Không phải ánh trăng - 32 - 34
Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:25:22
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
32
Tiếng ve kêu rả cây, trong rừng chỉ còn tiếng ve và tiếng thở của họ.
Ba co cụm trông vô cùng nực .
Chu Nguyệt Nguyệt mặt đầy sợ hãi nhưng vẫn quát: "Tao sẽ tha cho mày !"
phớt lờ cơn giận của cô , chỉ cụp mắt cô .
Khoảnh khắc ngón tay bóp lấy cằm cô , cơ thể cô tự chủ mà lùi về phía một chút.
Cô ép thẳng mắt .
"Buông tao ! Đồ..."
Lời Chu Nguyệt Nguyệt dứt biến mất trong một tiếng "chát" giòn giã.
Thèm mala quá
Lần thì đối xứng .
Hai đứa bạn phía hít một lạnh, mắt trợn tròn.
Mặt Chu Nguyệt Nguyệt lệch sang một bên, như thể đ.á.n.h đến ngơ ngác, mãi tỉnh .
"Mày đ.á.n.h tao! Đồ tiện nhân! Mày dám..."
dẫm một chân lên chân cô : "Không tha cho ?"
"Cô ."
"Không Tống Thời Ngạn, cô chẳng là cái thá gì cả."
"Đồ khốn! Mày đợi đấy! Ngày mai tao sẽ..."
" đợi."
đợi Tống Thời Ngạn, bạn trai của , đến để đối chất với .
33
Lúc về ký túc xá, Tống Thời Ngạn theo , suốt quãng đường nhưng lời nào.
Tiếng thở như hình với bóng.
Vài định thôi, cuối cùng rơi im lặng.
Mãi đến lầu ký túc xá, đột ngột , ánh mắt chạm ánh mắt .
Ánh mắt chút né tránh, nhưng khoảnh khắc chạm như nắm cọng rơm cứu mạng.
"...Nhiễm Nhiễm, xin ."
"Anh ..."
"Tống Thời Ngạn." lên tiếng cắt lời .
Giơ tay , ánh đèn đường vàng vọt, vết bầm tím lành cánh tay vẫn hiện rõ mồn một.
"Nhìn rõ ?"
đón lấy ánh mắt , dịu giọng gọi như :
"A Nghiên."
"Nhìn rõ ?"
"Hơn hai mươi ngày , vẫn còn đây ."
Tống Thời Ngạn lùi một bước, hình lảo đảo, ánh mắt rơi vết bầm tím, như mất hồn, chằm chằm rời.
Con là đấy.
Chỉ khi hành động của liên quan đến bản , họ mới cảm nhận nỗi đau trong đó.
Tất cả những gì Tống Thời Ngạn từng với .
Đến bây giờ, đều sẽ biến thành v.ũ k.h.í sắc bén, khoét sâu tim .
Khiến đau đớn đến c.h.ế.t sống .
34
Sau khi Tống Thời Ngạn biến mất khỏi cạnh ba bốn ngày, xuất hiện nữa.
Buổi trưa tan học, xếp hàng cơm ở nhà ăn.
Đến sớm nên ở quầy hot nhất, xếp hàng chỉ bằng một nửa bình thường, tâm trạng , trong hàng chờ đợi.
Người phía dần ít .
Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở một bên hàng.
Chu Nguyệt Nguyệt và đám em út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-phai-anh-trang-vkfd/32-34.html.]
Cô nhắm một chỗ, định lặp chiêu cũ như , nhưng còn thành công như nữa.
Cô đẩy cho lảo đảo.
Cô thẹn quá hóa giận, định mở miệng c.h.ử.i bới nhưng mắng :
"Giả vờ cái gì đấy? Lại còn dám chen hàng? Không nhục ?"
Ngày thường sợ là sợ gã bạn trai đầu gấu của cô , và hơn hết là sợ Tống Thời Ngạn lưng chống lưng cho họ.
Gia đình Tống Thời Ngạn giàu quyền.
Cho nên khi Tống Thời Ngạn về phía cô nữa, Chu Nguyệt Nguyệt chẳng là cái thá gì cả.
đảo mắt , quan tâm đến trò hề của cô nữa, vui vẻ lấy cơm xong chuẩn tìm một chỗ xuống.
Người trong nhà ăn đông lên, giữa đám đông liên tục tìm kiếm, cuối cùng tìm một chỗ , bưng bát tới.
Cảnh tượng y hệt ngày hôm đó.
Vẫn chỉ cách bốn năm bước.
Khi ngang qua một cái bàn, tay bỗng ai đó giữ lấy, cái bát chao đảo, may mà cơm đổ.
kẻ tội đồ đang giữ cổ tay , hóa là Tống Thời Ngạn biến mất mấy ngày nay.
Trông như ngủ một giấc t.ử tế, quầng thâm mắt hiện rõ, thần sắc mệt mỏi, nhưng vì dung mạo quá xuất chúng nên mang một vẻ tàn úa.
nhưng mở miệng.
"Nhiễm Nhiễm."
Tống Thời Ngạn cẩn thận gọi tên .
"Anh xin ..."
Vẻ mặt lộ rõ sự lấy lòng.
"Những chuyện với em, nếu bù đắp , em cứ trả hết cho , ?"
"Trả?"
chút nực : "Trả thế nào..."
Bàn tay đang giữ cổ tay đột ngột dùng lực, ép cái bát trong tay nghiêng .
Nước sốt đậm màu và cơm canh theo độ nghiêng của cái bát đổ ụp hết lên Tống Thời Ngạn.
Cơm canh dính tóc , nước sốt đậm màu chảy dài mặt, tương phản rõ rệt với làn da trắng lạnh.
Rồi nhỏ xuống chiếc áo phông trắng của , bẩn một mảng lớn.
Cô gái bên cạnh hét lên kinh hãi, trong tích tắc chúng trở thành tâm điểm của đám đông.
Tống Thời Ngạn buông tay.
Khi những ánh mắt đổ dồn về đây, họ chỉ thấy cầm bát cơm đổ lên Tống Thời Ngạn.
Có hít một lạnh.
Tống Thời Ngạn chẳng hề quan tâm đến những ánh mắt đó.
Ánh mắt thủy chung đặt mặt .
Giọng khàn đặc, tư thế hạ thấp đến tận bụi trần.
"Nhiễm Nhiễm."
"Anh xin em đấy."
"Cứ trả hết cho , đừng..."
Đại thiếu gia họ Tống cao cao tại thượng đầu tiên cầu xin khác, vành mắt đỏ, trong mắt đầy vẻ khẩn cầu.
Trước đây , Chu Nguyệt Nguyệt mất mặt, cô vui.
Sau đó, Chu Nguyệt Nguyệt mất mặt, giẫm cô xuống vũng bùn.
Bây giờ, tự mất mặt chính .
Anh cầu xin tha thứ.
Tống Thời Ngạn , chuyện đời cứ nợ một trả một là thể xóa sạch .
Nhà ăn ồn ào náo nhiệt, những lời bàn tán một nữa bao vây lấy .
Tống Thời Ngạn đang đợi câu trả lời của .
Anh định sẵn là thất vọng .
"Tống Thời Ngạn."
Cái bát trong tay trống .
cụp mắt , khẽ :
"Đây là món ăn từ lâu lắm ."
Anh sững , vẻ mặt từng chút từng chút một sụp đổ.