Những bông tuyết không lớn cứ bay phấp phới trong không trung.
Trần Ngộ tựa vào lan can hành lang ngắm tuyết, suy nghĩ hỗn loạn trong lòng cũng dần bình tĩnh lại, cả người trông vô cùng yên tĩnh.
Có một cái đầu ghé tới bên cạnh cô: “Tuyết rơi là đã sắp Tết rồi.”
Lúc này Trần Ngộ đang cắn socola, không chú ý nên cắn phải đầu lưỡi, cô rít lên một tiếng, đau đến nhíu chặt mày.
Sắc mặt Giang Tùy tối sầm: “Để tôi xem.”
Trần Ngộ nghiêng người ra phía sau, tránh né bàn tay anh: “Không cần.”
“Không cần cái gì, cắn vào lưỡi có thể là chuyện nhỏ, cũng có thể là chuyện lớn.” Giang Tùy kéo cô lại: “Há mồm, a.”
Trần Ngộ nghe thấy giọng điệu như đối xử với con nít của anh nên có chút dở khóc dở cười: “Đã nói không cần rồi, cậu tránh xa tôi ra một chút.”
Nhưng cô lại nhận được một tiếng mắng mỏ: “Đệch, đầu lưỡi chảy m.á.u rồi.”
Đôi mắt lơ đãng của Trần Ngộ bỗng khựng lại, trên khuôn mặt của chàng trai lúc này chỉ có lo lắng và căng thẳng. Cô thở ra nhẹ nhàng, cho rằng mình nghĩ quá nhiều rồi, cậu thiếu gia này chính trực ghê.
Vừa thả lỏng là cô quên luôn việc tiếp tục đấu tranh.
Giang Tùy nhéo má cô, nhìn chằm chằm đầu lưỡi, mày cau chặt: “Sao lại cắn mạnh thế…”
Không khí quanh Trần Ngộ lúc này đều tràn ngập hơi thở sạch sẽ của chàng trai trẻ, mang theo nhiệt huyết mãnh liệt khiến cô có hơi khó chịu, nhiệt độ nóng bỏng nhanh chóng lan ra khắp khuôn mặt, lan xuống cần cổ.
“Được rồi, đừng nhìn nữa.”
Giang Tùy ngửi thấy hơi thở thơm ngọt của cô khiến anh vô thức bị phân tâm, toàn thân trở nên khô nóng, adrenalin tăng vọt, ánh mắt tối sầm, mê man, cổ họng phát ra âm thanh trầm thấp mơ hồ: “Vẫn muốn nhìn.”
Nói xong, anh lập tức hạ thấp eo lưng, xích lại gần cô hơn một chút.
Trái tim đập dữ dội, tình cảm ngây ngô quấn quýt từng dây thần kinh rồi mạnh
mẽ thoát ra ngoài từ khóe mắt anh.
Tôi muốn hôn cậu, chỉ hôn một chút thôi, xin cậu đó, tôi chỉ hôn một chút thôi.
Ngay lúc Giang Tùy sắp chạm tới bờ môi của cô gái, dưới tầng bỗng truyền tới một tràng tiếng gọi vang.
“Trần Ngộ, Giang Tùy!”
Vu Kỳ đứng dưới cây long não, không biết đã nhìn bọn họ bao lâu rồi, trên đầu vai của chiếc áo khoác màu xám đậm đã đọng một lớp tuyết trắng xóa.
Bên cạnh cậu ấy là cô gái mà Tạ Tam Tư đã từng nhắc đến, một cô gái có thân hình rất đỉnh.
Trần Ngộ lập tức đẩy Giang Tùy ra, vội vàng điều chỉnh tâm tình, cố gắng bình tĩnh lại, coi như không có việc gì xảy ra.
Lúc trước khi ở nhà thi đấu, cô không hề chú ý đến cô gái kia, bây giờ nhìn kỹ thì, ánh mắt như lóe lên, dáng người đúng… đỉnh.
