Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 279: Đấm đá trực diện mới là sảng khoái nhất

Cập nhật lúc: 2026-04-06 20:49:58
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy , Túng Nguyệt khinh bỉ bĩu môi.

Chỉ là một món v.ũ k.h.í, Giang Triều Sinh cần coi như bảo bối thế ? Thà hy sinh đôi bàn tay chứ nhất quyết chịu dùng Toái Linh Chùy. Chậc chậc chậc, xem cũng mấy phần chân tình thực ý đấy.

Nhìn thấy long tức ngày càng áp sát , mồ hôi Giang Triều Sinh đổ như tắm, hốc mắt sưng đỏ, rõ ràng là sắp trụ vững nữa. Anh thậm chí thể cảm nhận nỗi đau thấu xương khi long tức ăn mòn da thịt.

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc , một đạo kiếm khí dài hàng chục trượng lao tới, đ.á.n.h lui Ứng Tiêu.

Giang Triều Sinh lập tức thoát lực, lảo đảo một cái. Tống Cửu Ca như một cơn gió lướt đến bên cạnh đỡ lấy .

"Sư , may mà đến vẫn quá muộn."

Trông thấy nàng, trong lòng Giang Triều Sinh trào dâng một luồng ấm áp tả xiết. Người ngày thường vốn khắc kỷ thủ lễ nhất như , lúc xuôi theo tiếng gọi của trái tim, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Tống Cửu Ca.

"Không, đến đúng lúc."

【Độ hảo cảm của Giang Triều Sinh: +1】

【Đinh~ Do độ hảo cảm của đối tượng chinh phục đạt 95, tăng độ hảo cảm kích hoạt phần thưởng ngẫu nhiên!】

【Đinh~ Thưởng Mũ Chiến Giáp Thiên Thần x1】

【Đinh~ Hiện tại độ hảo cảm của Giang Triều Sinh đạt 99, chỉ còn cách mốc 100 đúng 1 điểm. Khi đạt 100, sẽ tiến trạng thái "Chinh phục ", biến thành 'liếm cẩu' của ký chủ, rời bỏ, chí t.ử bất du!】

Tống Cửu Ca: Σ(っ°Д°;)っ

Tống Cửu Ca: 'Hả?! Ngươi đừng hố nha, l.i.ế.m cẩu !'

【Ký chủ, giờ lúc chuyện , cô lo mà thi đấu cho .】

"Tống Cửu Ca." Túng Nguyệt bay lên đầu Ứng Tiêu, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngươi nhất định tranh với ?"

"Tranh chứ." Tống Cửu Ca lấy tinh thần, chút do dự đáp: "Sống ở đời, vì miếng ăn cũng vì danh dự, việc gì nhường ngươi?"

"Được, sẽ toại nguyện cho ngươi." Đáy mắt Túng Nguyệt lóe lên tia sáng âm u, hạ lệnh tấn công cho Ứng Tiêu.

Ứng Tiêu cực kỳ miễn cưỡng rống dài một tiếng, nhưng vẫn buộc theo mệnh lệnh của Túng Nguyệt. Hắn và Tống Cửu Ca nhanh ch.óng giao đấu với . Cả hai đều tổn thương đối phương nên đ.á.n.h mấy hung hiểm.

Túng Nguyệt tạm thời rảnh để tâm đến họ, nàng chỉ huy những khác của Ngự Thú Tông đối phó với t.ử Triều Thiên Tông. Đánh bao lâu, Thẩm Hủ và Tề Lân cũng lao tới, khiến chiến sự càng thêm giằng co.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Túng Nguyệt khẽ mím môi, tiện tay nhặt một thanh trường kiếm sứt mẻ, bằng sức một áp chế cả hai Giang Triều Sinh và Thẩm Hủ. Hành động của nàng khiến tất cả khán giả kinh ngạc tột độ.

