KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 83

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:28:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Trần Ngộ đi vào phòng khách nghỉ ngơi, Giang Thu Thu vội vã chạy theo sau thì thấy cô đang tưới nước cho cây hoa xấu hổ.

“Chị ơi, chậu cây có mấy bông hoa nhỏ đỏ đỏ vàng vàng kia là cây gì?”

Trần Ngộ cầm bình tưới cây, phun thêm hai cái: “Hoa mười giờ.”

“Ồ, em chưa nhìn thấy bao giờ.”

Giang Thu Thu tiến tới, nghiêng người thổi những giọt nước trên bông hoa nhỏ: “Chị ơi, có phải mọi người sắp phải ghi danh rồi không? Tuyển sinh độc lập gì đó, anh Tiểu Tạ nói với em.”

Trần Ngộ xoa đầu cô bé: “Ừ, sắp rồi.”

Giang Thu Thu ngượng đỏ cả mặt: “Em biết học sinh mỹ thuật đều tham gia thi năng khiếu trước, sau đó mới ôn tập ở các lớp văn hóa và thi tốt nghiệp. Cũng có nghĩa là, mọi người sẽ có hai thông báo trúng tuyển đúng không ạ?”

Trần Ngộ gật đầu: “Thi năng khiếu sẽ bắt đầu vào tháng Một, kết quả sẽ được thông báo lần lượt vào tháng Ba và tháng Tư, thư thông báo sẽ được gửi tới trường học bằng thư đảm bảo.”

“Vậy nếu nhận được thư.” Giang Thu Thu nói: “Thì chẳng phải đã bước một chân vào trường đại học rồi ạ?”

Trần Ngộ cười: “Đúng vậy.”

Giang Thu Thu trợn tròn mắt, nghĩ thầm, mắt anh trai tinh thật.

“Chị ơi, thời gian trôi qua nhanh thật.” Giang Thu Thu đưa tay chạm vào lá cây hoa mười giờ: “Tuyết sắp rơi rồi.”

Trần Ngộ nhìn ra bầu trời yên tĩnh ngoài cửa sổ: “Ừm.”

Năm ngoái, cũng vào thời điểm này, tuyết rơi dày không ngừng hơn nửa tháng, bao phủ toàn bộ thành phố.

Năm nay tuyết rơi muộn hơn một chút.

Trần Ngộ hít một hơi khí lạnh, tự hỏi liệu năm nay Tiểu Kha có quay lại đón năm mới hay không.

Khả năng không lớn, chân cô ấy không dễ dàng hồi phục.

Tổn thương gân cốt còn cần trăm ngày mới lành được.

Lần này còn là tổn thương nặng như vậy.

Trần Ngộ thầm nghĩ, quy định nghỉ Tết ở Nguyên Mộc thường rất muộn, phải vẽ đến tận 29 Tết. Đến mùng Ba, mùng Bốn năm sau đã phải quay trở lại phòng vẽ tranh, cô không có nhiều thời gian để đi thăm Tiểu Kha.

Chỉ có thể đợi sau kỳ thi tốt nghiệp.

Giang Thu Thu cảm nhận được tâm trạng chán nản tỏa ra từ chị gái, cô bé giật nhẹ chiếc nơ bướm trên tay áo, do dự đôi chút rồi thản nhiên hỏi: “Chị ơi, sau này chị muốn làm gì?”

Trần Ngộ dừng lại một chút, đặt chiếc bình nhỏ xuống: “Chắc là…”

Nửa câu sau, rất lâu vẫn không nói ra được, dường như có chuyện gì đó ngoài kế hoạch đã xảy ra khiến cô không biết phải xử lý thế nào, nên cô khó chịu nhíu mày: “Cũng khó nói lắm, cứ chờ xem.”

Giang Thu Thu lén lút quan sát cô: “Anh trai em, anh ấy sẽ không thừa kế công ty của bố.” Em cũng không thèm, hừ.

“Anh ấy sẽ tiếp quản công ty mà mẹ để lại cho anh ấy, bây giờ đang do bố em quản lý, đợi khi anh trai tốt nghiệp thì sẽ giao lại cho anh ấy.”

“Đó là một công ty thiết kế trang sức, thương hiệu khá nổi tiếng, chuyên về nhẫn cưới, mẫu nào cũng rất đẹp. Còn có nhiều phiên bản số lượng giới hạn với mẫu mã có một không hai, anh trai em học vẽ, nếu mà quản lý công ty đó thì cũng là đúng sở trường rồi.”

Giang Thu Thu dừng lại một chút, cố gắng nói cho người chị dâu cô bé yêu thích về hướng đi tương lai của anh trai mình: “Ừm, mặc dù anh trai em sẽ tiếp quản công ty nhưng cũng không nhất định chỉ làm công việc đó. Anh ấy rất yêu thích việc vẽ tranh, có lần anh ấy sốt cao, miệng cứ lải nhải là muốn mở triển lãm tranh đó.”

