Trần Ngộ vốn hướng nội, khả năng quản lý cảm xúc khác hẳn với những bạn đồng trang lứa, cô rất ít để mình mất khống chế.
Trong khoảng thời gian này, cô cũng chỉ khóc khi Tiểu Kha xảy ra chuyện.
Hiện tại, cô thật sự rất buồn nhưng không hề khóc, đôi mắt chỉ hơi đỏ, không có nước mắt.
Giang Tùy lại cảm thấy so với khóc thì cô gái không khóc càng làm anh thấy khó chịu hơn.
Anh thích cô bộc lộ những cảm xúc chân thật của mình khi ở trước mặt anh, thậm chí anh còn muốn cô mềm mại yếu đuối hơn so với khi đứng trước mặt người khác.
Những cái độc nhất như vậy càng nhiều càng tốt.
Giang Tùy nhìn dáng vẻ này của cô, trong đầu anh luống cuống vô cùng nhưng vẫn phải dỗ cô trước đã.
“Muốn ăn bánh tart trứng không?”
Không có phản hồi.
“Không ăn à, vậy bánh kem thì sao?
Vẫn không có gì đáp lại.
“Haagen-Dazs, pudding, bánh su kem, bánh táo, bánh bông lan cuộn, bánh quy sữa…”
Giang Tùy kiên nhẫn, hạ giọng nói ra một đống đồ ngọt, hỏi cô có muốn ăn không, anh đi mua cho cô.
Trần Ngộ nghe xong thì trầm mặc thật lâu, sau đó ông nói gà bà nói vịt lạnh lùng đáp: “Cậu biết nhiều thật.”
Giang Tùy mơ hồ chưa hiểu thì đã nghe cô nói: “Đã mời không ít con gái đi ăn rồi nhỉ.”
Anh càng bối rối hơn, còn rất oan ức nữa.
Theo đuổi con gái chẳng phải đều phải luyện tập sao?
Trần Ngộ đứng lên, nhìn xuống Giang Tùy vài giây sau đó im lặng bước ngược chiều gió.
Giang Tùy ngồi xổm tại chỗ, đầu óc trống rỗng, anh vuốt mặt, ấn ấn huyệt thái dương. Anh không uống rượu nhưng sao lại có cảm giác như mình đang ở trên mây thế nhỉ.
Ghen rồi à?
Chắc vậy nhỉ, ghen rồi.
Máu trong huyết quản Giang Tùy sôi sùng sục, anh biết tại sao nhưng vẫn vô cùng kích động. Sau đó anh bỗng nhớ tới đã từng thấy một câu nói ở đâu đó rằng ‘Tình bạn cũng có ham muốn chiếm hữu’.
Một chậu nước lạnh dội xuống khiến toàn thân lập tức lạnh buốt.
“.……”
Đệch.
Tình bạn có quái gì.
–
Trạng thái của Trần Ngộ không khó điều chỉnh như bản thân cô nghĩ.
Thà là hạ con d.a.o treo trên đầu xuống, còn tốt hơn là cứ để nó treo lủng lẳng trên đầu.
Điểm phần phác họa kém đã là kết quả không thể thay đổi, có nghĩ nữa cũng vô ích, chỉ cần không mắc những sai lầm cơ bản trong bài vẽ màu nước vào buổi chiều là được.
Vẽ theo tưởng tượng thì ngồi ở đâu cũng vậy.
Trần Ngộ theo Giang Tùy quay lại trường THPT số 2, cả chặng đường đều tự an
ủi chính mình.
Đợi đến khi cô lấy lại tinh thần thì Giang Tùy đã ngừng lại, anh nghiêng người nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô mà không nói lời nào.
Hô hấp của Trần Ngộ thoáng khựng lại: “Nhìn cái gì vậy?”
Giang Tùy không trả lời cô mà còn hỏi ngược lại: “Dọn dẹp xong mớ năng lượng tiêu cực rồi à?”
Trần Ngộ trầm mặc một lát rồi nghiêng đầu nhìn đi nơi khác: “Xong rồi.”
“Ok.” Giang Tùy ấn vai cô, xoay người sang một bên: “Đi thôi.”
Trần Ngộ nhanh chóng phát hiện ra họ đang đi trên con đường vừa mới đi qua cách đó không lâu, nghi ngờ hỏi: “Không phải đã đi qua rồi à?”
Giang Tùy nhướn mày: “Vừa rồi cậu cứ ỉu xìu mãi, nào có tâm trạng nhìn xem trường THPT số 2 trông thế nào, nên bây giờ tôi đưa cậu đi xem lại một lần.”
Trần Ngộ giật mình: “Cậu không chán à?”
