KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 95

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:33:34
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi bố Trần đang thay giày thì hai đứa trẻ đang đối mặt nhau nhỏ giọng trò chuyện, mí mắt đều cụp xuống, không có sự trao đổi ánh mắt nào cả.

Sợ người khác nhìn ra điều gì qua ánh mắt à.

Giống như một tổ chức ngầm nào đó.

Đợi ông thay giày xong hai đứa trẻ vẫn tiếp tục nhỏ giọng trao đổi.

Bố Trần không nhìn nổi nữa, không phải quá dính nhau rồi à?

“Khụ!”

Bố Trần hắng giọng.

Mí mắt Giang Tùy giật giật, anh lập tức nâng mí mắt lên.

Lúc này Trần Ngộ cũng nhìn về phía anh, nhếch môi: “Mau lên.”

Giang Tùy cài lại cúc áo khoác: “Chú, cháu tới ngay.”

Bố Trần thu hết cảnh tượng này vào đáy mắt. Nhìn dáng vẻ này, có vẻ như trong mối quan hệ của hai đứa nhỏ thì con gái ông đang làm chủ, thằng bé kia ở trước mặt con gái chỉ là hổ giấy thôi.

Thuộc tính có thể không phải là hổ, mà là… chó?

Trần Ngộ quay lại băng ghế nhỏ, làm ra dáng vẻ không có chuyện gì và tiếp tục ăn sáng.

Kết quả là cô vô tình làm đổ nửa bát cháo nhỏ.

Trần Ngộ nhìn đống bừa bộn trên bàn, ngây người một lúc, lúc nghe thấy tiếng mở cửa phòng cô mới lấy lại tinh thần.

Mẹ Trần vội vàng đi tới: “A Ngộ, sao con lại làm đổ cháo thế?”

“Con không chú ý.”

Trần Ngộ đi vào bếp cầm khăn lau ra lau bàn.

Mẹ Trần ngồi trên ghế, không hỏi gì mà chỉ quan sát con gái mình.

So với cằn nhằn, Trần Ngộ càng không thể chịu được hành vi này của mẹ mình, cô vẩy những hạt cháo nhỏ trên khăn vào thùng rác: “Mẹ, mẹ ăn thêm không?”

“Không.” Mẹ Trần nói: “Thịt bò chưa hầm, gà chưa thịt, cá viên cũng chưa làm, một đống việc như vậy mẹ đâu có khẩu vị mà ăn thêm chứ.”

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt bà không hề rời đi.

Trần Ngộ lau sạch bàn rồi bình tĩnh nói: “Mẹ, mẹ có gì muốn hỏi thì cứ hỏi con.”

Trên mặt mẹ Trần viết rõ ba chữ ‘mẹ rất thoáng’: “Mẹ không muốn hỏi gì cả, bạn học thôi mà, không cẩn thận nên ngã một cái, vừa vặn đụng vào nhau, mẹ biết, mẹ cũng hiểu, thật sự không có gì muốn hỏi đâu.”

Trần Ngộ: “Nhưng?”

Mẹ Trần không hề thấy xấu hổ khi bị con gái bắt bài: “Nhưng mà con gái con lứa thì vẫn nên chú ý một chút, tình huống sáng nay mà bị hàng xóm nhìn thấy thì không biết sẽ có lời bàn tán thế nào nữa.”

Trần Ngộ vẫn bình tĩnh: “Dạ.”

Mẹ Trần lắc đầu, cô nhóc nhà bà sao có thể bĩnh tình đến vậy nhỉ.

Nhìn mà xem, khuôn mặt hoàn toàn không có biểu cảm gì, nhìn chằm chằm cả ngày trời cũng chẳng tìm được manh mối gì.

Trần Ngộ cầm chén đũa đi rửa rồi nói với bà chủ gia đình vẫn đang ngồi ngoài phòng khách: “Mẹ, con đi xúc tuyết đây.”

Mẹ Trần nói mà không nghĩ ngợi gì: “Không phải trong nhà có thêm người lao động rồi à?”

Trần Ngộ: “…Vậy để cậu ấy đi xúc nhé?”

Mẹ Trần: “Xúc đi.”

Lực lượng lao động chất lượng như vậy, không thể lãng phí được.

Hơn nửa tiếng sau, Giang Tùy cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo trong, cầm xẻng xúc tuyết trước cửa nhà Trần Ngộ.

