KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 8

Cập nhật lúc: 2024-12-13 08:37:32
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên con phố đối diện, đúng lúc Trần Ngộ đạp xe quay đầu lại, vô tình ánh mắt nhìn về phía anh.

Hai người nhìn nhau cách một dòng người, đồng thời thu hồi tầm nhìn lại, ai đi đường nấy.

Giang Tuỳ là cậu chủ có dạ dày quý giá, anh không quen ăn tiệm cơm nhỏ bên ngoài. Như thường lệ, anh đi tới một nhà hàng gần nhất phòng vẽ tranh, cũng là nhà hàng trong gia đình để ăn cơm.

Tạ Tam Tư cũng đi theo như thường lệ, một kẻ tay sai thì phải có dáng vẻ của một kẻ tay sai.

Giang Tuỳ vừa mới vào cửa xoay đã bị một cục bột nhỏ từ sảnh lớn nhào tới, anh ghét bỏ nghiêng người tránh ra.

“Anh……”

Giang Thu Thu mím môi.

Giang Tuỳ nghiêm túc dạy dỗ: “Tám tuổi đã là cô gái trưởng thành rồi, trai gái khác nhau, em chú ý hình tượng một chút.”

Giang Thu Thu: “……”

Tạ Tam Tư: “……”

Bạn nhỏ Giang Thu Thu kiên trì muốn được bế.

“Cô gái lớn rồi còn muốn người khác bế.” Giang Tuỳ nói: “Tự đi đi.”

Giang Thu Thu bĩu môi, phun loạn mấy từ ngữ học được từ trên tivi ra: “Sau này anh yêu đương, cũng không bế bạn gái sao?”

Nhận được là cái xua tay đầy phóng khoáng của anh trai cô bé. Cửa thang máy mở ra rồi đóng lại.

Để lại Tạ Tam Tư và tiểu bảo bối nhà họ Giang, còn cả những nhân viên không hề cảm thấy xa lạ trong nhà hàng.

Thật ra Tạ Tam Tư cũng thường thấy chuyện này, nhưng cậu ta vẫn không biết phải làm sao, đối với trẻ nhỏ thì cậu ta không biết phải xử lý như thế nào.

Khóe miệng Giang Thu Thu vểnh lên rất cao, đã sắp treo được một lọ dầu nhỏ rồi.

Tạ Tam Tư cho cô bé cái bậc thang nhỏ: “Anh cõng em nhé?”

Giang Thu Thu là bạn nhỏ thông minh, cô bé biết tình cảnh của mình, bèn hít hít mũi, cố hết sức trèo lên trên lưng của cậu ta.

Tạ Tam Tư cõng cô bé đi vào thang máy: “Em ăn cơm tối chưa?”

“Em đã ăn rồi ạ, nhưng anh của em đến rồi, em vẫn muốn ăn nữa.” Giang Thu Thu cười nói: “Anh Tiểu Tạ, buổi tối em muốn tới phòng vẽ tranh với bọn anh, có được không ạ?”

Tạ Tam Tư không vì tiếng cười ngọt ngào của cô bé mà đầu óc mất tỉnh táo, an toàn của bản thân vẫn là số một.

“Nếu anh của em cho em đi cùng, vậy thì có thể.”

Giang Thu Thu gian lận: “Em không đi với anh ấy, em đi theo anh.”

Khóe miệng của Tạ Tam Tư hơi giật giật: “Đừng nghĩ nữa, vẫn nên ngoan ngoãn đi làm nũng với anh em đi.”

Giang Thu Thu ỉu xìu.

“Anh của em không thích con gái làm nũng, anh ấy cũng không bế em.” “Anh ấy ngại ngùng.”

“Vậy hôm nay anh trai em tìm được bạn gái chưa?”

Bạn nhỏ Giang Thu Thu cách mấy ngày sẽ lại hỏi, vô cùng quan tâm đến chuyện anh trai của các bạn khác đều có bạn gái, còn anh của cô bé lại không có.

“Vẫn chưa, bây giờ anh trai em chưa muốn yêu đương, chờ ngày nào đó anh ấy muốn thì tự nhiên sẽ có bạn gái.”

Tạ Tam Tư bước vào thang máy, ấn vào số năm: “Anh trai em rất nổi tiếng.”

Giang Thu Thu vẫn lo lắng như một người trưởng thành nhỏ: “Trong phòng vẽ tranh có chị gái xinh đẹp không?”

Tạ Tam Tư nói: “Có.”

Giang Thu Thu tràn đầy tinh thần trở lại, hỏi hết cái này tới cái kia, hỏi mãi không ngừng.

Tạ Tam Tư trợn trắng mắt, ôi, con nít ranh mà nhiều chuyện lên đúng là không chịu nỗi.

