột nhiên như một b.úa tạ giáng xuống. Ngay đó, cơ thể còn chịu sự kiểm soát của bản nữa, m.á.u huyết sôi trào, dâng trào một nguồn sức mạnh vô tận.
"Gào——!"
Một luồng long tức phun , bao vây lấy Tống Cửu Ca, như dìm c.h.ế.t nàng trong đó.
Tống Cửu Ca nhíu mày, nhanh ch.óng đổi vị trí né tránh long tức, nhưng cú quất đuôi rồng quét ngang qua thì thể nào tránh kịp.
Nàng đưa hai tay lên đỡ, một lực đạo khổng lồ hất văng nàng xa hàng chục trượng.
Chưa kịp vững hình, Ứng Tiêu lao tới lao v.út như tên b.ắ.n, há to miệng lộ nanh vuốt, dáng vẻ như đẩy nàng chỗ c.h.ế.t.
Có vấn đề!
Ánh mắt Tống Cửu Ca liếc qua Túng Nguyệt, thấy khóe môi nàng đang nở một nụ đắc ý.
Ả đàn bà gì !
Túng Nguyệt lau vết m.á.u bên môi, dùng linh lực hóa một thanh kiếm. Đây là hạ sách vì hành động sẽ tiêu tốn một phần linh lực của nàng, nhưng hiện tại tìm v.ũ k.h.í tay nên đành dùng tạm.
Tức thì, cục diện đổi. Vốn dĩ Tống Cửu Ca đang chiếm thế thượng phong chắc thắng, nhưng lúc , nàng cả cả rồng ép đ.á.n.h đến mức lấy một để thở.
Tống Cửu Ca nghiến c.h.ặ.t răng, cẩn thận khống chế để bản thương Ứng Tiêu. mắt rồng của Ứng Tiêu đỏ rực, rõ ràng là mất lý trí.
Túng Nguyệt chớp lấy sơ hở của Tống Cửu Ca, đ.â.m một kiếm n.g.ự.c nàng. Nhát kiếm nàng thương, nhưng chọc giận nàng.
Sắc mặt Tống Cửu Ca trầm xuống, giơ cao trường kiếm.
Túng Nguyệt khẽ, hỏi: "Sao nào, nghĩ kỹ ? Nhát kiếm hạ xuống là sẽ thương đấy."
Sau đó, Túng Nguyệt dùng mật âm truyền tai, đe dọa Tống Cửu Ca: "Ngươi nhất định tranh với đúng ? Được thôi, thì hãy bước qua xác của Ứng Tiêu . Tống Cửu Ca, thắng mạng của Ứng Tiêu, ngươi tự chọn !"
Tống Cửu Ca sững , Túng Nguyệt với vẻ thể tin nổi.
Thấy nàng phân tâm, Ứng Tiêu bồi thêm một cú quật đuôi cực mạnh lưng Tống Cửu Ca. Nàng đ.á.n.h cho lảo đảo, Túng Nguyệt vung kiếm loạn xạ, chiêu nào cũng nhắm chỗ hiểm.
Trong phút chốc, Tống Cửu Ca kẹp giữa hai đầu tấn công, trông vô cùng chật vật.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Khán đài im lặng trong giây lát, ngay lập tức bùng nổ những tiếng la ó dữ dội.
"Xì, cứ tưởng Tống Cửu Ca lợi hại thế nào, hóa là một con rùa rụt cổ, chỉ chịu đòn chứ phản đòn."
"Đánh chứ, mịa nó, Tống Cửu Ca, ngươi nhát gan cái gì thế?!"
" đấy, đem cái khí thế đập nát v.ũ k.h.í của mấy trận , thắng con nhỏ Lâm Nguyệt Nhi chứ!"
"Tống Cửu Ca thắng nổi , con Ứng Long quá lợi hại, chủ nhân Lâm Nguyệt Nhi của nó cũng yếu."
"Không thể nào, bọn họ lợi hại đến mấy cũng phá nổi phòng ngự của Tống Cửu Ca. Đánh nãy giờ thấy nàng thương ."
Lời dứt, Tống Cửu Ca màn hình nôn một ngụm m.á.u nhỏ, bên trong loáng thoáng lẫn cả vụn nội tạng.
Mọi : !!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-280-muon-thang-hay-muon-mang-cua-ung-tieu-nguoi-tu-chon-di.html.]
Tống Cửu Ca quệt môi, vệt m.á.u loang tạo nên một vẻ đầy ma mị và rực rỡ. Đòn tấn công của Túng Nguyệt và Ứng Tiêu quả thực hại da thịt nàng, nhưng cường lực tấn công liên tiếp, nội tạng chấn thương.
Nàng Ứng Tiêu lúc đôi mắt sắc đỏ chiếm lấy, hít sâu một .
Không còn cách nào khác, đành " hang cọp mới bắt cọp con" thôi.
Túng Nguyệt phất tay, lệnh cho Ứng Tiêu thừa thắng xông lên, tiếp tục tấn công mạnh.
Lần , Tống Cửu Ca chọn cách né tránh. Nàng vọt lên thật cao, vận Cửu Chuyển Huyền Công lòng bàn tay, nện thật mạnh giữa trán Ứng Tiêu.
Ầm——!
Hai luồng linh lực va chạm, lấy họ trung tâm, một luồng gió xoáy bùng nổ tỏa xung quanh. Uy lực lớn đến mức mặt đất lún xuống, cây cối nhổ tận gốc, Túng Nguyệt thậm chí hất văng xa mười mấy mét!
