Đường đi lại bị chặn.
Trong con hẻm u ám chật chội, bầu không khí vô cùng căng thẳng. Trần Ngộ mím môi, nhỏ giọng: “Giang Tùy, trong balo của tôi có hai quả lê.”
Đầu Giang Tùy cao hơn cô nhiều nên không nghe rõ, anh cúi người xuống, ánh mắt dò hỏi.
Trần Ngộ ra hiệu anh nhìn vào balo của mình ở giỏ xe, bước đi hơi khập khiễng, ghé sát một chút nói: “Bên trong có quả lê, ném vào người rất đau, ném vào mặt thì càng đau.”
Ý đồ đã rõ rồi, chỉ nói đến đây thôi.
“……” Đúng là vũ khí lợi hại.
Giang Tùy không đúng lúc mà cười thành tiếng.
Mấy tên côn đồ vây quanh trợn mắt, trong lòng thầm chửi thề. Thằng nhóc này còn cười sao? À? Còn dám cười? Có ý gì? Khiêu khích hả?
Người đàn ông kiểu tóc Perm lạnh lùng phất tay với ý bảo mấy anh em bình tĩnh đừng nóng, rồi gẩy gẩy tàn thuốc vào phiến đá xanh.
“Em gái à, anh còn chưa nói xong, sao em muốn đi rồi?”
Trần Ngộ không nói lời nào.
Sức nặng trên vai và độ ấm xuyên qua áo khoác jeans, từng đợt từng đợt nhẹ nhàng ngấm vào da thịt làm cô thấy yên tâm.
“Đệch!”
Một tên đầu tóc tua tủa đột nhiên như phát hiện cái gì, mặt mũi tràn đầy vẻ dữ tợn xông lên trước mắng mỏ.
“Cả người cô mặc đồ của chợ sỉ Miếu Thành Hoàng,” Chỉ vào cô gái rồi tên đó chỉ vào chàng trai: “Còn mày thì Adidas với Nike.”
“Mẹ mày chứ một đôi.”
“Có quỷ mới tin bọn mày ấy.”
“Quả nhiên là giả, dám đùa bọn tao cơ à.”
“Đệch!”
“Anh ba, anh nhịn được sao? Bị bọn nó đùa như khỉ vậy, đệch!”
“Đương nhiên…… không, không không, không thể nhịn. Đệch, đệch, đệch…… đệch, đệch……”
“Đệch mẹ nó. Được rồi, anh nói hộ chú rồi, nghỉ ngơi đi.”
Mấy tên côn đồ đang nhổ nước bọt, đột nhiên nghe thấy anh cả nói một câu: “Adidas với Nike thì trâu bò lắm à?”
Bọn chúng nhìn vào chiếc áo hiệu Bangwei trên người anh cả, im lặng một giây rồi đồng loạt lắc đầu như trống bỏi.
“Sao mà sánh được với sự đẹp trai của làn sóng Bangwei chứ.” “Bangwei trâu bò.”
“Không đi theo con đường tầm thường.”
–
Giang Tùy cúi người xuống, hơi thở ấm áp vờn quanh bên tai cô gái: “Loại ngu ngốc thế này cũng để cậu gặp được rồi.”
Trần Ngộ thấy ngứa nên rụt vai lại.
Trai xinh gái đẹp ghé sát vào nhau nói chuyện trông thích cả mắt.
Có người trong nhóm côn đồ nhìn đến ngơ ngẩn, bị đồng bọn đạp cho một phát vào mông.
Nhiều người mồm năm miệng mười la hét, chửi bới.
Giang Tùy cười nói: “Các vị cứ từ từ nói, tôi đưa vợ về nhà trước đây.” Xe đạp không nhúc nhích được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-9.html.]
Phía sau xe bị giữ chặt, tên có kiểu tóc Perm nhe răng trợn mắt. “Vợ mẹ mày ấy.”
“Nhãi con, muốn c.h.ế.t hả?”
Giang Tùy cúi đầu nhìn về cô gái đang được mình khoác vai, cực kỳ vô tội: “Vợ, họ không tin chúng mình là một đôi, làm sao đây?”