Mặt mũi Giang Tùy u ám, lạnh lùng trừng mắt nhìn Vu Kỳ, nhưng khi quay đầu lại thì sắc mặt thay đổi một trăm tám mươi độ. Anh chăm chú nhìn cô gái trước mặt, đáy mắt có phần hơi phức tạp.
Anh không hiểu tại sao cô phải trốn, cũng không biết nếu anh thật sự hôn thì cô sẽ có phản ứng gì.
Sẽ đánh anh, mắng anh, hay sẽ hoàn toàn không để ý đến anh nữa?
Mọi khả năng đều có thể xảy ra, nhưng mẹ nó đều bị tiếng hét của thằng cháu Vu Kỳ kia phá nát.
Giang Tùy nương theo hướng cô gái đang nhìn mà lườm nguýt, bỗng nghĩ tới điều gì đó, anh ghé vào tai cô hà hơi: “Hâm mộ à?”
“Đâu có gì hay mà hâm mộ, A hay D thì đều là chữ cái, giống nhau cả thôi.”
Nói xong lời này, anh lập tức bị đạp một cái.
Giang Tùy nhìn dấu giày xám nhạt trên đôi giày thể thao của mình, trước mắt anh bỗng chạy qua một đoạn ký ức.
Trong lần đầu tiên anh và Bé Tóc Vàng chính thức giao tiếp với nhau, buổi sáng
ngày hôm đó, lúc 7 – 8 giờ trên hành lang, bắt đầu từ cái bánh bao súp bị cô đụng rơi trên mặt đất.
Cũng trong ngày hôm đó ở phòng vệ sinh, cô còn dẫm lên giày anh nữa.
Mới mấy tháng trước thôi nhưng cảm giác như đã rất lâu rồi.
Khi đó, anh không thể nhẫn nhịn nhìn giày của mình bị dẫm bẩn nên đã tức giận chửi tục vài câu, mặt tối sầm quay về nhà đổi và lau giày. Nhưng bây giờ anh lại chỉ liếc qua, hoàn toàn chẳng có khó chịu hay giận dữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-89.html.]
Ngày nay không giống ngày xưa.
Trần Ngộ phát hiện Giang Tùy cứ nhìn chằm chằm xuống giày của mình, tưởng anh sắp chạm giới hạn mà bùng lửa giận, cô lạnh nhạt nói: “Không bẩn đâu.”
Giang Tùy cười nói: “Ừm, không bẩn.”
Đuôi mắt anh hơi nâng lên, tầm mắt b.ắ.n thẳng đến chỗ Vu Kỳ, tức giận nói:
“Cậu gọi chúng tôi làm gì?”
Vu Kỳ không lên tiếng, nhưng người đẹp cao gầy bên cạnh lại vẫy vẫy tay:
“Hi.”
Mái tóc dài được uốn xoăn, áo len dài thấp cổ màu đen phối với áo khoác ngắn màu đỏ, tất chân bọc lấy đôi chân thẳng tắp phía dưới, phối cùng đôi bốt da đinh tán, chân dài eo thon, có lồi có lõm, dáng người vô cùng bắt mắt.
Vẻ mặt Trần Ngộ không có biểu cảm gì.
Giang Tùy kéo cô rời khỏi hành lang: “Cậu đứng ngốc ở đó làm gì, tuyết rơi hết vào người rồi.”
Hoàn toàn không nhìn bạn nữ kia.
Người đẹp bị phớt lờ: “…”
Cô ta lén chọc Vu Kỳ, kế hoạch đã nói trước như thế nào, cậu theo đuổi người của cậu, tôi theo đuổi người của tôi, hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Vu Kỳ mặc kệ cô ta lẩm bẩm, dịu dàng nói với Trần Ngộ: “Hàng xóm của tôi, học sinh ở phòng vẽ tranh Lưu Vân.”
Trần Ngộ không hề tỏ ra tò mò.
