KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 86

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:29:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà thi đấu chia thành rất nhiều khu vực thi nhỏ, được vây lại thành từng vòng tròn, mỗi khu vực thi có một người mẫu khác nhau.

Họ đều là nam giới, chủ yếu là thanh niên và trung niên.

Đề thi phác thảo là vẽ tả thực bán thân.

Trần Ngộ xui xẻo ngồi ở vị trí xa nhất, phía trước còn có người cao hơn cô nên tầm nhìn hoàn toàn bị chặn, chả thấy gì, có cố nghiêng người cũng chỉ nhìn được một chút.

Hết cách, cô chỉ có thể lấy cái giá vẽ gấp mới mua từ trong túi ra, dựng lên rồi đặt bảng vẽ lên đó để đứng vẽ.

Vẽ xong một bức tranh tả thực bán thân thì đầu óc Trần Ngộ đã choáng váng.

Cô ngồi trên ghế, vai rũ xuống, toàn thân không còn chút sức lực nào.

Một bạn nam được bạn học xúi giục đi tới: “Người đẹp à, có thể cùng ăn bữa cơm không?”

Trần Ngộ phớt lờ.

Bạn nam chán nản rời đi, nhỏ giọng phàn nàn với bạn mình: “Tôi đã nói là không được rồi, nhìn qua là biết rất khó.”

“Có khi được thì sao, xinh như vậy.”

“Cậu cũng nói là xinh như vậy thì lấy đâu ra có khi.”

“Anh em à, tốt xấu gì cậu cũng là người đẹp trai nhất trong phòng vẽ tranh của chúng ta, sao lại tự hạ thấp mình thế? Này, hình như cô ấy vẽ không tốt thì phải, dáng vẻ rất không có tinh thần.”

“Cô ấy ở phòng vẽ tranh Nguyên Mộc đấy, không đến mức đó đâu.”

“Nguyên Mộc cũng có kẻ kém cỏi nha, bên cạnh tôi cũng có một nữ sinh ở phòng vẽ tranh đó, vẽ còn không bằng tôi, cậu có thể tưởng tượng được không……”

Tiếng nói của hai bạn nam nhanh chóng bị âm thanh ồn ào át đi.

Trần Ngộ cúi đầu, mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Trạng thái thật sự rất tệ.

Hi vọng sau khi ăn cơm trưa xong cô có thể tìm được chỗ nào đó để nghỉ ngơi một lát, may ra trạng thái buổi chiều mới tốt hơn một chút.

Trong nhà thi đấu ồn ào hỗn loạn, sau khi nộp lại bản vẽ, mọi người cũng không rời đi ngay mà chạy đi tìm người ở phòng vẽ tranh của mình, hưng phấn chụm đầu bàn tán.

Người mẫu bên chỗ cậu như thế nào, có dễ vẽ không, bên tôi thì thế này thế kia, v.v.

Đối với học sinh mỹ thuật khóa năm nay thì đây là bài thi lớn nhất cho đến hiện tại, rất chính quy.

Họ đã bắt đầu cảm nhận được cảm giác của kỳ thi tuyển sinh độc lập.

Trần Ngộ thu dọn giá vẽ và bảng vẽ, rũ mắt cọ sát bụi than chì dính trên đầu ngón tay, kể cả bị gõ một cái vào đầu cô cũng không có phản ứng gì.

“Sao lại không giơ móng vuốt ra vậy?” Giang Tùy đi vòng tới trước mặt cô, cúi đầu nhìn.

Trần Ngộ uể oải nâng mí mắt lên.

Giang Tùy đặt hộp dụng cụ của mình xuống, hai tay đặt lên bả vai cô rồi lắc lắc: “Tỉnh lại đi nào, bạn Tiểu Trần à, cách mạng còn chưa thành công, chúng ta vẫn phải…”

“Đừng làm phiền tôi.” Trần Ngộ ngắt lời anh.

Bàn tay của Giang Tùy bị hất sang một bên, anh tặc lưỡi: “Cậu vẽ không ổn sao?”

Trần Ngộ nghe vậy, khóe miệng lập tức nhếch lên.

