Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 229: Một người không ngờ tới

Cập nhật lúc: 2026-04-05 08:52:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Cửu Ca ngẩn , xâu thịt nướng và bánh nướng, bình sứ và hộp ngọc, khẽ : "Cảm ơn hai đứa chơi mà vẫn luôn nhớ tới tỷ, những thứ tỷ đều thích."

"Đó là việc nên mà." Đôi mắt Ngụy Tiểu Hổ sáng rực lên: "Tỷ tỷ thích là yên tâm ."

"Chị thích thì mai em mua tiếp cho chị." Mặc Uyên bóp vai cho nàng : "Hôm nay chị oai phong thật đấy, một chưởng đ.á.n.h bay tên Thiết Tháp rõ xa."

"Hửm? Sao hai đứa ?"

Tống Cửu Ca vẫn chuyện Hoa thành chủ chịu chơi lập khán đài xem thi đấu, còn mở cả sòng cá cược. Những ngày tới Thiên Dự thành , nàng đều bận rộn chuẩn cho Đại tỷ võ, tin tức bên ngoài đều nàng chặn hết.

Ngụy Tiểu Hổ và Mặc Uyên tranh kể một hồi, Tống Cửu Ca hệ thống thông tin, thầm giơ ngón tay cái tán thưởng Hoa thành chủ. Chẳng trách lão thể biến Thiên Dự thành thành tòa thành một đảo Cửu Châu, đầu óc đúng là cực kỳ linh hoạt.

"Tỷ tỷ cần cho bọn linh thạch nữa , chỉ riêng tiền thắng cược hôm nay thôi cũng đủ cho bọn dùng lâu ." Ngụy Tiểu Hổ .

"Thế , tiền tiêu vặt thì vẫn cho chứ." Tống Cửu Ca : "Hai đứa cứ tiếp tục đặt cược tỷ. Có mối ăn béo bở thế , đương nhiên tiếp tục mua , ai mà chê nhiều linh thạch cơ chứ?"

Đặt cược nàng thì bao giờ lỗ . Giá trị may mắn của nàng hiện giờ là 95, vận khí đang đỏ như son, khả năng thua tiền. Hơn nữa, việc cho hai đứa nhỏ tiền tiêu vặt còn giúp nàng tiện tay "cày" thêm điểm tu vi. Hiện tại, điểm tu vi cần thiết để thăng cấp nhiều hơn nhiều, Tống Cửu Ca vắt óc suy nghĩ, hễ kiếm thêm chút nào là nàng sẽ bỏ qua.

Ngày hôm , Lỗ trưởng lão cho các t.ử nghỉ ngơi buổi sáng, buổi chiều tiếp tục luyện tập.

"Chuyện chiến sự truyền hình trực tiếp mới triển khai năm nay chắc các con cũng qua. Đây là cơ hội để phô diễn phong thái của môn phái, các con xốc tinh thần cho , đừng để tông môn mất mặt!"

Hai ngày trôi qua trong nháy mắt, vòng thi đấu thứ hai nhanh ch.óng đến gần. Lần là 40 đội tranh giành 20 lá cờ.

"Người càng ít thì tính cạnh tranh càng lớn." Hồng Như Ngọc nhận định: "Tuy nhiên đối với chúng , trận chiến thực sự chỉ bắt đầu khi lọt top 10."

Vì mỗi khu vực chờ chỉ cần chứa hai đội thi đấu nên so với hai ngày , gian trở nên trống trải hơn nhiều.

Vào giây cuối cùng khi đèn tắt, Tống Cửu Ca thấy trong một đội ngũ khác một mà nàng ngờ tới.

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, giọng trầm lạnh của Giang Triều Sinh vang lên bên tai, nhắc nhở họ tập trung tinh thần để đón nhận thử thách.

Vẫn là hình thức thả ngẫu nhiên, vận may của Triều Thiên Tông như , đài cờ gần nhất cũng cách họ tới hơn ngàn mét. Việc di chuyển trở thành nhiệm vụ đầu tiên cần .

Hai ngày nay Tống Cửu Ca quen với việc bay lượn thuần thục mà cần Đạp Vân Ủng hỗ trợ, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn cả Giang Triều Sinh. nàng chủ động tiết chế, bung hết sức lực.

Mười nhóm Tống Cửu Ca đáp xuống gần đài cờ 12, chỉ trong nháy mắt thấy hai đội khác xuất hiện.

"Hai tiểu môn phái hạng hai thôi, gì đáng ngại."

Lư Chinh cũng giống như Hồng Như Ngọc, là lão tướng từng tham gia kỳ Đại tỷ võ , thường xuyên ngoài nhiệm vụ nên hiểu khá nhiều về các môn phái khác. Đối phó với những tiểu môn phái như thế thì cần lập trận, cứ dùng thực lực áp đảo là xong.

Người nhổ cờ vẫn là Tống Cửu Ca.

Khoảnh khắc nàng giơ cao lá cờ qua đầu, khán đài vang lên một trận than vãn và c.h.ử.i rủa.

"Mẹ kiếp, cô thể nhổ chậm hơn một giây ?!"

" là tà môn thật sự, Thời Huy của Vô Cực Cung rõ ràng chạm tay cờ , kết quả ai gọi một tiếng, khiến khựng một giây, thế là đầu tiên nhổ cờ biến thành Tống Cửu Ca."

"Lại mất trắng 200 linh thạch của !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-229-mot-nguoi-khong-ngo-toi.html.]

"Ta còn t.h.ả.m hơn đây, đặt cược tận 1000 linh thạch, thế là tan thành mây khói hết!"

...

