Không Thể Nào? Tôi Chỉ Diễn Thôi Mà Mọi Người Lại Coi Là Thật Sao! - Chương 171: Chúc mừng ký chủ đạt mốc 100 lần tặng quà có hiệu quả, mở khóa thành tựu "Liếm cẩu cấp 3"!
Cập nhật lúc: 2026-04-04 13:34:09
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Túng Nguyệt tức đến bật . Cô Lâm Nguyệt Nhi, dù của Ngự Thú Tông c.h.ế.t sạch cô cũng chẳng mảy may đau lòng.
Lâm Nguyệt Nhi ở trong thức hải thấy lời của Lãnh Dạ Minh thì sốt sắng thôi, liên tục cầu xin Túng Nguyệt đừng chọc giận Ma tôn.
"Cầu xin cô, đừng để hại Vi Vi và ."
Túng Nguyệt thấy nàng quá ồn ào, bèn phong ấn khẩu thiệt của Lâm Nguyệt Nhi, bắt nàng tiếp tục lui góc tường mà đợi.
"Ngươi mà tay." Túng Nguyệt lạnh, "Cho dù ngươi g.i.ế.c sạch Ngự Thú Tông, cũng sẽ theo ngươi về Ma cung."
"Ngươi!"
Lãnh Dạ Minh giận đến tím mặt, thực sự bất chấp tất cả, cưỡng ép bắt Lâm Nguyệt Nhi về Ma cung. thể thế.
Lần , kết quả là Lâm Nguyệt Nhi suốt mười năm thèm với một lời. Trùng sinh một đời, vết xe đổ đó nữa. Hắn dành tất cả sự dịu dàng và kiên nhẫn cho nàng, vì mới hết đến khác dung túng, nhẫn nhịn.
Lãnh Dạ Minh thực sự hiểu, tại khi đầu thai, tính cách của Lâm Nguyệt Nhi đổi lớn đến thế, đặc biệt là dạo gần đây, nàng biến đổi khiến sắp nhận nổi. Nàng đối với lúc nóng lúc lạnh, là Ma tôn nhưng hề sợ hãi, cũng báo cho khác, ngược còn giúp che giấu phần nào.
Hắn cứ ngỡ Lâm Nguyệt Nhi chấp nhận , bèn nhân cơ hội đề nghị nàng theo về Ma cung. Thế nhưng Lâm Nguyệt Nhi từ chối dứt khoát, dù thế nào nàng cũng gật đầu.
"Ngươi giúp , tự tìm." Túng Nguyệt đẩy , bộ rời .
Lãnh Dạ Minh nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng, hít sâu một : "Nàng ở trong phòng, để ."
Túng Nguyệt thấy mục đích đạt , bèn kiễng chân đặt một nụ hôn lên má : "Vẫn là ngươi đối với nhất."
Lãnh Dạ Minh hưởng thụ, sắc mặt dịu ít: "Nếu nàng thể ngoan ngoãn hơn chút nữa, sẽ còn đối với nàng hơn."
Túng Nguyệt mỉm thầm nghĩ: Đứa nào tin đứa đó là đồ ngốc.
...
Tống Cửu Ca trở về nơi ở của t.ử, nhạy bén nhận khí tức của Ngụy Tiểu Hổ chút khác thường.
"Gần đây tu luyện gặp vấn đề gì ?"
Ngụy Tiểu Hổ gãi gãi gáy: "Hình như sắp đột phá đến Đoạn Thể trung kỳ ."
Hóa là sắp đột phá. Tống Cửu Ca vỗ vai : "Tiểu Hổ giỏi quá, tốc độ tu luyện nhanh thật đấy, cứ đà khéo còn phi thăng thượng giới cả tỷ mất."
"Tất cả đều là nhờ cơ duyên tỷ ban cho, nếu ngày đó tỷ giữ tiên cốt cho , chắc chắn tỷ sớm đột phá Nguyên Anh ."
"Nói quá nha, hiện tại tỷ mới là Trúc Cơ sơ kỳ thôi."
"Đệ hề quá." Ánh mắt Ngụy Tiểu Hổ rực cháy, "Trong lòng , tỷ chính là lợi hại như thế."
Tình cảm của thiếu niên chân thành và nồng nhiệt, ánh mắt chằm chằm, lòng Tống Cửu Ca ngọt lịm. Không uổng công cô bận rộn lo toan cho Ngụy Tiểu Hổ bấy lâu.
"Chúng cùng nỗ lực nhé, phấn đấu trong vòng một tháng đột phá Kim Đan, tỷ sẽ đưa đại hội tỷ võ chơi một chuyến."
Tống Cửu Ca nhẹ tựa lông hồng, cứ như thể Kim Đan là thứ đồ lấy trong túi dễ dàng . Mà Ngụy Tiểu Hổ vốn là "fan cuồng" của cô, đeo bộ lọc mù quáng nên tin sái cổ.
Nếu để ngoài thấy, chắc họ rụng răng mất. Trong một tháng mà từ Trúc Cơ sơ kỳ thăng lên Kim Đan thì đúng là si nhân thuyết mộng. Chưa đến việc từ sơ kỳ lên đến đại viên mãn khó thế nào, riêng việc kết đan thôi khó bao nhiêu tu sĩ. Ví như Vương chấp sự, đến giờ vẫn đang vò đầu bứt tai để thăng cấp Kim Đan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-the-nao-toi-chi-dien-thoi-ma-moi-nguoi-lai-coi-la-that-sao/chuong-171-chuc-mung-ky-chu-dat-moc-100-lan-tang-qua-co-hieu-qua-mo-khoa-thanh-tuu-liem-cau-cap-3.html.]