Giang Tuỳ ăn được một nửa, lúc uống canh liếc mắt nhìn phía dưới lầu, bỗng nhiên dừng lại. Từ trên lầu nhìn xuống, Bé Tóc Vàng nổi bật trong những cái đầu màu đen, rất bắt mắt.

Trần Ngộ không nhận ra có một ánh mắt từ trên nhà hàng lớn nhìn xuống, cô chống xe ở ven đường xong thì cầm hai túi giấy vẽ đi xếp hàng mua bánh kẹp thịt.

Giang Tuỳ cong khóe môi, bữa tối mà ăn thứ kia?

Chẳng trách là một vùng sân bay......

Vô thức ánh mắt của Giang Tuỳ lại đuổi theo vùng đất mà cậu hình dung ở trong đầu kia, có đường cong.

Không phải sân bay.

Ngay sau đó, gương mặt của Giang Tuỳ hơi đen lại. Mẹ kiếp, liên quan gì đến anh.

Mấy giây sau, trước mắt Giang Tuỳ hiện ra một hình ảnh, lúc Bé Tóc Vàng đứng trước mặt anh, hình như cô cao đến ngang n.g.ự.c anh.

Đúng là 1m6, không khoác lác.

Khuôn mặt Giang Tuỳ hoàn toàn tối sầm lại, chuyện này cũng không liên quan gì đến anh.

Tạ Tam Tư nhanh chóng nhìn sang theo tầm mắt của anh Tuỳ, hai mắt cậu ta ngạc nhiên mà mở to ra, trong phút chốc chợt xuất hiện một trăm tám mươi suy nghĩ. Cậu ta nháy mắt với bạn nhỏ phía bên trái, mau mau mau.

Giang Thu Thu nhanh chóng nuốt thức ăn rồi đặt đũa xuống, quay đầu hét lớn: “Anh.”

Giang Tuỳ nhìn thấy Bé Tóc Vàng bị bắt chuyện, anh rũ mắt xuống, đuôi mắt sắc bén hơi hướng lên trên, vô cùng hứng thú quan sát bên dưới: “Hả?”

Giang Thu Thu trợn tròn mắt, thông minh nhỏ giọng xuống nói: “Buổi tối em có thể đi tới phòng vẽ tranh với các anh không?”

Giang Tuỳ nhìn thấy Bé Tóc Vàng từ chối người đến bắt chuyện, cách xa như vậy cũng có thể cảm giác được sự lạnh nhạt và quyết đoán của cô, đầu lưỡi anh l.i.ế.m nhẹ lên hàm trên: “Ừ.”

Tạ Tam Tư không bỏ lỡ một một giây nào, tận dụng mọi thời cơ: “Vậy ăn cơm xong thì cùng nhau đi đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-8.html.]

Giang Thu Thu vui vẻ vỗ tay hoan hô: “Vâng ạ! Vạn tuế!”

Giang Tuỳ uống ngụm canh: “Vâng cái gì……”

Tiếng nói im bặt đi, anh thoáng thấy Bé Tóc Vàng tiến vào trong ngõ nhỏ, có mấy người theo đuôi cô, ‘Vèo’ một tiếng đứng dậy đi ra ngoài.

Dáng vẻ Trần Ngộ không phải kiểu đáng yêu, nét mặt không tròn trịa, khí chất nghiêng về thanh tao.

Đối với các bạn nữ mà nói, nó rất có tính chất công kích.

Nhưng ở trong mắt các bạn nam thì lại thành một loại hương vị khác, điểm phổ biến đó là có thể khơi dậy kích thích ham muốn.

Chính là thế, người đàn ông kiểu tóc Perm bị cô từ chối cách đây không, không cam lòng dẫn theo anh em đến chặn đường cô.

Tay của Trần Ngộ vịn đầu xe đạp, nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra cô đang suy nghĩ làm sao để thoát được ra ngoài.

Muốn g.i.ế.c địch nhưng không muốn làm tổn thương chính mình.

người đàn ông kiểu tóc Perm bị từ chối lấy t.h.u.ố.c lá kẹp ở trên tai xuống, dựa vào tường nghịch bật lửa vài lần, tay che gió đốt điếu thuốc, giống như người trong giang hồ híp mắt hút một hơi dài rồi chậm rãi phun ra một vòng khói.

“Em gái, em khiến anh đây mất mặt đấy.”

Trần Ngộ: “Xin lỗi.”

Người đàn ông kiểu tóc Perm kia cũng không ngờ đến lúc này mà người đẹp vẫn còn có thể giữ được bình tĩnh chân thành trả lời mình, hoàn toàn không giống mấy đứa con gái mà anh ta từng ôm ấp. Ánh mắt anh ta càn rỡ quét qua người Trần Ngộ: “Vậy em gái nói xem món nợ này phải làm thế nào?”

Trần Ngộ không lên tiếng.

