Ngày đó, trên con đường ven kênh đào, cuối cùng Giang Tùy vẫn không nhận được bất cứ câu trả lời nào khác từ Trần Ngộ.
Bữa tối, Giang Tùy chỉ ăn vài miếng đã bỏ đũa xuống.
Nữ đầu bếp lo lắng hỏi: “Cậu Tuỳ, đồ ăn không hợp khẩu vị ạ?”
Giang Tùy xua xua tay, uể oải đi về phía ghế sofa. Anh nằm chống tay, nghiêng đầu tựa lên đó giống như một vị quý phi.
Nữ đầu bếp cầu cứu bác Chung.
Bác Chung liếc nhìn cô chủ nhỏ phản ứng chậm chạp ho khan hai tiếng.
Giang Thu Thu ngẩng đầu lên với nửa con tôm béo mập trong miệng, bác Chung nháy mắt ra hiệu cho cô bé.
“???”
“!!!”
Giang Thu Thu hiểu ý, cô bé nhanh chóng ăn hết con tôm, sau đó chạy thẳng tới chỗ anh trai, dừng lại bên cạnh ghế sofa, nhóp nhép cái miệng dính đầy mỡ: “Anh, anh tỏ tình bị từ chối à?”
Bác Chung: “……”
Thẳng thắn như thế, không sợ anh trai mình càng đau lòng hơn sao?
Rõ ràng là Giang Thu Thu đã ăn nhiều tôm đến mức đầu óc trở nên mơ hồ luôn rồi, sau khi nói xong cô bé mới nhận ra mình không nên hỏi như vậy. Cô bé nhìn vào khuôn mặt tối sầm của anh trai: “Xin lỗi, em xin lỗi mà, anh, em sẽ khéo léo hơn một chút.”
Sau đó là một câu hỏi có vẻ ‘khéo léo’ hơn: “Chị Trần Ngộ không thích anh ạ?”
Giang Tùy: “…”
Mọi người đang dựng thẳng lỗ tai lên nghe ngóng: “…”
Bác Chung vuốt khuôn mặt mo, xua tay bảo mọi người tản đi.
–
Phòng khách rộng lớn trở nên yên tĩnh hơn hẳn.
Giang Tùy nghiến răng, gằn từng chữ: “Giang, Thu, Thu.”
Giang Thu Thu lùi về sau vài bước, yếu ớt nói: “Anh à, anh đừng tức giận mà, em vẫn còn là trẻ con đó, tha thứ cho em đi, cho em thêm một cơ hội nữa nha.”
Giang Tùy: “.…….”
“Bạn cùng bàn tên Chu Thụ Đồng của em, anh cũng biết cậu ấy đấy, là một cậu nhóc mập mạp có cái đầu dưa hấu, sống gần nhà chúng ta.” Giang Thu Thu nói: “Mỗi tuần cậu ấy lại đổi một người bạn gái, kinh nghiệm yêu đương vô cùng phong phú, em giúp anh hỏi kinh nghiệm của cậu ấy nhé?”
Thái dương Giang Tùy nổi đầy gân xanh: “Xéo đi.”
“Đừng mà.”
Giang Thu Thu cẩn thận, dè dặt lại gần ghế sofa rồi ngồi xuống một góc. Ánh mắt cô bé nhìn anh trai mình không khác gì đang nhìn một cô gái mới lớn vừa biết yêu, dù không biết tình yêu trong tim xuất phát từ đâu nhưng vẫn yêu rất sâu đậm, đau khổ vì tình, thê thảm đến mức ăn cơm không vô, mất hồn mất vía.
Cô bé thở dài như một người trưởng thành từng trải: “Nếu anh thấy việc tìm học sinh tiểu học để học hỏi kinh nghiệm mất mặt quá thì đi tìm anh em của mình cũng được mà. Chu Thụ Đồng là một vị thần nhỏ, còn anh Nhất Phàm là một vị đại thần, anh ấy mới đúng là cao thủ tình trường, anh tìm anh ấy.……”
Lời còn chưa dứt, cô bé đã bị anh trai đá khỏi ghế sofa.
Giang Thu Thu hạ cánh bằng m.ô.n.g trên tấm thảm trải sàn, vì bất ngờ nên hét to: “Em muốn mách chị Trần Ngộ, mách chị ấy là anh đánh em! Anh không cưng chiều em gái mình thì chắc chắn cũng không nuông chiều chị ấy đâu!”
Cơ mặt Giang Tùy co rúm, mẹ nó lại bị cái gì trên tivi tẩy não rồi.
Giang Thu Thu la hét đến hụt hơi, anh trai cô bé thì chỉ nói bốn chữ “Diễn, diễn tiếp đi”, khiến cô bé tức giận trừng mắt lườm anh trai mình: “Anh, anh nhạt quá!”