Giang Tùy đẩy cô đi, những ngón tay thon dài vẫn dính trên vai cô, chán con khỉ, anh thích còn không kịp.
Ha, bây giờ ông đây đã nịnh nọt thế này rồi à.
–
Trường THPT số 3 và trường THPT số 2 rất gần nhau, nhưng Trần Ngộ chưa bao giờ đến trường THPT số 2 và cũng không có suy nghĩ đó.
Về cơ bản thì trường học đều có kết cấu giống nhau, có căn tin, tòa nhà dạy học, sân vận động các loại, có gì để đi dạo chứ.
Tiểu Kha đã từng nhắc đến nhưng sau này lại bỏ qua.
Nói thẳng ra thì là vì cô không có người bạn nào ở trường THPT số 2 nên cũng lười tới đây.
Lần này Trần Ngộ được Giang Tùy dẫn đi vòng quanh toàn bộ trường THPT số 2 trong gió lạnh và ánh nắng nhạt màu.
Ánh mắt Giang Tùy tràn ra dưới vành mũ lưỡi trai, phủ lên toàn thân cô gái:
“Thế nào, có phải lớn hơn nhiều so với trường THPT số 3 của các cậu không?”
“Lớn thì có ích gì chứ.” Trần Ngộ hít một hơi khí lạnh pha lẫn hương gỗ cây: “Trường học còn quá trẻ tuổi, cây cối không già dặn bằng một nửa trường chúng tôi.”
Ánh mắt cô đảo qua bàn tay đang cầm hai hộp dụng cụ của anh, khớp ngón tay đã đỏ bừng vì lạnh. Cô mím môi, rút bàn tay trong túi áo ra rồi cầm lấy hộp dụng cụ của mình.
Giang Tùy muốn lấy hộp dụng cụ về nhưng lại bị cô tránh đi, anh bĩu môi, không cho thì thôi.
“Những cây to đều đã bị chặt bỏ vì già rồi, không an toàn, sợ một ngày nào đó đổ xuống và đè bẹp những trụ cột tương lai của tổ quốc.”
Trần Ngộ: “.…….”
“Tạ Tam Tư, Vương Nhất Phàm, Trương Kim Nguyên, bọn họ đều học cùng lớp với cậu à?”
“Ờ.” Giang Tùy nhảy từ trên bậc thang xuống: “Đi, đưa cậu đi xem phòng học của tôi.”
Trần Ngộ đeo túi tranh lên lưng, ngáp một cái: “Tôi muốn ngủ.”
Giang Tùy xoa xoa mái tóc vàng sau gáy cô: “Tới đó là có thể ngủ rồi, kéo rèm một cái, đóng cửa vào thì muốn ngủ thế nào cũng được.”
Trần Ngộ thật sự rất buồn ngủ, phản ứng có chút chậm chạp nên cũng không hề chú ý tóc mình đang bị vò rối tung: “Vậy còn cậu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-88.html.]
“Đương nhiên là tôi ngủ cùng cậu rồi.” Giang Tùy nói.
Lời nói mập mờ khiến cả hai người sững sờ.
Một chút rung động tan biến rất nhanh.
Cũng có lẽ nó không hề tan đi, mà chỉ âm thầm trốn đi, ở nơi không ai thấy lặng lẽ bén rễ, đợi đến một ngày không gì có thể chôn vùi được nữa, nó sẽ mạnh mẽ phá đất vươn lên để được nhìn thấy ánh nắng mặt trời một lần nữa.
–
Trường THPT số 2 không có lớp mỹ thuật riêng biệt mà học lẫn cùng với các lớp văn hóa bình thường.
Giang Tùy học ở phòng 305.
Cả lớp có bốn học sinh mỹ thuật, xếp cùng một hàng ở vị trí chính giữa ngay cuối lớp.
Cả bốn chỗ ngồi đều trống không.
Giang Tùy đặt túi tranh và hộp dụng cụ xuống đất, tựa vào mép bàn học. Anh kéo một cái ghế rồi chỉ tay ra hiệu: “Chỗ của tôi, cậu ngồi đi.”
Trần Ngộ liếc qua: “Toàn là bụi.”
“Không có.”
Giang Tùy ngồi trên bàn học, cởi mũ lưỡi trai ném sang một bên, dùng những ngón tay thon dài trắng nõn luồn vào mái tóc ngắn của mình, tùy ý vuốt mấy cái: “Chỗ của tôi không hề có bụi.”
Trần Ngộ dùng tay quẹt lên mặt ghế, đúng là không có thật.
Không lâu sau, Trần Ngộ cũng bỏ đồ xuống, ngồi bất động không nhúc nhích.
