KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 87

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:30:00
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn của Trần Ngộ là bàn được phục vụ món ăn nhanh nhất.

Những bàn xung quanh dù đến trước nhưng vẫn chưa có đồ ăn. Khi đón nhận những ánh mắt đầy bất mãn b.ắ.n tới, khoé miệng cô khẽ cong lên.

“Ăn đi.” Đầu gối Giang Tùy cọ xát với cô.

Trần Ngộ khẽ run khiến đôi đũa trong tay rơi trên bàn: “…”

Giang Tùy nghiêm túc nói: “Bị bại liệt rồi à?”

Hậu quả là chân anh bị đá một cái.

Trần Ngộ ổn định lại tâm trạng, cầm đũa lên lần nữa, đúng lúc nghe thấy Giang Tùy nói một câu: “Muốn tôi đút cho cậu không?”

“Ăn cơm của cậu đi.” Cô lạnh lùng lườm anh: “Nói ít thôi.”

Giang Tùy ăn xong, nói: “Cậu đã biết hung dữ với tôi rồi.”

Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn của cô: “Cậu có để ý không, ở trước mặt tôi cậu rất kiêu ngạo, biết cái đó gọi là gì không? Cái đó gọi là…”

Mấy chữ “Được cưng chiều nên sinh kiêu ngạo” anh không nói ra miệng vì bị mấy quả trứng cút trong bát làm cho suy nghĩ rối loạn.

Toàn thân Trần Ngộ cứng đờ, sắc mặt vô cùng kỳ quái.

Mình vừa làm cái gì vậy?

Não bị chập rồi à.

Trần Ngộ chậm chạp chớp mắt mấy cái, cô đặt đũa lên miệng bát, giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả, bình tĩnh lấy ly trên bàn uống nước.

Giang Tùy từ tốn nói: “Cái đó là của tôi.”

Trần Ngộ suýt sặc, cô nuốt nước trà trong miệng xuống, lặng lẽ đặt ly thủy tinh xuống rồi đổi sang cái khác.

Giang Tùy ngả người ra sau, nhìn cô gái đang cụp mắt uống nước, nét mặt sâu xa khó diễn tả.

Hẳn là cô không muốn bị anh dồn ép, muốn bịt miệng anh lại, nóng đầu nên mới làm ra chuyện này.

Lúc này cô mới phản ứng lại, sự lúng túng, ngượng ngùng rồi thẹn thùng lần lượt xuất hiện trên khuôn mặt cô. Nếu có thể, cô thậm chí còn muốn tự tát cho mình một cái.

Nếu không nói gì đó, e là cô sẽ bị nghẹn ứ ở cổ họng, cơm cũng ăn không ngon mất.

Nghĩ vậy khiến Giang Tùy có hơi buồn bực, anh đã gắp đồ ăn cho cô rất nhiều lần, nhưng chưa từng gặp phải tình huống này, còn tưởng cô đã sớm quen với hình thức ở chung giữa hai người bọn họ. Vậy sao cô lại có dáng vẻ như sắp mất mạng tới nơi vậy.

Đệch, giận.

Không biết đến khi nào mới có thể khiến cô cam tâm tình nguyện gắp thức ăn cho anh, đút luôn cũng được.

Giang Tùy thở dài ảo não trong lòng, còn ngoài miệng thì trêu chọc cô để hoá giải bầu không khí ngượng ngùng này: “Có thể gắp trứng lên trong một lần, lợi hại ghê.”

Trần Ngộ: “…”

Sau đó, hai người đều không nói chuyện, chỉ tập trung ăn phần của mình.

Đến tận khi sắp ăn xong, Giang Tùy mới nói: “Không ăn canh à?”

Trần Ngộ ăn nốt món trứng hầm: “Nhiều dầu quá.”

“Nhiều dầu à?” Giang Tùy cầm thìa phủi phủi mặt nước trong bát: “Canh gà chẳng phải đều…….”

