Hơn bốn giờ sáng ngày hôm sau Giang Tùy đã bò dậy, là một trong số những người dậy sớm nhất.
Bác Chung và đám người giúp việc còn đang không ngừng ngáp dài.
Giang Tùy nướng bánh mì cho mình trong phòng bếp: “Mọi người cứ ngủ tiếp đi, không cần để ý đến cháu đâu.”
Mọi người: “……”
Sau khi rửa mặt xong, bác Chung bước vào thăm dò: “Là thế này, Tết thì có vài thứ cần lau chùi một chút, cái túi giữ nhiệt của cậu chủ ấy, lớp vỏ bên ngoài có thể tháo ra được, cậu chủ có muốn giặt sạch không?”
Giang Tùy vẫy tay: “Không cần đâu, đừng ai động vào, để cháu tự giặt.”
Bác Chung lén lút trợn mắt nhìn anh: “Lát nữa cậu chủ muốn ra ngoài sao?”
Giang Tùy đứng trước lò nướng bánh lướt điện thoại di động lên: “Đi dạo.”
Kết quả là dạo tới khu phố cổ.
–
Giang Tùy đi đi lại lại trong con hẻm ẩm ướt, khiến cho lớp tuyết phủ trên tấm đá xanh lộn xộn cả lên.
Lúc đi ngang qua cánh cổng sắt đang đóng chặt, anh sẽ liếc mắt nhìn vào trong, chỉ hận mình không có khả năng nhìn xuyên thấu.
Một lát sau, Giang Tùy bước tới phía dưới cánh cửa, rút một bàn tay từ trong túi giữ nhiệt ra, xoa xoa rồi giữ chặt cánh cửa lạnh lẽo đã tróc sơn, buông ra, rồi lại giữ chặt.
Đệch, hà cớ gì chứ, gần sang năm mới rồi anh còn chạy tới đây tìm đường chết.
Bỏ đi, bỏ đi, quay về thôi.
Nhưng Giang Tùy vừa mới xoay người thì cánh cửa sắt đã được mở ra từ bên trong, khiến anh vô thức quay người lại.
Cô gái mặc chiếc áo khoác quân phục không vừa người, đi đôi giày đi mưa màu đen bẩn thỉu, trong tay cầm một cái xẻng sắt, ngơ ngác nhìn anh.
Giang Tùy: “……”
Trần Ngộ phản ứng lại, cô lập tức quay người bước vào trong sân, chỉnh lại cái áo khoác quân phục, kiểm tra xem có dính bụi không rồi mới quay đầu lại.
“Sao cậu lại ở đây?”
Giang Tùy cụp mắt, tránh tầm mắt của cô: “Tiện đường.”
Trần Ngộ đặt cái xẻng sắt tựa lên cánh cửa rồi cũng dựa người vào đó, tùy ý dùng tay gỡ những sợi tóc rối rồi vén ra sau tai: “Vậy cậu định đi đâu?”
Ánh mắt của cô vẫn không ngừng dò xét anh, trên người có mùi khói thuốc, giày dính rất nhiều bùn và tuyết.
Trong con ngõ nhỏ là một mảnh lộn xộn.
Trần Ngộ sinh ra tâm lý nghi ngờ, nhưng còn chưa kịp thành hình thì đã bị Giang Tùy đập tan: “Chuyện này cậu đừng quản.”
Dưới cái nhìn chăm chú của cô, Giang Tùy nhắm mắt nói dối: “Tôi nói với cậu chuyện này.”
Trần Ngộ đến gần hơn một chút: “Cậu nói đi.”
Sắc mặt Giang Tùy lúc đen lúc đỏ, mẹ nó nói gì giờ? Nói bừa vậy.
“Không phải tháng trước đã nộp hồ sơ tuyển sinh độc lập rồi sao, cậu chỉ điền một Học Viện Mỹ Thuật, lão Triệu có tìm cậu hỏi thăm không?”
Ánh mắt Trần Ngộ rơi xuống túi giữ nhiệt của anh, không nhìn được ra được cảm xúc gì trong mắt cô: “Nói đến chuyện này thì tôi cũng muốn hỏi cậu.”
Giang Tùy có một dự cảm không lành, cơ lưng giật liên tục.
Bí mật đã bị phát hiện rồi sao?
Ngay lúc Giang Tùy đã chột dạ đến mức sắp nói thẳng ra thì một cơn gió lạnh mang theo giọng nói trong trẻo của cô gái lọt vào tai anh: “Tôi nghe nói cậu không đăng ký tuyển sinh độc lập của trường nào hết.”
Giang Tùy thở ra một hơi, bí mật vẫn chưa bị phát hiện.
Bí mật của anh chính là điều này đây, đã đăng ký tuyển sinh độc lập rồi, cũng là Học Viện Mỹ Thuật đó.
Sau đó anh đã lén đi tìm lão Triệu để đăng ký.