“Người của lớp xã hội nhiều hơn lớp tự nhiên.”
Giang Tùy bóc một thanh socola rồi đưa sang: “Lớp tôi có 60-70 người, 2/3 là nữ.”
Trần Ngộ nhận lấy thanh socola: “Trương Kim Nguyên là lớp trưởng?”
“Không phải.” Giang Tùy ngạc nhiên nói: “Là Vương Nhất Phàm.”
Trần Ngộ không thể tin được.
Giang Tùy lại bình tĩnh ném thêm một quả b.o.m nữa: “Bạn gái hiện tại của cậu ta là lớp phó.”
Trần Ngộ: “… Nhìn không ra.”
“Nhìn thì chắc chắn là không ra được.”
Khóe mắt Giang Tùy vẫn chăm chú nhìn khóe miệng khẽ nhếch lên khi cắn
socola của cô gái, yết hầu có chút ngứa ngáy: “Ngon không?”
Trần Ngộ đang ngậm socola nên tiếng nói có chút mơ hồ: “Không phải socola đều có mùi vị giống nhau sao.”
Giang Tùy: “……”
Hàng nhập khẩu, một thanh có giá 1-200 nhân dân tệ đấy tổ tông.
–
Trần Ngộ nói dối, thanh socola mà Giang Tùy đưa thơm ngọt và mềm hơn những loại cô từng ăn nhiều, hương vị cực kỳ thuần khiết.
Chắc chắn rất đắt.
Cô nói vậy chỉ vì không muốn khiến bầu không khí trở nên ngượng ngùng mất tự nhiên mà thôi.
Trần Ngộ vô thức thở dài một hơi.
Giang Tùy nhíu mày: “Chuyện tranh phác họa đã qua rồi còn gì, sao cậu còn nghĩ nữa?”
Trần Ngộ nhìn anh.
Từ ánh mắt này của cô Giang Tùy đã hiểu: “Nghĩ chuyện màu nước à?”
Trần Ngộ không nói gì.
“Màu nước của cậu chỉ có vài vấn đề nhỏ thôi, nhưng gần đây đều đã được cải thiện rồi.”
Giang Tùy ngồi trên bàn học, cúi đầu nói chuyện với cô: “Dù sao cậu cũng chỉ cần nhớ kỹ một vấn đề, mạnh dạn thể hiện, chú ý tiểu tiết, cọ lớn đưa ra ngoài, cọ nhỏ thu vào.”
“Trình tự đúng quyết định một nửa chất lượng của bức tranh…”
Anh kéo kéo khăn quàng cổ của cô gái đang im lặng nửa ngày: “Tôi đang nói chuyện với cậu đấy, có nghe không?”
“Đang nghe.”
Trần Ngộ cắn miếng socola đã sắp tan hết, ngọt đến phát ngấy: “Dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ có tuyết rơi.”
Giang Tùy liếc qua hành lang, nơi những cơn gió lạnh khô khan đang thổi:
“Không rơi nổi.”
Trần Ngộ vẫn cảm thấy có khả năng.
Có đôi lúc linh cảm của cô cũng rất đúng.
Ví dụ như lần này.
Cho nên trong balo của cô có thêm một cây dù, là cái to nhất trong nhà.
Có thể che được hai người.
Về phần tại sao buổi sáng mặc dù đã ra khỏi con hẻm nhỏ, nhưng cô vẫn quay về nhà đổi một cái ô lớn hơn thì đã bị Trần Ngộ trực tiếp bỏ qua.
Tự mình đặt ra nghi vấn đúng là chẳng có ý nghĩa gì cả, đáp án đã có từ lâu rồi.
Trong phòng học vừa lạnh lẽo vừa yên tĩnh.
Giang Tùy đung đưa chân, cong ngón tay gõ lên mặt bàn: “Không phải cậu buồn ngủ à? Nằm một lát đi.”
Trần Ngộ là vì câu nói “ngủ cùng” kia mà vẫn không thể nằm xuống được.
“Sợ lạnh à? Không sao đâu.” Giang Tùy mỉm cười: “Lấy áo khoác của tôi mà đắp.”
Trần Ngộ càng không thể nằm xuống được nữa.
“Không muốn ngủ nữa à?” Giang Tùy lẩm bẩm: “Con gái đúng là thất thường.”
Trần Ngộ: “…”
Một giây sau, Trần Ngộ bỗng kinh ngạc nói: “Tuyết rơi rồi kìa.”
Lúc Giang Tùy phản ứng lại thì cô gái nhỏ đã chạy ra ngoài rồi, anh ngồi trên bàn học, lặng nhìn tuyết rơi ngoài hành lang, thì thầm: “Rơi thật rồi.”