Giang Tùy hừ lạnh: “Nhạt con khỉ, không thấy anh trai em đã thành ra cái dạng gì à.”
Giang Thu Thu rụt cổ, không diễn nữa, cô bé khoanh chân ngồi trên thảm: “Em cũng là con gái nên có thể cho anh lời khuyên.”
“Con gái luôn muốn được chiều chuộng.”
Bạn nhỏ Giang Thu Thu thở dài: “Anh à, anh có thể không nuông chiều em, nhưng anh nhất định phải nuông chiều chị Trần Ngộ.”
Dáng vẻ đắc ý kiểu “Anh thấy em hiểu biết chưa, mau khen em đi.”
Giang Tùy trừng mắt nhìn con nhóc c.h.ế.t tiệt này: “Anh không nuông chiều em? Ngày thường em muốn cái này, muốn cái nọ, có gì mà anh không chiều theo không hả, em còn muốn như nào nữa?”
Giang Thu Thu cũng trừng mắt nhìn lại: “Anh trai của Phương Điềm Điềm còn cõng cậu ấy đến trường nhé!”
Cái trò vớ vẩn gì thế, Giang Tùy nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Chín tuổi chứ không phải là chín tháng tuổi, còn phải cõng đi nữa, em có thấy buồn cười không?”
Giang Thu Thu hậm hực đáp trả: “Trước kia anh còn ôm em, nhưng mấy năm gần đây thì không, còn nói với em là nam nữ khác biệt, rõ ràng là anh không cưng chiều em.”
“Chín tuổi đã là con gái lớn rồi, ôm cái quần ấy.”
Giang Tùy cau mày: “Mấy cái chuyện ôm hôn này đều không có phần của em đâu, là của chị dâu em hết, làm phiền em tự hiểu lấy điều cơ bản này nhé.”
Giang Thu Thu: “…”
Anh trai cô bé bị điên rồi.
Giang Thu Thu phồng má: “Có bản lĩnh thì anh tìm cho em một người chị dâu đi, còn chẳng phải tại anh quá kém cỏi, đến bây giờ vẫn chưa theo đuổi được người ta à.”
–
Giang Tùy với lấy khối rubik trên bàn, lơ đãng xoay khối rubik một cách tùy ý: “Anh không tỏ tình, cũng không bị từ chối, em đừng có gọi điện cho cậu ấy rồi nói linh tinh, đừng có gây rắc rối nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-82.html.]
Giang Thu ẩn ý nói: “Nhưng chị ấy vẫn chưa thích anh.”
Khối rubik bị ném lên người cô bé.
Giang Thu Thu cầm khối rubik lên quan sát, tất cả các mặt đã được xoay đúng màu, cô bé lại đ.â.m thêm một nhát vào trái tim anh trai mình: “Chỉ cần chị Trần Ngộ không có bạn trai thì anh vẫn có cơ hội.”
Giang Tùy mím môi, nói cũng như không.
Giang Thu Thu chú ý đến biểu cảm này của anh: “Còn là cơ hội rất lớn.”
“Anh Tiểu Tạ đã từng nói gì nhỉ, à cuộc sống vô thường.” Cô bé nói như một bà cụ non: “Gần đây tâm trạng của chị Trần Ngộ luôn không tốt, trong lòng đang rất yếu đuối, chính là thời điểm dễ dàng công phá nhất.”
“Anh à, thật đó, khi bạn thân chuyển sang thành phố khác, cảm giác lúc ấy không khác gì thất tình cả.”
Giang Tùy vẫn luôn không lên tiếng, nhưng đến khi em gái anh nói đến đoạn “Đồng hành là lời tỏ tình trong im lặng”, thì anh mới trầm giọng mở miệng: “Ai nói cho em những điều này?”
“Phần sau á?” Giang Thu Thu chớp mắt: “Chu Thụ Đồng nói chứ ai.”
Giang Tùy kỳ quái hỏi: “Nếu anh nhớ không nhầm, hồi còn chưa biết đi em đã cướp đồ chơi của thằng nhóc đó rồi, sau này hai đứa học cùng một lớp mẫu giáo, còn là bạn cùng bàn, đến giờ vẫn vậy.”
Giang Thu Thu trở nên cực kỳ hoang mang.
Giang Tùy không nói thêm gì nữa, dù sao cũng mới là học sinh tiểu học mà thôi, ít nhất cũng phải đợi đến trung học mới có thể xem có làm nên trò trống gì không.