Mẹ Trần đứng trước cửa chỉ huy.

Dáng người rất cao, ừm, không tệ. Thân thể cường tráng, ừm, không tệ. Làm việc cũng rất hăng hái, rất gọn gàng, ừm, không tệ.

Mẹ Trần còn đang suy nghĩ, với gen của vợ chồng bà thì con gái cao 1m68 đã là giới hạn rồi, không thể cao thêm được nữa.

Vậy nửa còn lại trong tương lai của con gái ít nhất phải cao 1m80 thì mới có thể tối ưu hóa được gen của thế hệ tiếp theo.

Mẹ Trần dò xét chàng trai trẻ đang cầm xẻng xúc tuyết trước cửa nhà.

Sau lưng Giang Tùy đang cứng đờ, tay cầm cán xẻng đã đầy mồ hôi, mẹ nó anh sắp gục đến nơi rồi.

Bé Tóc Vàng chạy đâu rồi, sao vẫn chưa tới cứu anh?

Mẹ Trần đang muốn hỏi anh có khát không thì đúng lúc hàng xóm hai bên trái phải cùng nhau đi qua hỏi thăm như có hẹn từ trước.

“Ồ, đó là đối tượng hẹn hò của con gái bà nhỉ?”

“Không phải.”

“Còn không phải gì nữa, đã đến tận cửa rồi. Cũng học Mỹ Thuật à?”

“Thật sự không phải mà.”

“Phải thì cứ nói là phải đi, cũng có sao đâu, đều 18 cả rồi, là con gái lớn rồi, có thể yêu đương được rồi.”

“Chàng trai này thực sự rất đẹp trai, giống mấy ngôi sao trên ti vi.”

“Trong nhà chắc chắn cũng có tiền, cái đồng hồ kia cũng phải mấy ngàn tệ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-95.html.]

“Cô đúng là thiếu hiểu biết về thị trường, gì mà mấy ngàn tệ chứ, có thể mua được cả một căn nhà của chúng ta đấy.”

“.…..”

Mẹ Trần chỉ cười cười đối phó với mấy người hàng xóm thích hóng chuyện, họ vừa đi thì vẻ mặt bà lập tức trầm xuống: “Tiểu Giang, cháu qua đây.”

Động tác xúc tuyết của Giang Tùy dừng lại, không phải chứ? Chẳng lẽ anh làm sai cái gì à? Anh kéo căng toàn bộ dây thần kinh rồi cầm xẻng sắt đi tới.

“Dì, có chuyện gì cần con làm sao ạ?”

“Thật ra cũng không có chuyện gì.”

Mẹ Trần lại quan sát thăm dò một lượt, bà chỉ cảm thấy nó rất đắt, còn cụ thể là đắt đến mức nào thì bà không nhìn ra được, bà chỉ vào cái đồng hồ của anh: “Mới học cấp ba thì vẫn nên khiêm tốn một chút, cháu nói xem có đúng không?”

Giang Tùy cười: “Dì nói phải ạ.”

Dứt lời anh lập tức tháo cái đồng hồ trên cổ tay xuống rồi đưa cho Trần Ngộ vừa đi từ bếp tới.

Cử chỉ tự nhiên bình thường.

Mẹ Trần hít một hơi, bà thấy hơi đau đầu nên quay về phòng nằm một chút vậy.

Giang Tùy về lúc giữa trưa.

Khi rời đi tâm trạng anh khá tốt, hoàn toàn không có dáng vẻ tội lỗi như khi bị bắt gặp, cũng không lo lắng như khi bị gọi đi dạo trong con hẻm nhỏ. Anh ôm túi giữ nhiệt, nhiệt độ còn khá ấm nóng, lúc này anh mới giật mình phát hiện ra cô đã sạc đầy pin cho anh, tâm trạng lại càng tốt hơn.

“Đêm nay phải nhớ gọi điện thoại chúc tết Thu Thu đấy.”

Trần Ngộ đưa anh đến đầu ngõ: “Biết rồi.”

“Còn cả tôi nữa.” Giang Tùy nhìn cô: “Cậu đừng quên.”

Anh cong môi nói khi cô ngẩng đầu lên: “Tôi cũng muốn được cậu chúc tết.”

Trần Ngộ sững sờ mất vài giây, sau đó cô cụp mắt nhìn tuyết đọng bên đường, nói sang chuyện khác: “Cậu về bằng cách nào?”