Giang Tùy lại rất thích hóng chuyện, anh nói lớn, âm cuối còn uể oải kéo dài:
“Là thanh mai trúc mã à.”
Khuôn mặt Vu Kỳ giật giật, ánh mắt vẫn tập trung nhìn cô gái bên cạnh Giang Tùy, đuôi mày tuấn tú đều là sự dịu dàng vô bờ: “Cậu ăn rồi à?”
Trần Ngộ gật gật đầu.
Vu Kỳ hỏi: “Vậy thầy giáo có đi tìm các cậu không?”
Trần Ngộ còn chưa kịp mở miệng thì Giang Tùy đã tiếp lời một cách vô cùng kiêu ngạo hống hách: “Liên quan gì tới cậu.”
Vu Kỳ vẫn nhìn Trần Ngộ: “Đã có điểm bài thi phác họa rồi.”
Hô hấp Trần Ngộ hơi khựng lại, nhưng không có phản ứng nào khác.
Từ thay đổi nhỏ của cô, Vu Kỳ vẫn có thể nắm được vài thông tin. Cô đã biết chuyện, thầy giáo cũng đã đi tìm cô, hơn nữa là vì điểm thi không tốt.
Giang Tùy thấy Vu Kỳ vẫn mẹ nó cứ nhìn chằm chằm bạn Tiểu Trần nhà anh nên cực kỳ khó chịu, như cười như không nói: “Làm gì vậy, đứng đầu nên chạy tới khoe khoang à?”
Vẻ mặt của Vu Kỳ lập tức trở nên cực kỳ vi diệu.
Trần Ngộ cũng đã bắt được sự thay đổi này, nửa sau của đợt tập huấn cũng không còn lại bao lâu nữa. Xếp hạng trong phòng vẽ tranh sau mỗi kỳ kiểm tra về cơ bản đều cố định, không có thay đổi gì lớn, cô thể hiện không ổn định, vị trí đầu không phải Vu Kỳ, vậy thì chỉ có thể là…
Một cái tên bật ra giữa rằng môi cô: “Là Giang Tùy?”
Vu Kỳ gãi gãi trán: “Ừ.”
Trần Ngộ hỏi: “Chắc chắn chứ?”
“Chắc chắn.” Vu Kỳ nói: “Thầy giáo nói là tôi thấp hơn 0,5 điểm.”
Lúc nghe được nửa câu đầu, trong mắt cô đã lấp lánh ánh sáng, khoảnh khắc sống động ấy khiến cậu ấy vô cùng kinh ngạc.
Cô không hề quan tâm đến điểm số của cậu ấy, mà lại quan tâm đến chuyện
khác, người khác.
Giang Tùy ở một bên tức giận mắng ra tiếng: “Đệch, tôi vẫn còn ở đây mà hai người cứ nói cái gì thế hả, coi tôi là không khí à. Còn lão Triệu c.h.ế.t tiệt kia cũng thế, không tìm tôi thì thôi, tìm người khác làm cái quần gì…”
Bỗng nhiên Trần Ngộ quay đầu, ngước mắt lên: “Cậu đứng thứ nhất.”
Giang Tùy cụp mắt, chạm phải ánh mắt trong treo bĩnh tĩnh của cô thì lửa giận lập tức tan đi hơn nửa. Anh hơi cúi người, đến gần cô hơn, ngắm nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt cô, thản nhiên nói: “Rồi sao nữa?”
“Bài thi màu nước hãy vẽ thật tốt, cố gắng lấy luôn vị trí thứ nhất luôn nhé.”
Trần Ngộ nhìn anh, trong mắt lấp lánh như ánh sao, âm thanh trong trẻo ngọt ngào: “Để được tổng điểm đứng nhất của kỳ thi chung lần này.”
Giang Tùy sững sờ một lúc, lồng n.g.ự.c nóng như lửa: “Được rồi, tôi sẽ lấy hạng nhất.”