Không ổn, cực kỳ không ổn, cái gì cũng không ổn.

Bắt đầu từ vị trí ngồi thì dường như lần thi này sẽ không được như cô mong muốn.

Nhưng những lời này Trần Ngộ không nói ra được, cô chỉ xoa xoa mặt mình:

“Ở trường THPT số 2, căn tin nào vắng người nhất?”

Vừa dứt lời, má cô bị anh véo một cái rồi nâng lên.

Trần Ngộ sửng sốt.

Giang Tùy nhìn vào mắt cô, thở phào: “Còn tưởng cậu khóc rồi chứ.”

Trần Ngộ đẩy tay anh ra: “Tôi không sao thì khóc cái gì chứ.”

Nói xong, mặt bỗng cảm thấy ngưa ngứa, cô dùng ống tay áo chà rồi lại lau.

Sắc mặt Giang Tùy lập tức tối sầm lại: “Đệch, tay tôi có chạm vào phân hả?”

Trần Ngộ cau mày: “Cậu có thấy buồn nôn không?”

Giang Tùy khẽ nhếch môi, có vẻ như đã bị tổn thương: “Vừa rồi chê tôi bẩn, bây giờ thì nói tôi buồn nôn.”

Trần Ngộ đeo túi vẽ lên lưng, mang theo hộp dụng cụ bỏ đi.

Có tiếng bước chân đang tiến lại gần từ sau lưng, ngay giây sau hộp dụng cụ đã bị anh lấy mất.

Giang Tùy sóng vai đi bên cạnh cô, lười biếng cười: “Anh trai đưa cậu đi ăn đồ ngon.”

Năm phút sau, Trần Ngộ đã đứng trước cửa một căn tin ồn ào náo nhiệt: “Đồ ngon đâu? Con người à?’

Giang Tùy: “……”

Trần Ngộ thấy có một nữ sinh chen về phía Giang Tuỳ, cô mím môi, đưa tay kéo anh đến bên cạnh mình: “Tôi đi siêu thị mua bánh mì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-86.html.]

Mũ áo bông bị giữ chặt.

“Đi ra ngoài ăn đi.” Giang Tùy nói.

Trần Ngộ thoát khỏi tay anh, chỉnh lại mũ: “Phiền phức lắm.”

“Đưa cậu đi ăn đồ ngon mà cậu còn ngại phiền phức.” Giang Tùy không túm lấy mũ áo nữa mà đổi sang nắm tay cô: “Ngay trước cổng trường thôi, không xa đâu.”

Trần Ngộ không có hứng thú: “Người chắc chắn cũng nhiều.”

“Tôi đảm bảo cậu sẽ được ăn cơm.”

Giang Tùy kéo đi nhưng cô không hề động đậy nên anh dứt khoát vòng ra sau, đẩy cô về phía cổng trường: “Tổ tông ơi, cậu hợp tác một chút đi, giơ tay nhấc chân, động đậy một chút thôi, sẽ không để cậu đói bụng đâu.”

Một loạt ánh mắt đổ dồn về phía này.

Học sinh mỹ thuật ở đây ngoại trừ Giang Tùy và Tạ Tam Tư thì có không ít học sinh của trường THPT số 2, chỉ là không ở cùng phòng vẽ tranh Nguyên Mộc mà là từ phòng vẽ tranh khác.

Tất cả đều đang nhìn về phía này.

Trong đó còn có một số học sinh không trở về nhà vào dịp cuối tuần, đặc biệt ở lại trường hóng chuyện.

Trong những ánh mắt nhìn về phía này cũng có sự tham gia của những học sinh đó, vô cùng rõ ràng, tất cả như một đều là vẻ không thể tưởng tượng nổi.

Đó là hotboy của trường THPT số 2 bọn họ à?

Chẳng phải mọi người đều nói là trong mắt anh không có một nữ sinh nào, không có tình yêu nam nữ, chỉ có giày thể thao và bánh bao súp cơ mà?

Có phải anh bị trúng tà rồi không?

Cái dáng vẻ bám dính, dáng vẻ của một cún con bám người kia, mẹ nó rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra với anh vậy?