"Gào!" Ứng Tiêu gầm lên phục, há miệng định c.ắ.n.
Tống Cửu Ca dùng linh lực hóa thành dây thừng, thòng miệng Ứng Tiêu giật mạnh một cái. Cái miệng đang há to khóa c.h.ặ.t , suýt chút nữa tự c.ắ.n lưỡi .
"Tống Cửu Ca!" Túng Nguyệt hoảng loạn trong lòng. Không thể nào, Tống Cửu Ca hạng trọng tình cảm nhất ? Ứng Tiêu vì nàng bao nhiêu việc, nàng nỡ xuống tay?
"Tống Cửu Ca, ngươi màng đến tình nghĩa giữa ngươi và Ứng Tiêu nữa ?!"
Tống Cửu Ca ngơ như thấy, sợi dây quấn quanh cổ Ứng Tiêu. Nàng dẫm lên lưng rồng, cánh tay quấn thêm mấy vòng dùng sức kéo mạnh. Sợi dây khảm sâu da thịt Ứng Tiêu, rõ ràng là hề nương tay chút nào.
Túng Nguyệt nghiến răng. Vừa nàng tiêu hao khá nhiều linh lực, cứ ngỡ Tống Cửu Ca chắc chắn kiệt sức hơn . Tống Cửu Ca chẳng hề dấu hiệu mệt mỏi, linh lực dồi dào như thể thể đ.á.n.h thêm ba trăm hiệp nữa.
Tống Cửu Ca nện mạnh đầu Ứng Tiêu ba cái, đ.á.n.h ngất con rồng.
Một tiếng rầm khô khốc, con rồng khổng lồ rơi nặng nề xuống đất, bụi bay mù mịt cao tới ba mét. Tống Cửu Ca thở hắt , sợi dây tay tan biến. Nàng Túng Nguyệt đang trốn ở một bên, khóe môi nhếch lên một nụ trông chẳng khác gì ác quỷ đến từ địa ngục.
"Giờ thì, đến lượt ngươi."
"Ngươi... ngươi là đồ điên!" Túng Nguyệt lúc mới nhận mà nàng tưởng là Tống Cửu Ca lẽ là Tống Cửu Ca thật sự. rõ ràng đó nàng dùng Ứng Tiêu để khống chế nàng cơ mà, giờ mất tác dụng ?
Thân hình Tống Cửu Ca khẽ động, áp sát Túng Nguyệt với tốc độ mắt thường thể nắm bắt, giơ tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ nàng .
Trước sức mạnh tuyệt đối, Túng Nguyệt lấy một cơ hội phản kháng. Nàng định giơ ống tay áo phóng Quỷ Nhãn Độc Châm, nhưng giây tiếp theo nàng nhớ khi thi đấu, nàng để độc châm ở nơi khác chứ mang theo bên . Thất Thái Bát Bảo Dù thì hỏng, phù lục, pháp bảo thì tịch thu hết khi bí cảnh. Đầu óc nàng xoay chuyển cực nhanh nhưng tìm nổi một cách tự cứu .
Tống Cửu Ca thực sự bóp c.h.ế.t ả, nhưng cuối cùng chỉ bóp cho ả ngất buông tay. Dù đây cũng là thi đấu, vả huyết khế của Ứng Tiêu giải, Túng Nguyệt mà c.h.ế.t thì nàng sẽ gặp rắc rối lớn, và công sức đó sẽ đổ sông đổ biển.
Túng Nguyệt như một đống bùn nhão gục xuống đất. Tống Cửu Ca chê bai phủi phủi tay, đến bên đài cờ vỡ một nửa, đưa tay truyền linh lực, thắp sáng viên bảo thạch lá cờ.
Vừa , thời gian thi đấu kết thúc. Các cột sáng hội tụ thành một, mở một vòng tròn ánh sáng khổng lồ đỉnh vòm, bao phủ tất cả t.ử trong bí cảnh và chuyển dịch họ đến một địa điểm khác.
"Chúc mừng Triều Thiên Tông giành ngôi Quán quân của kỳ đại tỷ võ !"
Chưa kịp rõ cảnh tượng mắt, Tống Cửu Ca thấy những tiếng chúc tụng vang dội như sóng triều. Nàng lắc lắc đầu, ngước mắt lên thấy những cánh hoa bay rợp trời.
Đệ t.ử Triều Thiên Tông một bục cao, bên là của các môn phái lớn. Hoa thành chủ dẫn theo một đoàn lên đài, khi vài câu ngắn gọn liền trao giải thưởng quán quân tay t.ử Triều Thiên Tông.
"Hậu sinh khả úy, các vị chắc chắn là niềm hy vọng tương lai của giới tu tiên!" Hoa thành chủ dõng dạc : "Hoa mỗ chuẩn chút rượu nhạt, kính mời các vị tối nay đến phủ Thành chủ uống cạn chén, cùng chung vui giờ khắc !"
Tống Cửu Ca ôm hộp gỗ đựng Trấn Hồn Phù, thở phào một dài. Thật chẳng dễ dàng gì, cuối cùng cũng lấy .
Thấy nàng chút khách khí thu Trấn Hồn Phù túi, Bạch chưởng môn một bên mà xót thấu ruột gan. Cái đồ bất hiếu đồ , thật sự là dám lấy mất Trấn Hồn Phù của lão !