“Quay lại vấn đề chính.” Giang Thu Thu ném khối rubik lên bàn trà, với lấy một quả quýt rồi bóc vỏ: “Anh à, đủ chân thành thì đến kim cương cũng vỡ vụn. Anh càng cưng chiều chị Trần Ngộ, quan tâm chị ấy nhiều hơn thì kết quả sẽ không tệ đâu.”
Giang Tùy nhắm mắt.
Giang Thu Thu ngồi bên cạnh, vừa ăn quýt vừa không ngừng nói: “Thực ra em cũng không lo lắng lắm.”
“Anh trai của em vừa cao ráo vừa đẹp trai, còn vẽ tranh rất đẹp, lại ưa sạch sẽ, thích dọn dẹp, còn giàu nữa.”
Cô bé giơ thẳng ngón tay cái lên, âm thanh hơi mơ hồ: “Quan trọng nhất chính là, còn có một cô em gái hoạt bát đáng yêu, xinh xắn tốt bụng, thông minh lanh lợi, hiền lành khôn khéo, không gây chuyện thị phi, lại còn rất thích chị dâu nữa.”
Giang Tùy: “…”
Một lúc sau, Giang Tùy mới nói: “Thu Thu, ngày mai sau khi tan học em đến phòng vẽ tranh đi.”
Ánh mắt Giang Thu Thu sáng lên: “Làm gì vậy, làm gì vậy?”
“Anh, anh muốn ra tay thật à? Cuối cùng anh cũng không nhẫn nhịn được nữa rồi, nói đi, anh muốn em làm gì? Em đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ.”
Giang Tùy đẩy đầu cô bé ra:” Anh rút lại câu vừa rồi, nghiêm, đằng sau quay, tạm biệt.”
Giang Thu Thu: “.…….”
–
Ngày hôm sau, Giang Thu Thu vẫn tới phòng vẽ tranh, vui vẻ chia sẻ món bánh quẩy khoai lang tím yêu thích của mình với chị gái.
Trần Ngộ đang vẽ tượng bán thân, thỉnh thoảng cắn một miếng bánh quai quẩy giòn giòn.
Giang Thu Thu không bị kẹp giữa chị gái và anh trai mình, mà là kẹp giữa cô và một anh đẹp trai xa lạ.
Không chỉ vậy, Giang Thu Thu nhìn anh đẹp trai một lượt rồi quay sang ôm cánh tay cô một cách thân mật, nhìn anh chàng kia nhăn mũi tỏ ý, đây là chị dâu của em.
Vu Kỳ: “…….”
Hai anh em lại rất giống nhau ở điểm này.
Giống như chú chó đi tiểu để đánh dấu địa bàn của mình vậy.
“Chị.” Giang Thu Thu thấp giọng hỏi: “Không phải vẽ tóc là phải vẽ từng sợi một sao?”
“Không thể vẽ như vậy được.”
Ngòi bút của Trần Ngộ khá thô, liên tục ma sát với mặt giấy: “Đầu tiên, chúng ta cần vẽ ra độ dày của tóc, phải thể hiện được các lớp tóc.”
“Ở các điểm giao cắt giữa các lớp tóc vẽ vài nét ngẫu nhiên là có thể khiến kết cấu và độ dày của mái tóc rõ ràng hơn.”
“Cuối cùng, vẽ thêm các chi tiết, thêm các lớp và sợi tóc, thế là xong.”
Giang Thu Thu còn chưa kịp lên tiếng thì người ngồi bên trái Trần Ngộ – Giang Tùy, đã không nhịn được mà tặc lưỡi: “Cậu nói cho con bé những thứ này làm gì? Con bé cũng không hiểu.”
Lần này Giang Thu Thu cũng chưa kịp lên tiếng thì chị Trần Ngộ đã ra mặt thay cô bé: “Cũng vì con bé không hiểu nên tôi mới giải thích cho con bé nghe.”
Giang Tùy giơ chân đá nhẹ vào giá vẽ: “Cậu đang cãi nhau với tôi đấy à?”
Trần Ngộ nheo mắt, lạnh lùng hỏi: “Cãi gì cơ?”
Cổ họng Giang Tùy cuộn lên: “Không có gì.”
Ngoại trừ Vu Kỳ, ba cô gái còn lại trong phòng đều nghe được: “…”
Muốn tán tỉnh thì làm phiền ra ngoài, cảm ơn.
Lão Triệu bị mù rồi nên không nhìn thấy dáng vẻ của cặp vợ chồng già này.
Các cô gái cũng sắp bị mù rồi, phải mau tránh đi thôi.
Giang Thu Thu cứ nhìn chị gái rồi lại nhìn sang anh trai, con ngươi đảo liên tục khiến cô bé nhanh chóng thấy chóng mặt, đầu óc mơ màng như đồ ngốc.
Hình như cũng không có chuyện gì cần cô bé làm cả.