"Khoan , Lâm Nguyệt Nhi là Ngự thú sư ? Sao nàng còn dùng kiếm?"

"Thế là phạm quy chứ?"

"Nói chính xác thì tính, vì thanh kiếm đó là nàng nhặt của khác."

" là giỏi nhẫn nhịn thật, đó nàng yếu đuối mong manh, cứ tưởng là bình hoa di động, ngờ là quân bài tẩy giấu kín của Ngự Thú Tông."

"Thú vị, thật thú vị, hổ là chung kết đại tỷ võ, kịch tính và đầy biến !"

"Đánh mau ! Ta xem rốt cuộc ai lợi hại hơn."

"Thế thì còn hỏi, đương nhiên là Tống Cửu Ca ."

"Chưa chắc , Lâm Nguyệt Nhi thần thú Ứng Long đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-279-dam-da-truc-dien-moi-la-sang-khoai-nhat.html.]

...

Sau vài hiệp đấu, trong mắt Giang Triều Sinh và Thẩm Hủ đầy vẻ kinh dị. Đặc biệt là Giang Triều Sinh, tuy giao thiệp nhiều với Lâm Nguyệt Nhi nhưng căn bản nắm rõ tình trạng của đối phương. Anh bao giờ thấy Lâm Nguyệt Nhi cầm kiếm, mà chiêu thức của nàng vô cùng thuần thục, cứ như luyện tập hàng trăm hàng ngàn năm, thể nào đạt tới trình độ trong thời gian ngắn .

Túng Nguyệt cũng là ép đến đường cùng, mấy tên t.ử Ngự Thú Tông là lũ phế vật, chẳng giúp gì cho nàng, buộc nàng tự tay. May mà hai ngày nàng đột phá thêm một cảnh giới, linh lực dồi dào hơn , nếu thật sự thể sẽ áp chế nổi cục diện.

Ba giằng co hồi lâu, Giang Triều Sinh và Thẩm Hủ rốt cuộc lão luyện và tàn độc bằng Túng Nguyệt. Sau khi dùng chút tiểu xảo, Túng Nguyệt đ.á.n.h văng v.ũ k.h.í của cả hai, mỗi một cước đá văng khỏi bí cảnh thi đấu.

Đến lúc , sân đấu chỉ còn Túng Nguyệt và Tống Cửu Ca vững. Túng Nguyệt thở dốc một nhỏ, tranh thủ khôi phục chút linh lực. Mức độ chiến đấu khiến nàng tiêu hao đến mức , thật khiến nàng thể chịu đựng nổi. tình cảnh quẫn bách sẽ sớm giải quyết thôi.

Túng Nguyệt giơ tay, triệu hồi Ứng Tiêu, để chở bay lên trung.

"Ngươi thắng nổi ." Ánh mắt Túng Nguyệt trầm mặc: "Một cây chẳng nên non, ngươi chỉ một , còn cả Ứng Tiêu và Xích Báo."

Tống Cửu Ca khiêu khích: "Thế thì ngươi còn lảm nhảm cái gì, lẽ là đ.á.n.h nên tự cổ vũ tinh thần cho đấy chứ?"

"Phụt——" Ứng Tiêu nhịn thành tiếng. Xem Tống Cửu Ca chỉ mắng một , mà đối với khác cũng chẳng khách khí gì, ngay lập tức thấy thoải mái hẳn.

Túng Nguyệt thầm dùng sức nghiến chân lên Ứng Tiêu. Cái đồ ngu ngốc , cái gì mà ! Đợi lấy Trấn Hồn Phù, nàng nhất định hút cạn tinh nguyên của mới thôi!

Ứng Tiêu đau điếng nhưng thể hiện mặt Tống Cửu Ca, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi, hít sâu hai để xoa dịu.

Tống Cửu Ca giơ kiếm chỉ về phía Túng Nguyệt: "Nhanh lên , còn sớm nữa, đ.á.n.h xong sớm để còn nghỉ ngơi."

