Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 177: Đêm nay sẽ là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong sự nghiệp của bà ta
Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:48:27
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hà Hổ lời lẽ tuy ngông cuồng, nhưng vốn liếng để điều đó. Cha là chủ một thành, tiền thuế thu từ dân thành mỗi năm là một con cực kỳ đáng nể.
Hoàng Sùng Hoa tỏ vẻ tiêu sái lắc lắc quạt giấy: "Ngươi cũng lý, cũng chẳng thèm hô lẻ tẻ gì, năm ngàn một trăm khối linh thạch trung phẩm."
"Năm ngàn hai trăm."
"Năm ngàn ba trăm."
...
Hai họ như hai cỗ máy báo vô cảm, cứ tăng dần từng trăm một. cuộc chơi giờ đây cũng chỉ còn hai bọn họ, khi giá vượt ngưỡng năm ngàn linh thạch trung phẩm, những kẻ khác đều tự động mất tư cách tham gia.
Dẫu ai cũng giàu nứt đố đổ vách. Hà Hổ thể phô trương là nhờ ông bố Thành chủ, còn Hoàng Sùng Hoa dám đối đầu với Hà Hổ là bởi Tiên Khách Lai chính là sản nghiệp của gia đình . Tiên Khách Lai chi nhánh ở khắp các đại thành, nguồn thu mỗi ngày thể xem thường.
Tống Cửu Ca uể oải ngáp một cái, lúc vươn vai bà tú tinh mắt hiểu lầm là giá.
"Vị khách quan ở phòng Địa chữ 5, mời ngài giá ạ."
Ánh mắt của đồng loạt đổ dồn về phía , Tống Cửu Ca ngượng ngùng hạ tay xuống. Thật là cái tình huống dở dở mà.
Tuy nhiên, Tống Cửu Ca vốn dĩ định tham gia một tay, chỉ là lúc . Giờ đây đành cuộc sớm hơn dự tính.
Nàng giơ hai ngón tay lên: "Một vạn khối linh thạch trung phẩm."
Hoàng Sùng Hoa trợn mắt nàng: "Ngươi hiểu quy củ hả? Ai mượn ngươi một hô lên tới một vạn!"
Hắn và Hà Hổ còn đang dây dưa tăng từng trăm một, hô ròng rã một nén nhang còn phá nổi mốc một vạn. Ở cái tên ngốc , đột ngột đẩy giá lên cao như , chẳng lãng phí linh thạch vô ích ?!
Tống Cửu Ca nhún vai: "Cũng ai quy định giá như thế."
Bà tú híp mắt: "Phải, , khách quan đúng. Hoàng công t.ử, ngài cố gắng thêm chút nữa , ngài chẳng yêu thích Kiều Kiều nhất ? Đừng để Kiều Kiều trở thành tân nương của khác nha."
Sau tấm bình phong, động tác chải chuốt của Trần Tự Châu khựng , dường như cũng đang ngoảnh mặt sang.
Hoàng Sùng Hoa lập tức như tiếp thêm sức mạnh, nhoài nửa ngoài cửa sổ, lớn tiếng gào lên: "Kiều Kiều, nhất định sẽ đưa nàng về nhà, !"
Hà Hổ mà thấy ê răng: "Hoàng Sùng Hoa, ngươi bớt khoác ."
Hoàng Sùng Hoa phớt lờ : "Một vạn một trăm khối linh thạch trung phẩm."
Hà Hổ lập tức bám đuổi: "Một vạn hai trăm."
"Một vạn ba trăm."
...
Lại thêm một vòng đấu giá tẻ nhạt.
Tống Cửu Ca chậc lưỡi, thầm cảm thán hai tên thật keo kiệt.
【Ký chủ, thật sự thể trách bọn họ keo kiệt .】
Tống Cửu Ca: 'Chỗ nào mà keo kiệt chứ? Cứ tăng trăm một trăm một, chẳng chút khí chất hào sảng vung tiền như rác của đại gia gì cả.'
【 ký chủ đừng quên, một khối linh thạch hạ phẩm đủ cho một dân bình thường ở thành Đạp Vân chi tiêu trong hai tháng. Một khối linh thạch trung phẩm bằng một trăm khối hạ phẩm, một vạn khối trung phẩm đủ để bộ dân thành Đạp Vân sống thoải mái trong một tháng trời đó~】
Tống Cửu Ca: 'Ờ... nếu tính như thì đúng là keo kiệt thật.'
【Hơn nữa, một hoa khôi thông thường bán đêm đầu tiên kịch kim cũng chỉ 2000 khối trung phẩm. Trần Tự Châu thuần túy là do Hà Hổ và Hoàng Sùng Hoa tranh chấp mà đẩy giá lên, mức giá thổi phồng quá mức ~】
Tống Cửu Ca xoa cằm suy tư: 'Vậy nếu hô thẳng lên năm vạn khối trung phẩm, vị trí "đại gia top 1" chẳng chắc suất ?'
【Vượng Vượng chỉ là một hệ thống nhỏ bé, đáng thương và yếu đuối, thể trả lời câu hỏi của ký chủ ~】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-177-dem-nay-se-la-khoanh-khac-huy-hoang-nhat-trong-su-nghiep-cua-ba-ta.html.]
Tống Cửu Ca: 'Được , , ngươi thể biến một cách nhẹ nhàng đấy.'