Liếc thấy gì đó khiến anh đột nhiên đổi chủ đề: “Sao lão Triệu lại ở đây?”

Trần Ngộ nghe thế thì quay đầu nhìn lại, đối diện trực tiếp với ánh mắt u ám của thầy giáo đang đứng ở cửa quán cơm, ánh mắt quá lạnh lẽo khiến lòng cô bỗng

thấy bồn chồn, có loại dự cảm không lành.

Trứng cũng không ăn nổi, Trần Ngộ không ngồi yên được nữa nên đã đứng lên đi về phía cửa.

Bỗng chân bị cản lại.

Giang Tùy đưa cho cô một tờ khăn giấy: “Lau miệng đi.”

Bây giờ Trần Ngộ đang rất loạn, cứ tùy ý đưa tay ra, bất ngờ chạm vào đầu ngón tay anh.

Hô hấp của Giang Tùy đột nhiên ngưng trệ, bàn tay như bị thiêu đốt một mảng, tai anh đỏ lên nhưng cô gái hoàn toàn không chú ý tới, rung động trong anh nhanh chóng bị sự bất lực thay thế: “Không phải lão Triệu tìm cậu đấy chứ?”

“Là tìm tôi.” Trần Ngộ lấy khăn tay lau miệng: “Cậu đừng đi theo.”

Giang Tùy đã đứng lên được nửa chừng, nghe vậy thì thái dương giật giật, chỉ đành ngồi xuống, càu nhàu: “Cậu làm như chuyện hiếm lạ lắm vậy.”

Nghĩ một đằng nói một nẻo xong còn nói thêm: “Tôi ở đây đợi cậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-87.html.]

Khi Trần Ngộ quay lưng về phía Giang Tuỳ, khóe miệng anh nhanh chóng sụp xuống, biểu cảm trên mặt cũng thay đổi, trở nên vừa bất an vừa sốt ruột.

Bình thường thầy Triệu rất nghiêm khắc, nhưng thầy ấy chưa từng lạnh lùng với cô như vậy.

Bởi vì cô luôn làm những việc mà học sinh nên làm, từ một sự tồn tại không được xem trọng, cô đã đạt được một vị trí vững vàng trong phòng vẽ số 1.

Đã từng nhận được vô số sự tán dương, lời khen ngợi, trên xà ngang ở sảnh lớn đã dán mấy bức tranh của cô.

Lần này thái độ của lão Triệu, sợ là…

Sự lo lắng đã không còn âm thầm lên men trong đáy lòng Trần Ngộ nữa, mà đang điên cuồng lớn lên. Cô theo thầy Triệu rời khỏi quán cơm, dừng lại trước chiếc xe đang đỗ trước cổng trường.

Triệu Thành Phong lập tức hỏi một câu đánh phủ đầu: “Hôm nay em xảy ra

chuyện gì vậy? Tại sao lại vẽ kém nhiều thế?”

Sự bất an đang bành trướng trong cô đột nhiên ngưng tụ lại, giây sau lập tức vỡ tan tành, tàn phá lục phủ ngũ tạng khiến cô cau chặt mày, nhất thời không biết nên nói gì.

Triệu Thành Phong lạnh như băng.

“Lần kiểm tra này giống các năm trước, quá trình thi giống như kỳ thi chính thức.”

Tất cả bản vẽ đều được dán giấy niêm phong, các giáo viên tranh thủ thời gian nghỉ trưa để cùng nhau chấm điểm, chấm xong mới xé giấy niêm phong.

Giữa các phòng vẽ tranh sẽ có sự so sánh với nhau.

Sau khi có điểm, các giáo viên sẽ cùng thảo luận các kiểu như, đây là học sinh của tôi, vẽ rất tốt đúng không, học sinh của thầy vẽ không tốt chỗ này.