"Một lũ ngu xuẩn thiếu hiểu ." Mặc Uyên hừ lạnh một tiếng, cái cằm kiêu ngạo hếch cao.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Ngụy Tiểu Hổ dậy: "Đi thôi, tiếp theo chẳng để xem nữa ."

Hai đứa tới quầy vé đổi phiếu cược, mỗi nhận 2400 viên linh thạch trung phẩm. Nên mua gì tặng tỷ tỷ bây giờ nhỉ? Trong đầu hai đứa đồng thời hiện cùng một câu hỏi.

Ngụy Tiểu Hổ suy nghĩ một lát ghé một tiệm trang sức, còn Mặc Uyên thì tới nhà hàng nhất Thiên Dự thành.

Tống Cửu Ca trở về Tuyết Viện, đẩy cửa phòng ngửi thấy mùi hương thơm nồng.

"Chị, mau đây." Mặc Uyên kéo Tống Cửu Ca bàn tiệc, rót cho nàng một chén rượu linh quả: "Em mua cả một bàn thức ăn ngon và rượu quý để chúng cùng ăn mừng."

"Tỷ tỷ, cái tặng tỷ." Ngụy Tiểu Hổ nâng một chiếc hộp gỗ dài bằng lòng bàn tay, đôi má ửng hồng: "Là do tự tay , mong tỷ đừng chê."

"Đương nhiên là ." Tống Cửu Ca nhận lấy hộp gỗ, vẫy tay hiệu cho Ngụy Tiểu Hổ cùng xuống.

Mở hộp gỗ , bên trong là một chiếc trâm cài tóc bằng san hô. Thân trâm là những bông hoa san hô đỏ rực, xung quanh khảm những chuỗi hạt ngọc sen trắng nhỏ xinh xắn, vô cùng tinh xảo, khiến thích ngay.

Tống Cửu Ca chợt nhớ , hồi ở bí cảnh Tiên Lực, Ngụy Tiểu Hổ sẽ một chiếc trâm san hô tặng nàng. Sau đó chuyện xảy quá nhiều nên nàng cũng quên khuấy mất, ngờ Ngụy Tiểu Hổ vẫn luôn để tâm và thực sự nó.

"Cảm ơn , tỷ thích."

Ngụy Tiểu Hổ lộ nụ hân hoan: "Tỷ tỷ thích là ."

Chiếc trâm xong từ lâu, nhưng luôn cảm thấy nó quá tầm thường, dám tặng cho tỷ tỷ. Hôm nay thắng 2400 linh thạch trung phẩm, liền ghé tiệm trang sức mua một ít nguyên liệu thượng hạng về gia công , còn nhờ khắc thêm trận pháp, thể dùng như một pháp bảo phòng ngự, chỉ điều phẩm cấp cao lắm, sánh với những món đồ mà tỷ tỷ tặng .

"Chỉ là dạo tỷ thể đeo , đợi Đại tỷ võ kết thúc tỷ sẽ cài nó lên."

Pháp bảo phòng ngự cũng mang sân đấu, Tống Cửu Ca lười tháo đeo nên định bụng để xong giải đấu mới dùng.

Ngụy Tiểu Hổ: "Vâng."

"Chị ăn !" Mặc Uyên chen ngang cuộc trò chuyện của hai , gắp đầy thức ăn bát của Tống Cửu Ca: "Thức ăn của Nhất Phẩm Cư là hợp với tu sĩ nhất, thịt là thịt linh thú, nước là nước linh tuyền. Chị hôm nay vất vả , ăn nhiều một chút để tẩm bổ."

"Được , , gắp nhiều thế tỷ ăn hết ." Tống Cửu Ca vẻ mặt bất lực, gắp cho Mặc Uyên ít đồ ăn: "Này, đùi gà em thích ăn nhất đây."

"Cảm ơn chị." Khóe môi Mặc Uyên nhếch lên, liếc xéo Ngụy Tiểu Hổ một cái. Thấy , chị vẫn nhớ thích ăn gì nhé.

Ngụy Tiểu Hổ chẳng buồn quan tâm đến nó, chỉ chuyên tâm bóc tôm cho Tống Cửu Ca. Cậu nhớ tỷ tỷ thích ăn tôm nhưng lười bóc vỏ. Thiên Dự thành gần biển, bàn thức ăn Mặc Uyên gọi khéo món tôm tiên luộc, Ngụy Tiểu Hổ dứt khoát bóc sạch cả một bát đầy đặt cạnh tay Tống Cửu Ca.

"Tỷ tỷ, cái chỉ cần chấm một chút nước sốt là ăn ."

"Cảm ơn Tiểu Hổ." Tống Cửu Ca gắp một con tôm tiên bóc sạch vỏ, thớ thịt bán trong suốt hiện rõ sắc hồng nhạt.

Loại tôm nấu quá lâu, chỉ cần nhúng nước sôi mười mấy giây là vớt ngay, ăn cái vị nửa sống nửa chín mềm ngọt dai giòn. Tống Cửu Ca ăn thử một con chấm gì để thưởng thức vị nguyên bản, đó mới gắp con thứ hai chấm nước xốt, ngon đến mức nàng chỉ nhảy cẫng lên.

Nàng vui thì Ngụy Tiểu Hổ cũng vui, cầm khăn lau sạch vệt nước xốt vô ý dính khóe môi Tống Cửu Ca.

Thấy hai như , Mặc Uyên tức đến nổ mắt. Đây rõ ràng là bàn tiệc thịnh soạn do nó bỏ đống tiền đặt, cuối cùng để Ngụy Tiểu Hổ "mượn hoa dâng Phật".

Loading...