KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 78

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:25:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ đang nghĩ về Tiểu Kha, tháng trước khi cô ấy nhắc đến chuyện tình cảm kéo dài từ thời cấp ba, bản thân cô đã thấy hơi nghi ngờ.

Cách đây không lâu, Tiểu Kha cũng tỏ ra không muốn về nhà.

Sự nghi ngờ của Trần Ngộ ngày càng sâu sắc hơn, nhưng cô vẫn hy vọng đó chỉ là do mình nghĩ nhiều thôi.

Thẳng đến trước cuộc gọi đêm qua cô vẫn nghĩ như vậy.

Bố mẹ của Tiểu Kha đều là những sinh viên ưu tú, là người có văn hóa. Họ đã nắm tay nhau đi qua những năm tháng tuổi trẻ, chứng kiến sự thay đổi của thời đại mới, nếm không ít đắng cay, sánh bước cùng nhau từ thời cấp ba cho đến ngày hôm nay.

Đứa con thứ hai đến nay cũng đã sinh được gần 100 ngày.

Nhưng vẫn có chuyện xảy ra.

Rất loạn, loạn hơn nhiều so với tưởng tượng của Trần Ngộ.

Cô không ngờ bố mẹ Tiểu Kha đã ly hôn từ lâu, nhưng vì sợ ảnh hưởng đến việc học tập của cô ấy nên vẫn giấu diếm con gái. Họ muốn đợi sang năm khi cô ấy thi đại học xong mới nói ra.

Điều kinh khủng nhất, kỳ quái nhất, buồn cười nhất chính là mẹ cô ấy có người mới và đứa con thứ hai chính là của đối phương. Người đó muốn mẹ cô ấy nhanh chóng vạch rõ ranh giới với chồng cũ, để gia đình mới của bọn họ hạnh phúc bên nhau.

Còn bố cô ấy cũng đang ở trong giai đoạn lo nghĩ chuyện tình yêu, đối tượng là học sinh ông ấy dạy năm ngoái, đi theo bố cô ấy vào quãng thời gian tuổi trẻ xinh đẹp quý giá nhất, nguyên nhân bọn họ xích mích cũng giống như vợ cũ.

Đối tượng hiện tại đều hi vọng bọn họ có thể hoàn toàn rời khỏi nhau, cắt đứt một cách sạch sẽ.

Những điều này Trần Ngộ đều nghe được từ trận cãi vã của bọn họ.

Họ gây gổ ở ngay hành lang bệnh viện, còn ôm theo đứa trẻ oa oa khóc lớn, cảnh tượng lúc đó là khía cạnh của cuộc sống muôn màu.

Hai người đó bề ngoài thì thể hiện là vì con gái, nén giận, làm như mình đang chịu tủi thân, nhưng thực ra là đang có tính toán riêng, họ đều đã đi rất xa rồi.

Cái gọi là vì tốt cho cô ấy, thực ra là một loại tổn thương khó mà lường trước được.

Giống như tối qua, khi Tiểu Kha tan học trở về nhà, trong lúc vô tình đã biết được chân tướng sự việc. Cảm xúc mất khống chế cô ấy mới chạy ra ngoài dẫn tới tai nạn, bị thương đến như vậy.

Trần Ngộ dùng móng tay liên tục cắm rồi cào lòng bàn tay của mình, nhưng hoàn toàn không cảm nhận được được đau đớn.

Tiểu Kha tới tìm cô.

Con đường đó cách nhà cô không xa, chỉ cần qua một cái ngã tư nữa thôi.

Trần Ngộ co người, hai tay ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào khuỷu tay.

Nửa sau của giai đoạn tập huấn, Tiểu Kha không thể tham gia được nữa rồi.

Nếu không thể vẽ, cũng không vượt qua được bài thi văn hóa thì chỉ cần học lại một năm là mọi thứ đều sẽ thay đổi.

Cơ chế vẫn giống nhau.

Nhưng chỉ cần một điểm xảy ra vấn đề thì những mắt xích sau đó đều sẽ bị ảnh hưởng.

Trên đường đời phía trước sẽ có rất nhiều rất nhiều những bất ngờ, những chuyện ngoài ý muốn ập xuống vội vàng, khiến người ta không kịp chuẩn bị, cũng không thể né tránh.

Khi nó đã xuất hiện thì ngoại trừ việc tiếp nhận ra cũng không còn lựa chọn nào

khác.

Vành mắt Trần Ngộ đỏ hoe.

Mái tóc bị ấn xuống, bên tai cô vang lên tiếng thở dốc của chàng trai: “Khóc à?’

“Không có.” Cô nghiêm túc nói.

Giang Tùy dùng tốc độ chạy nước rút 100m để chạy đi mua nước rồi chạy về, trán ướt đẫm mồ hôi, anh lau mặt rồi kéo khóa cởi áo khoác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-78.html.]

“Cầm giúp tôi một chút.”