“Đi taxi.” Giang Tùy trả lời xong lại quay về vấn đề trước đó: “Em gái Tiểu Ngộ, chúc tết anh trai sẽ có tiền lì xì.”

“.…..”

Trần Ngộ cười ra tiếng: “Lì xì hả? Bỏ đi, sang năm đã 19 tuổi rồi, không còn tư cách nhận lì xì nữa đâu.”

Giang Tùy nhìn lúm đồng tiền nhỏ của cô, lòng ngứa ngáy khó chịu.

Anh Tuỳ từng nói em gái mình tám chín tuổi đã là đứa trẻ trưởng thành giờ lại nói một câu: “Với tôi thì cậu vẫn còn nhỏ.”

Trần Ngộ không nói gì nữa.

Giang Tùy thừa lúc cô chưa phản ứng kịp, im lặng vuốt tóc cô rồi nhanh chóng buông tay, rút lui với một tham vọng sống mãnh liệt: “Đi đây.”

Sau khi kéo xa khoảng cách, anh nâng một tay lên vẫy vẫy về phía sau: “Bạn Tiểu Trần, mùng Ba gặp.”

Trần Ngộ vẫn đứng ở đầu ngõ, đến tận khi bóng dáng Giang Tùy không thấy đâu nữa cô mới cọ cọ chiếc mũi bị gió tuyết thổi cho lạnh buốt rồi quay về.

Không biết bố cô đã nói chuyện gì với Giang Tùy.

Trước khi ra cửa, bố cô gọi Giang Tùy là cậu nhóc, nhưng đến lúc quay về đã đổi thành Tiểu Giang.

Cô luôn cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm.

Lúc Trần Ngộ quay về thì bố mẹ cô đều đang bận rộn trong bếp.

Bữa cơm tất niên ở thành phố C là vào buổi tối nên bữa trưa thường ăn rất tùy tiện, thường chỉ nấu một bát mì, đến tối mới mở tiệc.

Thời gian ban ngày đều dùng để chuẩn bị.

Trần Ngộ ở trong phòng bếp một lúc, thấy hai vợ chồng già cũng không có gì muốn hỏi nên cô đem rổ rau hẹ ra vòi nước bên ngoài vừa rửa vừa nói: “Bố, mẹ, con lên lầu tìm câu đối rồi dán lên cửa đây.”

“Đi đi.”

Con gái vừa đi, mẹ Trần đã bắt đầu lải nhải liên tục.

Tai bố Trần sắp mọc kén rồi: “Nghỉ một lát đi, mẹ nó nghỉ một lát đi.”

“Công việc em làm đủ cả, nói một chút thì làm sao?” Mẹ Trần thấy có hơi khô họng: “Rót cho em cốc nước.”

Bố Trần trợn mắt đi rót nước cho bà.

Mẹ Trần từ tốn uống mấy ngụm hết cốc nước, lại tiếp tục chiến đấu: “Lão Trần, anh nói thật em nghe xem, có phải anh vừa ý thằng bé kia rồi không?”

Bố Trần đang chiên thịt viên bên cạnh: “Em cũng nói thật cho anh nghe xem, em ăn no rửng mỡ đúng không?”

Mẹ Trần: “……”

“Khi con gái thật sự đưa người về nhà rồi nói với chúng ta, bố, mẹ, đây là bạn trai con, em đợi đến lúc đó rồi kích động được không?”

Mẹ Trần không đồng ý với quan điểm của ông ấy: “Đến lúc đấy thì muộn mất rồi.”

“Đâu có muộn.” Bố Trần vẫn vô cùng bình tĩnh: “Trời đã sập xuống đâu.”

“Lấy cho anh cái bát sứ.”

Mẹ Trần đưa cho ông cái bát sứ rồi chợt nhớ ra điều gì: “Anh có thấy cái túi giữ nhiệt của thằng bé ấy không, là gấu trúc đó.”

Bố Trần đặt viên chiên vào bát sứ: “Thì sao?”

Mẹ Trần nói ra nghi ngờ trong lòng: “Em có cảm giác cái túi đó với cái của con gái là một đôi? Em càng nghĩ càng thấy đúng.”

“Cặp đôi cái gì.” Bố Trần đặt đũa xuống: “Một cái là gấu trúc, một cái là gấu dâu, sao lại là một đôi.”

Mẹ Trần nghiêm túc nói: “Thì đều là gấu mà.”

“.…..”

Loading...