Nghĩ thì nghĩ , nhưng Tống Cửu Ca sẽ thế. Năm vạn khối linh thạch trung phẩm nàng cũng vất vả lắm mới , thể ném tiền qua cửa sổ như .
Hà Hổ và Hoàng Sùng Hoa hô giá lên tới hơn một vạn năm ngàn. Tống Cửu Ca hai kẻ cách một bức tường mà hò hét hăng say, nãy giờ uống hớp nước nào, miệng họ khô nhỉ?
Quá trình càng lúc càng nhàm chán, đám đông phía bắt đầu mất kiên nhẫn, thúc giục hai mau đưa một mức giá chốt hạ, họ còn đang đợi xem Nguyễn Kiều Kiều tân nương đây.
lúc , Tống Cửu Ca giơ tay giá: "Hai vạn khối linh thạch trung phẩm."
Hà Hổ: "..."
Hoàng Sùng Hoa: "..."
Bà tú nụ càng thêm sâu, bà linh cảm, đêm nay sẽ là khoảnh khắc huy hoàng nhất trong sự nghiệp của . Có thể bán đêm đầu của một hoa khôi với cái giá trời thế , e là khắp Cửu Châu chỉ bà !
"Thằng nhóc , ngươi tới phá đám đấy ?" Hà Hổ sa sầm mặt mày: "Ngươi là của Bách Hoa Quán?"
Khắp thành Đạp Vân, kẻ dám đối đầu với chỉ Hoàng Sùng Hoa, cái gã mặt mũi tầm thường từ chui mà hết đến khác phá bĩnh.
Tống Cửu Ca thong thả đáp: "Sao là phá đám? Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu, các cầu thì cũng cầu ."
Hoàng Sùng Hoa đ.á.n.h giá Tống Cửu Ca một lượt, từ đầu đến chân chẳng thấy món đồ nào đáng giá, hạng mà móc hai vạn khối linh thạch trung phẩm ?
"Ta và Hà Hổ hô bao nhiêu giá là bấy nhiêu linh thạch, ngươi ?"
"Chứ nữa, thì hô gì?" Tống Cửu Ca b.úng tay một cái, trung phòng bao lập tức nứt một khe hở, ào ào trút xuống vô linh thạch.
Linh thạch chất liệu trong suốt, ánh lên sắc xanh nhạt, chẳng mấy chốc chất thành một ngọn núi nhỏ, ước chừng đến vạn khối. Tống Cửu Ca nhặt vài khối, lượt ném cho Hà Hổ, Hoàng Sùng Hoa và bà tú.
"Ba vị cứ việc kiểm tra, xem xem tư cách tham gia đấu giá ."
Bà tú thấy mặt trời: "Khách quan gì , khách đến đều là quý nhân, chỉ cần bỏ linh thạch thì đều là thượng khách của Bách Hoa Quán chúng ."
Hà Hổ và Hoàng Sùng Hoa thèm đón lấy mà gạt , linh thạch rơi xuống đại sảnh khiến ít tranh nhặt. Các vị thiếu gia thể coi một khối linh thạch gì, nhưng với tu sĩ bình thường thì vẫn sức hút, vì ai cũng gia thế hiển hách chống lưng, đại đa tu tiên đều khá nghèo.
Linh thạch lưng Tống Cửu Ca vẫn tiếp tục rơi, bà tú vẫy khăn tay rối rít kêu dừng.
"Khách quan, đủ đủ , lát nữa phòng bao linh thạch hỏng mất thì ."
Tống Cửu Ca khẽ gật đầu, ngừng trút linh thạch, nhưng nàng cũng thu linh thạch trong phòng túi trữ vật, cứ thế thản nhiên giữa đống linh thạch. Ánh sáng xanh nhạt hắt lên đôi má, khiến bỗng chốc cảm thấy khuôn mặt bình thường của nàng dường như cũng vài phần tuấn, tiêu sái.
Hành động khoe của cao điệu của Tống Cửu Ca thu hút sự chú ý của Trần Tự Châu. Qua tấm bình phong, về phía nàng. Diện mạo gì nổi bật, tu vi cũng bình thường, mà sở hữu nhiều linh thạch trung phẩm đến thế. Liệu là con cháu của một thế gia ẩn dật nào đó đang du ngoạn?
Trần Tự Châu như sực nhớ điều gì, ngón tay đang cầm lược đột nhiên siết c.h.ặ.t.
【Độ hảo cảm của Trần Tự Châu: -5】
Tống Cửu Ca nhướng mày.
Sao thêm một kẻ bắt đầu tiếp xúc mà độ hảo cảm là -5 ? Cái tên Trần Tự Châu là kiểu gì , trừ điểm nàng? Chẳng lẽ chê nàng khoe giàu quá lộ liễu, khí chất?
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Đại gia mới nổi thì , tuy "phèn" nhưng nhiều tiền và dịu dàng nha.
Tống Cửu Ca bĩu môi, thanh cao thế còn ở trong kỹ viện giả gái lừa , cũng chẳng cao quý hơn ai .
Nàng tựa lưng núi linh thạch, cầm một khối tung lên bắt lấy, tung lên bắt lấy.
Hửm?
Hà Hổ và Hoàng Sùng Hoa giá nữa? Định nhường cơ hội tân nương cho nàng thật ?
Vậy thì nàng cung kính bằng tuân mệnh, xin nhận tấm chân tình .