“À đúng rồi, có một lần anh ấy đang xem tivi thì đột nhiên nói sau này anh ấy sẽ xuất phát từ thành phố T, đi về phía Tây, vừa đi vừa vẽ. Đại khái chính là như cái kiểu thơ và phương xa mà trong sách Ngữ văn nói đến đó, em cũng không rõ nữa…”

Bên tai Trần Ngộ vẫn vang lên tiếng nói không ngừng của cô bé, nghĩ gì nói đó, còn tâm trí cô dường như đã bay tới nơi nào xa lắm.

Mùa đông năm nay có vẻ không lạnh lắm.

Giữa tháng Mười Hai, tất cả phòng vẽ tranh ở thành phố C đều tham gia kỳ thi tập trung được tổ chức trong nhà thi đấu ở trường THPT số 2.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-83.html.]

Thời gian là vào cuối tuần.

Chưa tới 7 giờ sáng, một nhóm thiếu niên tràn đầy khí thế, mang theo túi đựng tranh, xách theo thùng dụng cụ chạy tới đó.

Năm nay, số lượng học sinh mỹ thuật nhiều hơn năm trước, con đường chạm đến ước mơ càng trở nên khó khăn hơn.

Mỗi phòng vẽ tranh đều phát thẻ dự thi trước một ngày, mọi người sẽ tìm chỗ ngồi theo số báo danh của mình.

Trong nhà thi đấu vô cùng ồn ào.

“Đệch.”

Miệng Tạ Tam Tư há thành hình chữ O: “Em chưa bao giờ thấy nhà thi đấu của trường THPT số 2 có nhiều người đến thế.”

“Này, anh Tùy, cô gái bên kia xinh ghê, dáng người cũng rất thon thả, là học sinh từ phòng vẽ tranh Lưu Vân đó. Cô ta cũng đang nhìn về phía anh, cứ nhìn mãi, đệch, mau nhìn đi anh Tuỳ.”

Giang Tùy đá cậu ta: “Nhìn cái gì mà nhìn, tìm vị trí của cậu đi.”

Lần này Tạ Tam Tư nhanh chóng lăn đi không để lại chút dấu vết nào.

Đều là tại đầu óc cậu ta bị ngấm nước, cậu ta có tội, cậu ta ngu ngốc, cậu ta thèm đòn còn muốn đi tìm cái chết.

Cậu ta cũng không dám nhìn vẻ mặt của Trần Ngộ.

Nhưng khuôn mặt Trần Ngộ lại chẳng có biểu cảm gì.

Giang Tùy thật sự thấy phục chính mình, dáng vẻ này của cô mà cũng có thể khiến anh thấy thật đáng yêu: “Số ở đằng sau ghế.”

Trần Ngộ vừa đi vào đã thấy, cô quét mắt nhìn bốn phía, ngón tay chỉ về một khu vực: “Tôi ở đằng kia.”

Ánh mắt Giang Tùy di chuyển theo, sắc mặt lập tức thay đổi: “Đệch.”

Trần Ngộ không hiểu vì sao anh bỗng phát bệnh thần kinh, chỉ thấy anh hất cằm về một hướng: “Tôi ở đó.”

“…Ồ”

Bọn họ ngồi ở hai bên trái phải của nhà thi đấu, với hàng đống đầu người ngăn cách ở giữa.

Trần Ngộ thản nhiên nói: “Vậy cậu đi đi.”

Cô đang định đi về khu vực thi của mình thì túi đựng tranh lại bị kéo lại.

Giang Tùy thấp giọng thì thầm bên tai cô: “Vẽ xong thì chờ tôi.”

Trần Ngộ không hề quay đầu lại: “Chờ cậu làm gì?”

Giang Tùy hạ giọng: “Cậu muốn làm gì thì làm.”

Trần Ngộ sững sờ.

Không đợi cô kịp nói gì, bên tai cô đã tràn ngập âm thanh chửi bới giận dữ, xen lẫn tiếng nghiến răng nghiến lợi.

“Mẹ nó, miếng bánh thơm như cậu, hết tên này đến tên khác cứ nhìn chằm chằm vào kia kìa.”

Trần Ngộ liếc nhìn qua khóe mắt, rất nhiều cô gái đang nhìn về phía bên này, mục tiêu rõ ràng, ánh mắt hoặc là ngượng ngùng, hoặc là dè dặt cẩn trọng, hoặc là táo bạo nhiệt tình.

Cô cười lạnh, không biết ai mới là miếng bánh thơm đây.

Đi được vài bước, Trần Ngộ dừng lại dùng sức bẻ khớp ngón tay, cô lạnh lùng xoay người, bước tới trước mặt Giang Tùy: “Cúi đầu.”

“Làm gì vậy?”

Giang Tùy càu nhàu làm theo, hơi khom lưng, cúi đầu về phía cô.

Một giây sau, mũ lưỡi trai của anh bị cô đập một cái.

Vành mũ bị kéo thấp xuống, che khuất đôi mắt sắc sảo thâm thúy của anh.

Loading...