KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 80

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:26:08
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bố Lưu đi tìm bố Tiểu Ngộ uống rượu.

Bố Trần được gọi ra khi đang ở trong xưởng, trên tay còn đầy mùi dầu máy.

Bố Lưu là giảng viên ở học viện sư phạm, kỹ tính và cũng chú ý đến mặt mũi, chọn một quán cơm nhỏ nhưng bày trí rất ổn.

Bố Trần còn chưa học hết cấp 3, mới chỉ có bằng cấp 2, bụng không có bao nhiêu chữ nghĩa, trong cuộc sống hàng ngày cũng là kiểu người thô kệch, ông cảm thấy chỉ là ăn bữa cơm thôi, ăn ở đâu mà chẳng được.

Hai người có thể trở thành bạn bè lâu năm đúng là ngoài ý muốn.

Bố Lưu bình thường không uống rượu, nhưng lần này cứ im lặng uống từng ngụm: “Lão Trần, ông nói xem tôi nên làm thế nào bây giờ?”

Bố Trần đang ăn đậu phộng: “Tự tạo nghiệp.”

Bố Lưu mắc nghẹn: “Nếu đổi thành ông thì ông cũng sẽ làm như tôi thôi.”

“Tôi sẽ không đi vào con đường đó.” Bố Trần nói: “Tôi và vợ đã kết hôn được hai mươi năm, sóng to gió lớn gì cũng đã trải qua, cãi nhau thì vẫn cãi nhau, đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành, không thể tách ra được.”

Mặt bố Lưu giật giật, trong lòng thầm nhủ, tôi tới tìm ông để kể khổ chứ không phải tới nghe ông khoe khoang.

Trong lòng ông ấy đang có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn: “Tôi cũng hai mươi năm.”

Thời gian quen biết còn dài hơn, hai mươi bảy năm.

Sóng to gió lớn cũng đã trải qua, những tháng ngày khổ cực nhiều không đếm xuể, nhưng đến khi ổn định lại chẳng thể vượt qua nổi.

Bầu bạn nhiều năm như vậy nhưng vẫn chia tay, điều đó chứng tỏ bọn thật sự không phải người cùng đường.

Chỉ có thể làm vợ chồng được nửa đường mà thôi.

Bố Lưu đẩy kính mắt, cân nhắc câu chữ: “Lão Trần, chuyện tiền nong có lẽ phải

từ từ tôi mới trả cho ông được.”

Bố Trần lại không nể mặt ông ấy: “Cái từ ‘có lẽ’ nên bỏ đi nhỉ?”

Bố Lưu: “…”

“Nói thật với ông.” Bố Trần nhấp một ngụm rượu, chép miệng: “Số tiền đó là chi phí cho bốn năm đại học của con gái tôi.”

Bố Lưu đặt đũa xuống.

“Lão Lưu, ông cũng không cần phải bày ra dáng vẻ cùng đường cho tôi xem.” Bố Trần nói: “Sang năm trước khi con gái tôi nhập học ở trường đại học, ông trả lại chi phí cho năm đầu tiên là được, phần còn lại thì để sau.”

Bố Lưu cảm kích nói: “Tốt quá.”

“Ôi, cái số tôi.”

Bố Trần lắc đầu: “Tiểu Kha nhà ông là một đứa con ngoan, đáng tiếc.”

Bố Lưu vừa cầm đũa lên đã lại đặt xuống: “Xuất phát điểm của tôi là muốn tốt cho con bé, nào biết được… nào biết được con bé sẽ…”

“Được rồi, nói cái gì thì cũng đã muộn, quan trọng nhất bây giờ là con cái khỏe mạnh.”

Bố Trần vỗ vai ông ấy: “Đối xử với con gái tốt hơn một chút, đừng phá hủy mối quan hệ giữa bố và con gái.”

Bên kia, Trần Ngộ vẫn đang ở trong bệnh viện.

Lưu Kha cũng đang nói với cô về vấn đề tiền nong: “A Ngộ, có phải lần này bố mẹ cậu đã lấy hết tiền tiết kiệm trong nhà ra không?”

Trần Ngộ đang gọt táo, nói một cách mơ hồ là không biết rõ.

Lưu Kha hiểu bạn mình, nghe cô nói thế thì đúng là vậy rồi.

“Bố mẹ cậu nghĩ thế nào vậy, cũng đâu phải họ hàng thân thích, sao có thể cho mượn một số tiền lớn đến thế, làm việc thiện tích công đức cũng không phải kiểu này…”

Trần Ngộ đưa một miếng táo đến bên miệng cô ấy: “A.”