Lão Triệu còn hỏi anh tại sao lại đăng ký cùng một trường với cô gái trước mặt, nhưng anh chỉ dứt khoát nộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-93.html.]
Hơn nữa còn là lần đầu tiên nhờ lão Triệu giúp anh giữ bí mật, còn cam đoan rằng sẽ thi được điểm số khiến thầy ấy nở mặt.
Lúc này mới đè được xuống.
Một tháng sau đó, trong phòng vẽ tranh thường xuyên có người đi thi, hồ sơ tuyển sinh độc lập nộp một đống vì cảm thấy tỷ lệ trúng tuyển sẽ cao hơn.
Trong phòng vẽ tranh ngày càng ít người nên lão Triệu cứ nhìn chằm chằm anh, theo dõi vô cùng chặt chẽ, chỉ lo rằng anh sẽ làm hại học sinh tâm đắc nhất của mình.
–
“Cậu chỉ muốn học ở trường trong Tỉnh thật à?”
Suy nghĩ của Giang Tùy bị câu hỏi này kéo về, cúi đầu nhìn cô gái.
Trần Ngộ không đợi anh trả lời đã lại hỏi: “Vậy cậu muốn học trường nào?”
Cho tới hiện tại, Giang Tùy chưa bao giờ thấy dáng vẻ cô cố chấp phải biết được đáp án của câu hỏi đến thế, nên anh ngẩn người không hiểu nổi.
Mẹ nó phải trả lời thế nào đây?
Tại sao câu hỏi sau lại càng khó hơn câu trước vậy?
Trần Ngộ gãi gãi tóc mái trên trán, nói bằng giọng điệu thản nhiên: “Nếu chỉ tham gia tuyển sinh tập trung mà không nộp hồ sơ tuyển sinh độc tập thì không an toàn chút nào.”
Giang Tùy trêu chọc: “Cậu cũng chỉ nộp hồ sơ tuyển sinh độc lập vào một trường, cũng có khác mấy đâu.”
Trần Ngộ ngẩng đầu nhìn anh: “Vì tôi chắc chắn.”
Giang Tùy chẳng biết tuyết đã rơi từ bao giờ, đôi mắt nhìn chằm chằm cô, sâu trong đôi mắt nóng bỏng như đang giữa mùa hè: “Được.”
Ánh mắt Trần Ngộ nghi hoặc, được cái gì?
Giang Tùy ho nhẹ, ngày làm thủ tục nhập học chúng ta sẽ gặp nhau ở cổng trường đại học.
Sau đó hai người đều không nói gì nữa, nhưng cũng không rời đi mà đứng nguyên tại chỗ, mắt nhìn thẳng vào đối phương.
Bông hoa tuyết nhỏ xinh bay lơ lửng, nhưng cái lạnh dường như không thể lọt vào giữa hai người bọn họ.
Bầu không khí ấm áp lạ thường.
Trần Ngộ gãi gãi vành tai đang không ngừng nóng lên: “Tạm thời cứ vậy đi, cậu bận việc cậu đi, tôi phải đi xúc tuyết………”
Đang nói chuyện thì trong nhà lại truyền tới âm thanh: “A Ngộ, con đang nói chuyện với ai vậy?”
Trần Ngộ biến sắc, toi rồi, cô quên không đóng cửa lớn, cô không hiểu tại sao bản thân lại quên mất bước này nên đành thấp giọng giục Giang Tùy: “Là mẹ tôi, cậu mau đi đi.”
Quai hàm Giang Tùy giật giật, răng hàm nghiến chặt, anh nhìn cô chằm chằm, tôi cũng muốn đi, nhưng mẹ nó chân lại không nghe lời, tôi biết làm thế nào đây?
Còn cô gái này nữa, cậu hoảng như thế làm gì?
Đang lén lút gặp người yêu à?
Trần Ngộ sợ cái miệng của mẹ mình, bị nhìn thấy thì cô thật sự không biết mọi
chuyện sẽ phát triển thành thế nào, lại đúng lúc gặp phải Giang Tùy ngốc bất thình lình cứ đứng im tại chỗ, cô vội vã đến mức đẩy anh.
Trên mặt đất đã kết thành một lớp băng, vô cùng trơn trượt, Giang Tùy không đứng vững nên trực tiếp ngã về phía cô.
Hai người lùi về sau mấy bước, cùng va vào bức tường đá.
Giang Tùy kịp thời chắn tay về phía sau để tránh lưng cô đập vào bức tường.
Bây giờ, một tay anh đang ôm cô vào lòng, tay còn lại nắm lấy cánh tay cô, ngăn cản hành động của cô.
Trần Ngộ bối rối.
Giang Tùy cũng rất bối rối, đầu óc trống rỗng.
Khi mẹ Trần đi ra thì đúng lúc bắt gặp tình cảnh này.
Con gái bị một chàng trai thân hình cao lớn đè lên bức tường.
????
Cái chổi của tôi đâu rồi?