Nói thì nói vậy chứ áo khoác đã trùm lên đầu cô rồi.

Trần Ngộ bỗng bị mùi hương bao phủ, đầu tiên cô hơi ngơ ngác, sao đó lại thấy vô cùng mất tự nhiên. Cô nắm lấy áo khoác kéo ra, ngước khuôn mặt từ trong khuỷu tay lên, gặp lại ánh nắng mặt trời và ánh mắt dịu dàng của chàng trai.

Hơi giật mình, cô từ từ chớp mắt, sự dịu dàng vừa rồi đã biến mất.

Là ảo giác.

Giang Tùy đưa bình sữa chua tới.

Trần Ngộ không nhận.

“Bạn Tiểu Trần của chúng ta thật yếu ớt.” Giang Tùy cắm một cái ống hút vào bình sữa chua rồi lại đưa cho cô.

Trần Ngộ ôm áo khoác của anh, thở dài một hơi: “Không muốn uống.”

“Uống một chút thôi.” Giang Tùy nhét sữa chua vào lòng cô, sau đó lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy mới, xé theo phần đánh dấu: “Cậu đã soi gương chưa, hai mắt sưng hết lên rồi, thế này còn nói là không khóc.”

Trần Ngộ cắn ống hút, uống một ngụm sữa chua: “Tôi rất sợ.”

Động tác trên tay Giang Tùy dừng lại.

“Cậu có hiểu cảm giác này không? Thôi đi, cậu không hiểu thì tốt hơn, cũng chẳng phải cảm giác dễ chịu gì đâu.”

Trần Ngộ cụp mắt không nói gì nữa, vẻ mặt ẩn giấu dưới bóng cây chập chờn: ”

Hôm qua mọi việc vẫn tốt, vẫn ổn.”

“Tôi và Tiểu Kha đã hẹn nhau không tham gia kỳ thi tuyển sinh chung mà chỉ đăng ký tuyển sinh cá nhân vào Học viện Mỹ Thuật Thành phố T, sau đó chúng tôi sẽ cùng nhau đi thi. Tôi chưa từng đi tàu, cũng chưa từng ra khỏi thành phố C, cậu ấy cũng vậy, phải mất hơn mười tiếng ngồi trên tàu xanh lá*, cả thành phố T cũng chỉ có chuyến tàu đó, chúng tôi đều đang tiết kiệm tiền, dự định sẽ mua thật nhiều đồ ăn để ăn dọc đường……”

(*Tàu màu xanh lá cây: tàu chậm, ồn ào, không có điều kiện với màu xanh lá cây rừng và trang trí màu vàng chạy trên hệ thống đường sắt Trung Quốc từ những năm 1950, loại bỏ dần vào đầu thế kỷ 21)

Giang Tùy cầm khăn giấy, nghiêm túc lắng nghe những câu từ lộn xộn của cô gái, anh muốn nói rằng người bạn thân nhất của cậu đã lỡ hẹn vì nguyên nhân ngoài ý muốn, nhưng còn có tôi, tôi sẽ không lỡ hẹn, tôi sẽ đi cùng cậu.

Học viện Mỹ Thuật Thành phố T chứ gì, tôi sẽ đi thi cùng cậu.

Đúng rồi, điểm chuẩn các môn văn hoá đối với học sinh mỹ thuật của cái trường rách đó là bao nhiêu nhỉ, năm trước anh có tra thử.

Hình như yêu cầu khá cao.

Đệch……

Ông đây phải liều mạng với mấy môn văn hoá thôi.

Cô gái nói xong, Giang Tùy nghiêng đầu chăm chú nhìn: “Còn đăng ký vào học viện mỹ thuật đó không?”

Hai mắt Trần Ngộ rưng rưng, không nghe rõ: “Cái gì?”

“Không có gì.”

Giang Tùy rút một tờ khăn giấy đưa cho cô, làm ra vẻ ghét bỏ: “Lau đi, khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, bẩn c.h.ế.t đi được.”

“Sao có thể, tôi đâu có khóc.”

Trần Ngộ kiềm chế cảm xúc trong lòng, lẫn trong âm thanh còn có tiếng nức nở.

Giang Tùy tặc lưỡi: “Bạn Tiểu Trần của tôi, gánh nặng của tiên nữ lớn vậy sao, có dáng vẻ xấu xí nào của cậu mà tôi chưa từng thấy đâu chứ.”

Trần Ngộ nghiêm mặt: “Biến.”

Phần tóc sau gáy bỗng cảm nhận được hơi ấm xa lạ khi bị chạm vào, nước mắt trong con ngươi cũng không thể đè nén được nữa, từng giọt từng giọt rơi xuống như chuỗi ngọc đứt dây.

Giang Tùy ôm nàng tiên nữ nhỏ vào lồng ngực, để cô dựa vào bờ vai anh, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng run run nhấp nhô phía sau.

“Đừng khóc nhé, đừng khóc.”

Loading...