"Cuồng vọng."

Túng Nguyệt nhún chân, đồng thời lệnh cho Ứng Tiêu và Xích Báo tấn công. Đối mặt với những đòn tấn công dồn dập như vũ bão, Tống Cửu Ca hề hoảng loạn, nàng những né tránh mà còn lao thẳng tới đón nhận.

Băng Phách Kiếm x.é to.ạc hư , kiếm khí như cầu vồng, uy thế thể cản phá. Ứng Tiêu gồng chống đỡ đạo kiếm khí , tạo cơ hội cho Túng Nguyệt và Xích Báo tập kích.

Xích Báo há to cái miệng đỏ lòm định c.ắ.n Tống Cửu Ca, Túng Nguyệt rung kiếm, ảo hóa mười đạo kiếm ảnh bao vây các huyệt đạo lớn quanh nàng, là những chiêu sát thủ.

Tống Cửu Ca chẳng buồn quan tâm đến Xích Báo, loại linh thú phẩm cấp thể gây bất kỳ tổn thương nào cho nàng. Ngược là Túng Nguyệt, tâm cơ nhiều, thâm hiểm và độc ác, cần đề phòng.

Đánh văng Xích Báo, trường kiếm của Tống Cửu Ca điểm một cái, chính xác đ.â.m trúng thanh kiếm thật giữa muôn vàn kiếm ảnh. Đối phó với Túng Nguyệt cần nương tay, Khai Thiên Phủ hiển uy, áp lực uy mãnh thông qua thanh kiếm gãy truyền thẳng thức hải của Túng Nguyệt.

Tức thì, thức hải Túng Nguyệt nhói đau, mắt như nứt , khóe miệng rỉ m.á.u.

"Ngươi!"

Lời còn dứt, thanh kiếm sứt mẻ trong tay Túng Nguyệt đột ngột nổ tung, mảnh vụn văng khắp nơi, chỉ còn cái chuôi kiếm trong tay nàng.

"Ta bảo ngươi thắng nổi mà, cứ tin cơ chứ." Tống Cửu Ca áp sát tới, thu kiếm , đổi sang dùng đôi bàn tay.

Đấm đá trực diện mới là sảng khoái nhất. Tống Cửu Ca từng học quyền pháp, nhưng dựa thể cường hãn, dùng sức bình sinh cũng thể tạo hiệu quả kinh .

Túng Nguyệt ngờ Tống Cửu Ca đ.á.n.h theo kiểu "hổ báo" như , kinh ngạc dứt ăn mấy cú đ.ấ.m, vội vàng chỉ huy Ứng Tiêu cứu giá, lúc mới chật vật thoát khỏi nắm đ.ấ.m của Tống Cửu Ca.

"Tống Cửu Ca!" Túng Nguyệt nghiến răng: "Ta sẽ tha cho ngươi!"

"Không chứ, mới đ.á.n.h mấy cái cáu ?" Tống Cửu Ca hì hì: "Lâm Nguyệt Nhi, chúng đang thi đấu mà, thi đấu thì tránh khỏi động tay động chân?"

Túng Nguyệt hít một thật sâu, môi mím thành một đường thẳng. Sát tâm của nàng đối với Tống Cửu Ca bao giờ mãnh liệt đến thế. nàng thể g.i.ế.c nàng ở đây. Nàng vẫn cần Trấn Hồn Phù, thể đợi khi bảo vật tay mới tay g.i.ế.c c.h.ế.t con tiện nhân .

Túng Nguyệt Ứng Tiêu đang giằng co với Tống Cửu Ca, con rồng hạ đẳng dám công khai giả mặt nàng, chỗ nào cũng nương tay với Tống Cửu Ca.

Bất chợt, Túng Nguyệt nhếch môi, ngón tay dính chút m.á.u, dùng tay áo che đậy bắt đầu vẽ gì đó trong lòng bàn tay.

Loading...