đối với Tống Cửu Ca, việc đúng là đơn giản thật. Chỉ cần điểm tu vi tích đầy, cô thể thăng cấp Kim Đan chút đau đớn, thậm chí chẳng cần trải qua lôi kiếp.
Một đêm chuyện, Tống Cửu Ca và Ngụy Tiểu Hổ ai nấy tự tu luyện. Sáng sớm hôm , khi "quẹt" xong hoa hồng nhỏ Ngụy Tiểu Hổ, âm thanh hệ thống vang lên.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
【 Đinh ~ Chúc mừng ký chủ đạt mốc 100 tặng quà hiệu quả, mở khóa thành tựu Liếm cẩu cấp 3! 】
【 Phần thưởng: 1 Thượng cổ Thần khí, 10 Thiên sơn Tuyết liên, 10 Vạn năm Linh nhũ, 30 điểm Tối ưu hóa, 10 Thẻ rút thăm. 】
【 Liếm cẩu l.i.ế.m đến cuối cùng sẽ tất cả, mong ký chủ tiếp tục nỗ lực! 】
Không xong , thưởng hẳn mười thẻ rút thăm luôn.
【 Ký chủ, ký chủ! Mười thẻ rút thăm đó, đảm bảo vật phẩm từ bậc Thiên trở lên, đúng là phúc lợi từ trời rơi xuống! 】
Tống Cửu Ca như thể thấy dáng vẻ Uông Uông đang vặn vẹo , hai mắt phát sáng. cô vẫn bất động thanh sắc, ý chí kiên định như thép nguội.
Tống Cửu Ca: 'Để hai ngày nữa hãy rút, cảm giác hôm nay cát lợi cho lắm.'
Uông Uông: (??v?v??) Cái gì mà cát lợi, chẳng qua là cô trêu đùa thôi. Rõ ràng dựa bể rút thăm để thăng cấp mà.
Tống Cửu Ca xem qua món Thần khí thượng cổ.
【 Vạn Pháp Trước Tướng: Mặt nạ dịch dung, khi đeo thể tùy ý biến hóa, ai thể sơ hở. Ghi chú: Khi đeo cần tiêu hao linh lực, linh lực cạn kiệt mặt nạ sẽ tự động bong . 】
Đây đúng là món đồ ! Thật là buồn ngủ gặp chiếu manh, Tống Cửu Ca vốn đang đau đầu để tạo một "acc phụ" ( phận giả) cho tiện hành sự, giờ Vạn Pháp Trước Tướng, acc phụ chẳng sẵn ?
Tống Cửu Ca xếp bằng, tiến thế giới Hồng Mông, lấy Vạn Pháp Trước Tướng áp lên mặt. Ban đầu lành lạnh, nhưng nhanh cảm giác đó biến mất, sờ khác gì da thịt thật.
Lúc thuyết minh, cô cứ ngỡ tiêu hao linh lực sẽ lớn, nhưng thực tế chẳng đáng bao nhiêu. Nếu , Tống Cửu Ca thể đeo nó cả đời cũng vấn đề gì.
Cô ngưng tụ một tấm gương, bắt đầu "nặn mặt". Đã là phận giả, đương nhiên khác biệt càng lớn với hiện tại càng .
Nửa canh giờ trôi qua, trong gương hiện một nam t.ử diện mạo bình thường. Thuộc kiểu ném đám đông là sẽ chìm nghỉm, sự hiện diện cực thấp.
Tống Cửu Ca tằng hắng, thử dùng giọng nam chuyện: "Xin chào."
Tuyệt vời, đúng là giọng đàn ông thuần tự nhiên, giống hệt khuôn mặt cô nặn, cũng chẳng dở, xong là quên luôn đặc điểm giọng . Không chỉ , Vạn Pháp Trước Tướng còn thể đổi chiều cao, Tống Cửu Ca chỉnh cao thêm một tấc, chiều cao tức thì biến thành 1m71.
Rất , . Tống Cửu Ca vô cùng hài lòng, thậm chí chuẩn ngày mai xuống núi một chuyến. Chơi đủ , cô cất mặt nạ, rời khỏi thế giới Hồng Mông.
Nhìn mặt trời nhô lên khỏi đỉnh núi, Tống Cửu Ca khẽ thốt lên: "C.h.ế.t , sắp muộn ."
Cô cắm đầu chạy biến, còn về điểm tối ưu hóa gì đó, đợi lúc nào rảnh xem .
Nhờ Đạp Vân Ngoa trợ lực, Tống Cửu Ca kịp giờ đến võ trường. Lỗ trưởng lão xáo trộn đội ngũ, tổ chức đội hình, luyện tập những bài của ngày hôm qua.
Đến chiều, cuối cùng cũng sự đổi, hai đội đổi vai công thủ cho , tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn. Lỗ trưởng lão gào đến khản cả cổ, cũng may công phu dưỡng khí của ông , thì ngất lịm tại chỗ .
"Các ngươi xem, đ.á.n.h một cái là trận hình loạn thành cái dạng gì ! Trước đó còn phàn nàn với là tập trận hằng ngày là lãng phí thời gian, hình thành phản xạ tự nhiên thì đó mới thực sự là lãng phí!"
"Lỗ trưởng lão, chúng nhất định học cái ? Chỉ cần chúng đủ mạnh là mà."
"Đại hội tỷ võ so cái gì, là tinh thần hợp tác đồng đội hiểu ? Nếu thì giới hạn tu vi tham gia gì, cứ cử t.ử mạnh nhất đ.á.n.h xong !"
Lỗ trưởng lão giận run , gõ lên đầu t.ử : "Cái đồ chịu thông suốt, ngày mai cần đến nữa!"