Dọa c.h.ế.t người ta rồi.

Trần Ngộ lúc đầu vốn không hề để ý, nhưng sau đó cô lại bắt đầu cảm thấy khó chịu nên lạnh lùng lên tiếng: “Được rồi, Giang Tuỳ, đừng đẩy nữa, tôi tự biết đi.”

Giang Tùy ngừng lại một lát, miễn cưỡng buông tay rồi xoa xoa lòng bàn tay mình, chậc.

Một lát sau, Trần Ngộ ngồi trong quán cơm, đ.ấ.m đấm rồi vung vẩy chân, không cẩn thận đá trúng Giang Tùy.

“Xin lỗi.”

“Tha thứ cho cậu đó.”

Hai người cậu một câu tôi một câu, ánh mắt chạm nhau rồi lập tức không hẹn mà cùng lảng đi.

Bầu không khí có chút thay đổi trong lúc không ai để ý tới.

Giống như một nồi nước đường, quấy lên khi đang đun nóng, tạo ra những sợi đường nhỏ.

Giang Tùy không thèm để ý đến vết bẩn trên quần, không phủi đi cũng không quan tâm: “Buổi sáng sao cậu lại đứng vẽ?”

Vốn anh còn lo không tìm được cô, bực bội đến mức không muốn cầm bút chì phác hình.

Không ngờ vừa quay đầu đã nhìn thấy cô.

Đứng vẽ vào lúc đó không chỉ có mình cô, nhưng đứng vẽ lại còn tạo nên một phong cảnh thì chỉ có mỗi cô.

Trần Ngộ xé túi tiệt trùng bọc bát đũa: “Người ngồi trước chắn mất tầm nhìn nên tôi không quan sát được.”

“.…….”

Giang Tùy lấy bát đũa của cô, xé chiếc túi trong suốt bên ngoài, đơn giản lại hơi thô lỗ an ủi cô: “Không sao, buổi chiều là vẽ tranh tĩnh vật bằng màu nước nên ngồi đâu cũng được.”

Trần Ngộ không đáp lại, cô chống tay lên cằm, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không thể vực dậy tinh thần được.

Giang Tùy chạm khẽ vào giày cô dưới gầm bàn: “Lát nữa ăn xong, tôi dẫn cậu đi dạo quanh trường THPT số 2.”

Trần Ngộ nói không muốn đi dạo: “Tôi muốn tìm chỗ để ngủ một lát.”

“Vậy vừa hay.” Giang Tùy nhận lấy menu do nhân viên phục vụ đưa tới: “Tôi cũng thấy buồn ngủ.”

Ánh mắt của nhân viên phục vụ khá vi diệu.

Đây có phải là chàng thái tử trong lòng mọi cô gái ở trường THPT số 2 không nhỉ, anh thậm chí đã từ chối vài lời tỏ tình ở quán cơm này rồi.

Cuối cùng vẫn đ.â.m phải một cái cây.

Giang Tùy không hỏi Trần Ngộ mà trực tiếp gọi món, vì đã ăn cơm với cô vài lần rồi nên anh hiểu rất rõ khẩu vị và món ăn yêu thích của cô.

Nhân viên phục vụ đứng ở một bên không biết điều này nên chỉ lén lút tặc lưỡi.

Tìm bạn trai kiểu này hẳn là phải ăn nói khép nép, khiêm tốn hơn rồi.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo đã thấy chàng trai nói chuyện với cô gái, âm thanh trầm thấp, còn hơi có ý làm nũng.

“Bên ngoài có gì hay mà khiến cậu không nhìn tôi vậy?”

“Ngày nào cũng nhìn, chán rồi.”

“……”

Nhân viên phục vụ thấy chàng trai cực kỳ giận nhưng vẫn nhịn không nổi nóng, dáng vẻ trợn mắt há mồm vì ấm ức.

“Bịch.”

Giang Tùy ném menu lên bàn, lạnh nhạt quét mắt qua: Mẹ nó nhìn đủ chưa?

Nhân viên phục vụ giật mình, vội vàng xác nhận lại món ăn rồi quay người chạy mất.

Loading...