Nguyên Mộc được xem như phòng vẽ tranh tốt nhất thành phố C, ba bản vẽ ở vị trí đứng đầu trong những bài kiểm tra hàng năm đều là của Nguyên Mộc.

Triệu Thành Phong đã có sẵn đối tượng trong đầu, nhưng năm nay lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.

Chính là em học sinh trước mặt đây.

Triệu Thành Phong châm một điếu thuốc, hít một hơi thật dài, thầy ấy đã hy vọng rất nhiều vào cô.

Không ngờ cô lại vẽ sai tỷ lệ đầu và thân người, loại sai lầm này rất phổ biến ở những học sinh khác, nhưng đối với cô thì là lại là loại sai lầm cực kỳ sơ đẳng.

Vẽ tả thực người bán thân là sở trường của cô, đặc biệt là vẽ người mẫu nam.

Triệu Thành Phong nghiêm mặt, lạnh lùng nói: “Tại sao em lại không thể hiện được bằng một nửa trình độ bình thường?”

Trần Ngộ nhìn xuống đất, nhẹ giọng trả lời: “Trước đây em chưa đứng vẽ bao giờ.”

Giá vẽ không được điều chỉnh tốt.

Nhìn từ trên xuống để vẽ, không nắm chắc được tỷ lệ.

Trần Ngộ đại khái có thể đoán ra được nguyên nhân, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn không thể tiếp nhận được.

“Bức phác hoạ đó được bao nhiêu điểm ạ?”

Lúc này Thầy Triệu đến tìm cô, chứng tỏ thầy đang rất thất vọng, vậy rốt cuộc điểm số của cô thấp đến mức nào?

Sắc mặt Trần Ngộ thay đổi trong chớp mắt.

Lần kiểm tra tập trung này là bài thi lớn nhất cô nộp trong mấy tháng qua, nếu điểm không ổn thì tâm lý cô khó mà trụ nổi trong khoảng gian huấn luyện ít ỏi còn sót lại.

Triệu Thành Phong đứng một lúc, hút xong một điếu thuốc, bỏ lại một câu “Bài thi buổi chiều làm cho tốt” rồi lập tức vung tay bỏ đi.

Trần Ngộ lùi lại hai bước dựa vào vách tường, cúi gằm mặt đứng một lúc rồi khom lưng ngồi xổm xuống.

“Sao cậu lại ngồi xổm ở đây?”

Giang Tùy đi tới, nhìn thấy cô gái nhỏ nhắn với bờ vai đang rũ xuống, anh cau chặt mày: “Lão Triệu đã nói gì với cậu?”

Trần Ngộ chôn mặt trong khuỷu tay, tóc phủ xuống tán loạn trên lưng và cánh tay.

Đến sợi tóc cũng ỉu xìu.

Giang Tùy nhìn xuống một hai phút rồi cũng ngồi xổm xuống, anh nắm lấy một lọn tóc đang rủ xuống không trung, quấn quanh đầu ngón tay trong lúc cô không chú ý, cứ một vòng rồi lại một vòng, hạ giọng dò hỏi: “Có phải có điểm rồi không?”

Dừng lại một chút anh mới hỏi tiếp, giọng nói càng trở nên nhẹ nhàng hơn, còn mang theo sự thận trọng rõ ràng: “Không thi tốt sao? Thấp hơn so với cậu dự đoán à?”

Không có bất cứ âm thanh nào đáp lại.

Câu trả lời cũng đã có rồi.

Sắc mặt Giang Tùy tái xanh, anh nghiến chặt răng: “Lão Triệu thật con mẹ nó giỏi.”

Im lặng suy nghĩ vài giây, Giang Tùy với lấy chiếc mũ áo bông ở phía sau kéo lên, trùm lên mái tóc cô. Anh bước tới, dùng hai bàn tay áp vào bên tai qua lớp mũ dày rồi xoa xoa.

“Đừng buồn nhé, bạn Tiểu Trần của chúng ta là giỏi nhất.”

Loading...