Người đàn ông kiểu tóc Perm xắn ống tay áo sơ mi hoa lên, để lộ một con rắn màu vàng quấn quýt trên cánh tay anh ta.

Tay nắm ghi- đông xe của Trần Ngộ đột nhiên siết chặt.

“Sợ rồi à?” Người đàn ông kiểu tóc Perm kia tà ác nhe răng: “Đồ giả thôi.” Mấy tên lưu manh khác cũng cười ha ha.

“Người đẹp nhát gan.”

“Người đẹp đừng sợ, anh đây còn có con rắn lục đấy.”

Một tên lưu manh kéo cổ áo ra.

Trần Ngộ rất sợ rắn, nhìn thấy hai con đó thì ngay cả hít thở cũng không được. Cô lùi về phía sau nửa bước, chân đụng vào xe đạp, sau lưng toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Người đàn ông kiểu tóc Perm kia lại gần hơn, phả khói thuốc cay nồng vào mặt cô: “Học lớp mấy rồi? Bao nhiêu tuổi, trưởng thành rồi chứ?”

Sự chú ý của Trần Ngộ vô thức rơi vào con rắn kia, cô cảm giác hai con mắt màu đỏ đó đang trợn mắt nhìn mình.

Giống như vừa chạm vào một thứ trơn trượt, toàn thân cô trực tiếp nổi da gà.

Trong lúc nguy hiểm này, đầu hẻm vang lên một loạt tiếng bước chân, có người đi vào ngõ hẻm, cùng với đó là tiếng hét: “Sao lại chạy tới chỗ này?”

Giọng nói ung dung, mang theo ý cười bất lực, như thể đang đi tìm một con mèo nhỏ nghịch ngợm vậy.

Trần Ngộ nghe thấy âm thanh, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.

Trong khoảnh khắc đó, năm ngón tay đang nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u xe của cô buông lỏng ra, đáy lòng không biết có thứ gì đang nhanh chóng dâng trào, điều này khiến cho cô cảm thấy luống cuống.

Cũng may cảm giác đó đã nhanh chóng biến mất.

Chàng trai đi ngược ánh sáng vàng mờ nhạt tối tăm, bước chân ‘lộp bộp’ ‘lộp bộp’ trên con đường đá xanh, uể oải bước từng bước một đi tới, dừng trước mặt cô.

Sau đó, giơ tay nhéo nhéo mặt cô.

“Bảo cậu chờ tôi, cậu khăng khăng đi về một mình, không nghe lời.”

Hành động thân mật và mạnh mẽ.

Trần Ngộ tỉnh táo lại sau cơn sững sờ, đau đến mức muốn giãy dụa. Giang Tuỳ đưa mắt cảnh cáo.

Trần Ngộ suy nghĩ tới tình hình hiện tại, do dự một hai giây, rồi vẫn để cái tay kia làm xằng làm bậy trên mặt cô.

Giang Tuỳ nhéo khuôn mặt cô gái, giữa những ngón tay đều là một mảng mềm mại trơn mịn.

Như đang bóp quả trứng đã bóc vỏ.

Nó ấm áp, trơn trượt, chóp mũi sượt qua, dường như còn có thể ngửi được mùi thơm thoang thoảng.

“Tôi đói rồi.”

Giang Tuỳ không nhịn được thốt ra một câu, gần như là thì thầm.

Trần Ngộ nghe vậy, khuôn mặt bị anh véo tức giận không thể hiểu nổi, ánh mắt cô lạnh lùng liếc nhìn anh.

Trong miệng cậu toàn là mùi thơm của gà hầm nấm, đói gì nữa?

Giang Tuỳ nghiêng đầu về phía bức tường đá phủ kín rêu xanh, trong cổ họng phát ra vài tiếng cười trầm thấp. Anh nghiêng đầu lại, vén vài sợi tóc của cô gái đang rủ xuống xương quai xanh ra sau vai.

Một tay đẩy xe đạp, một tay ôm vai cô, lòng bàn tay siết lại: “Đi thôi vợ, chúng ta về nhà ăn cơm.”

Trần Ngộ không để ý tới cách xưng hô kia, bước đi theo anh.

Mấy tên lưu manh kia ai nấy cũng đần mặt ra với chuyện đột ngột xảy ra này, cũng không kịp phản ứng.

“Không phải người đẹp kia nói không yêu đương sao?”

“Nhìn đúng là một người mà.”

“Thằng nhóc kia nói là người yêu của cô ấy thì đúng là vậy à?”

“Tao thấy bọn nó chẳng thân quen tý nào.”

“Mẹ nó chơi chúng ta đây mà.”

Giang Tuỳ và Trần Ngộ chưa đi được mấy bước, phía sau đã truyền đến một tiếng quát to.

“Đứng lại!”

Loading...