Lựu Kha há mồm ăn hết, còn muốn nói tiếp.

Trần Ngộ ngăn cô ấy lại: “Ăn táo của cậu đi.”

Lưu Kha: “…”

“A Ngộ, thật sự không đau không ngứa, tức là kiếm lời được rất nhiều tiền, đúng không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-80.html.]

Lưu Kha cười khổ: “Lần này đúng là tớ đã… tiêu không ít tiền.”

Trần Ngộ nhìn quả táo trong tay, tài xế gây tai nạn không có tiền, cũng không biết sau này phải làm thế nào.

“Cậu biết không, mẹ tớ đã bỏ ra toàn bộ tiền tích góp bao nhiêu năm.” Lưu Kha nói: “Kể cả số tiền dành để sống cùng người đàn ông kia.”

Trần Ngộ bỗng ngẩng đầu: “Vậy bà ấy…”

Lưu Kha hiểu ý bạn mình: “Bà ấy không cần tớ nữa.”

“Bề ngoài tớ giống bố, bà ấy đã nhìn đủ rồi.”

Trần Ngộ há to miệng.

Lưu Kha lại nói về bố mình: “Người phụ nữ của lão Lưu năm nay mới hai mươi ba tuổi, chỉ lớn hơn tớ có năm tuổi, làm mẹ kế của tớ đúng là khôi hài.”

“Mấu chốt là người ta cũng không muốn làm.”

Trần Ngộ muốn nói gì đó lại thôi, chỉ biết trầm mặc, cắt một miếng táo nữa cho cô ấy.

“Bây giờ tớ đã thế này, chính mình cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể lôi kéo bố theo thôi.”

Lưu Kha vừa nhai táo vừa nói: “Năm sau tớ sẽ học lại, sau đó đến thành phố T tìm cậu.”

Trần Ngộ mỉm cười: “Được.”

Lưu Kha cũng cười: “Vậy ngày mai cậu đừng tới đây nữa, kỹ thuật vẽ màu nước của cậu kém như vậy mà còn ở đây lãng phí thời gian, thế thì làm sao vào

được học viện mỹ thuật?”

Trần Ngộ: “…”

“Biết rồi, tớ sẽ vẽ thật cẩn thận.”

Ở lại hơn nửa tiếng, Trần Ngộ phải quay về phòng vẽ tranh, do không ngủ trưa nên cô cứ liên tục dụi mắt vì buồn ngủ.

“A Ngộ, tối nay tan học cậu đưa Giang Tùy đến đây đi.”

Lưu Kha bỗng nhiên gọi bạn mình lại: “Tớ muốn nói với Giang Tuỳ vài câu.”

Trần Ngộ hoài nghi mình nghe nhầm: “Hả?”

Lưu Kha lặp lại: “Đưa Giang Tuỳ đến đây.”

Chạng vạng gần 6 giờ tối, Trần Ngộ đưa Giang Tùy tới bệnh viện, dặn anh lát nữa không được nổi nóng, phải nói chuyện thật tử tế.

Cậu chủ Giang không vui, hơi cáu kỉnh: “Tôi sẽ vô duyên vô cớ nổi nóng à? Tự nhiên bốc hỏa chắc?”

“………….”

Giang Tùy thấy khóe môi cô gái hơi nhếch lên muốn nói tiếp, nên anh nhanh tay ôm lấy đầu cô, đẩy về phía trước.

“Đi thôi em gái, cậu đã lải nhải cả đoạn đường rồi, có thể tha cho tôi không?”

Trần Ngộ lạnh lùng nói: “Trước đây không phải đều gọi tôi là chị à?”

Giang Tùy bĩu môi: “Đó là trêu cậu thôi.”

Trần Ngộ trợn mắt.

Giang Tùy “hừ” một tiếng: “Cậu trợn mắt với ai thế, tôi lớn hơn cậu tận ba tháng, cậu phải gọi tôi là anh trai mới đúng, nhìn xem bình thường cậu ở trước mặt tôi ngang ngược…”

Trên hành lang tràn ngập tiếng nói của chàng trai, Trần Ngộ lườm anh: “Được rồi!”

Giang Tùy lập tức ngậm miệng.

Lại hung dữ với ông đây, tức quá đi.

Khi đến gần cửa phòng bệnh, Trần Ngộ thả chậm bước chân, nhỏ giọng nói:

“Không biết Tiểu Kha muốn nói gì với cậu.”

Giang Tùy như có điều suy nghĩ, liếc nhìn cô: “Cậu không vào à?”

Trần Ngộ “Ừm” một tiếng: “Muốn nói chuyện riêng với cậu.”

Loading...