Trần Ngộ vừa thấy ghét bỏ cái kiểu cố ý này của anh, vừa có linh cảm xấu. Giang Tùy giả vờ trầm ngâm, bỗng nở nụ cười: “Vậy chúng ta hôn một cái đi.” Trần Ngộ theo bản năng hất cái tay trên vai ra.
“Đừng nhúc nhích.”
Giang Tùy ôm vai cô, giọng nói hạ xuống mức thấp nhất như đang thì thầm: “Nhiều người, tôi đánh không lại.”
“Chúng ta phải dùng cái đầu.”
Trần Ngộ bị vẻ mặt nghiêm túc của anh làm cho giật cả mình.
“Hôn một cái hay là bị đánh, hoặc……” Giang Tùy nhìn đôi mắt trong trẻo sáng ngời của cô: “Bị kéo vào trong hẻm nhỏ, gọi rách cả họng. Chọn một trong hai đi.”
Khóe mắt của Trần Ngộ giật giật.
Giang Tùy ghé gần vào đôi môi đang mím chặt của cô, nghe thấy hơi thở lo lắng không yên như động vật nhỏ yếu ớt. Động tác của anh bị kiềm lại, yết hầu trượt lên xuống.
Ngay giây tiếp theo anh vẫn tiếp tục, đầu hơi nghiêng sang bên phải bày ra tư thế chuẩn bị hôn.
Vừa dịu dàng tình cảm lại như có chút thờ ơ không để tâm.
Trần Ngộ cứng đờ như khúc gỗ.
Giang Tùy dừng lại khi còn cách môi cô khoảng một tấc, trong mắt hiện lên nụ cười ngây thơ, lồng n.g.ự.c rung rung: “Đùa cậu thôi.”
Trần Ngộ vừa định trở mặt thì ngón tay thon dài đang để trên vai cô bỗng dùng thêm sức: “Ngồi xổm xuống.”
Cô gần như không có chút phân vân nào, theo bản năng nghe theo anh.
Trực giác của Trần Ngộ trong một giây đó cảm nhận được một cơn gió mạnh quét qua đỉnh đầu của cô, cô nhắm tịt mắt lại theo bản năng tự bảo vệ.
“Á—”
Tên có kiểu tóc Perm ban đầu định duỗi tay kéo cô, đột nhiên nửa đường bị vật thể không xác định đập trúng, đau đến mức mặt nhăn thành hoa cúc héo.
Tiếp đó đầu cũng truyền đến một cơn đau nữa.
Một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên trong con hẻm nhỏ.
Tên có kiểu tóc Perm không thèm quan tâm đến chỗ bị đập ở gò má mà đưa tay lên run rẩy sờ đầu, nước mắt rơi đầy mặt. Kiểu tóc thời trang hôm nay mới làm của ông đây!!!
Việc chỉ xảy ra trong một chớp mắt.
Mấy tên côn đồ vốn đang chờ xem cảnh hôn nhau. Chuyện xảy ra quá đột ngột, bọn chúng chỉ biết trơ ra nhìn Adidas Nike túm lấy balo ném về phía anh cả. Sau đó lại nhìn thấy anh túm lấy tóc anh cả kéo sang, rồi tung ra hai quả đ.ấ.m liên tiếp.
Ra tay đơn giản thô bạo.
Vừa nhanh vừa chính xác vừa hung tàn, một lần bộc phát luôn, không cho cơ hội hồi sức.
Đến lúc bọn chúng tỉnh táo lại thì anh cả đã lạnh luôn rồi.
Bọn chúng lập tức nơm nớp lo lắng, run rẩy sợ hãi như gà con mất mẹ. Khí thế đã không còn, đội hình cũng chẳng còn.
“Con mẹ nó đần ra làm gì nữa?”
Tên gà mẹ có kiểu tóc Perm phun ra một ngụm nước miếng lẫn máu, gương mặt nhăn nhó hét lên: “Để ông đây……”
Không đợi anh ta nói xong, Giang Tùy nhét balo vào trong giỏ xe, gạt chân chống xe, nhanh chóng bước lên: “Đi.”
Trần Ngộ vội vàng ngồi lên yên sau.
Bánh xe chạy qua phiến đá xanh như bập bênh làm b.ắ.n lên những vệt nước đọng bẩn thỉu, lấn át đi tiếng mắng chửi của nhóm côn đồ, biến mất ở đầu hẻm như một cơn gió.