KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 74

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:24:00
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ không biết mọi người đang thì thầm to nhỏ chuyện gì, cô ngồi đến đau cả lưng, cơ mặt đã tê dại, đầu óc cũng trống rỗng luôn rồi.

Bài hát trong tai nghe lại bắt đầu lặp lại, cô không nhớ nổi đã lặp lại lần thứ mấy.

Trần Ngộ đút tay vào trong túi áo khoác, sờ đến máy nghe nhạc rồi vân vê trong tay, ngước mắt nhìn lướt qua những người trong đại sảnh, sau đó tầm mắt rơi vào chàng trai ngồi trong góc.

Sau lưng Giang Tùy là bức tường, trước mặt là từng hàng đầu người và bản vẽ, các cô gái thì vây xung quanh. Đúng lúc này, anh ngước mắt lên và chạm phải ánh mắt cô.

Hai người dùng ánh mắt giao tiếp với nhau một cách rất tự nhiên.

Giang Tùy: Hử?

Trần Ngộ: Nghe nhạc đến chán rồi.

Giang Tùy: Chịu đựng.

Trần Ngộ: Ngồi rất khó chịu.

Giang Tùy: Chịu đựng.

Trần Ngộ đang nhếch môi thì nghe thấy giáo viên gọi: “Thả lỏng một chút, đừng để khớp cắn bị co cứng.”

“……”

Trong thời gian nghỉ giải lao, Trần Ngộ đứng dậy xoa bóp eo lưng và vận động tay chân.

Lưu Kha vẫy tay với cô: “A Ngộ, lại đây, xem tớ vẽ cậu có giống không.”

Trần Ngộ đi tới xem thử nhưng nhìn không ra kết quả gì, chỉ cảm thấy là lạ.

Điều này không giống như soi gương.

Giống như lần đầu biết, ồ, hóa ra mình trông như thế này.

Lưu Kha dùng bút chì điểm thêm vài nét nhàn nhạt lên chóp mũi trên bức tranh:

“Đây là điểm tớ hâm mộ nhất ở cậu đấy, sống mũi vừa cao vừa thẳng.”

“Di truyền từ bố tớ.” Trần Ngộ cúi người nhìn bức tranh: “Tiểu Kha, trán tớ rộng và cao thế à?”

Lưu Kha trợn mắt: “……Đây gọi là đầy đặn.”

Trần Ngộ ấn trán, dùng tay chạm lên đường cong từ trên xuống, cô cảm thấy Lưu Kha vẽ hơi quá, sau khi đưa ra ý kiến của mình, cô định đi xem tranh Vu Kỳ vẽ.

Mới đi được nửa đường đã bị một bàn tay kéo lại, kéo thẳng về phòng vẽ tranh số một.

“Làm gì vậy?”

Trần Ngộ thoát khỏi tay của Giang Tùy.

Giang Tùy kéo một cái ghế rồi ngồi xuống: “Nói chút chuyện.”

Trần Ngộ nhìn anh, chờ câu tiếp theo.

Giang Tùy cũng nhìn cô, ánh mắt lại như ngòi bút, từng tấc từng tấc vẽ lại dung nhan trong trẻo lạnh lùng của cô, cả nửa ngày mới cong môi nói một câu: “Cậu đói không?”

Trần Ngộ: “…….”

“Chuyện đâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-74.html.]

Giang Tùy cầm balo, lấy ra mấy gói đồ ăn vặt, lười biếng liếc nhìn cô: “Vừa ăn vừa nói.”

Kết quả là, sau khi Trần Ngộ ăn uống no nê trở lại sảnh lớn mới phát hiện Giang Tùy vẫn chưa nói gì.

Cuối cùng, sau một tiếng đồng hồ Trần Ngộ đã không còn muốn xem mọi người vẽ mình thành cái dạng gì nữa. Cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc sự nghiệp người mẫu đầu tiên của mình.

Quá mệt mỏi.

Có nhạc nghe mà vẫn mệt mỏi như vậy, cô cũng bái phục những người không nghe nhạc nhưng vẫn có thể ngồi làm mẫu từ đầu đến cuối.

Ánh mắt của Trần Ngộ không hề có mục tiêu, cứ lơ đãng khắp nơi rồi lại bắt gặp ánh mắt Giang Tùy.

Giang Tùy ném cho cô ánh mắt chứa ý cười: Tối nay bạn Tiểu Trần thật ngoan, kiên trì thêm lát nữa, cố lên nha.

Trần Ngộ lườm anh một cái.

Giang Tùy bắt được chút cảm xúc nhỏ trong ánh mắt cô gái thì nhỏ giọng cười.

Cuối cùng anh mới nhận ra mình thật ngốc, nhưng độ cong trên môi vẫn không

biến mất mà ngược lại càng lúc càng cao hơn.

Tạ Tam Tư thường vẽ tranh tả thực rất tùy tiện, nhưng cân nhắc đến địa vị chị dâu tương lai của người mẫu lần này nên lần đầu tiên cậu ta dùng hai tiếng đồng hồ để vẽ. Về những gì cậu ta vẽ thì chỉ có thể nói rằng cậu ta đã thật sự cố gắng, ít nhất đó là một con người, là nữ.

Vừa lau bụi than chì trên tay, cậu ta vừa nghiêng người về phía góc phòng:

“Anh Tùy, sao anh lại cười?”

Giang Tùy ho khan: “Cười con khỉ.”

Tạ Tam Tư quá lười để vạch trần, Anh Tùy chó như vậy cũng không phải mới ngày một ngày hai. Cậu ta tùy ý tìm thấy một bức tranh không biết của ai đánh rơi, lật ngược lại rồi trải lên mặt đất, sau đó đặt m.ô.n.g ngồi lên.

“《Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn 3》đã chiếu được nửa năm rồi, trên mạng chắc đã có rồi, còn có bộ phim《Tân Câu Chuyện Cảnh Sát》hồi tháng 9 nữa. Anh Tùy, chúng ta đi quán net bao một đêm là có thể xem hết trong một lần.”

Giang Tùy chậm rãi vẽ đường viền môi của cô gái, giọng điệu cực kỳ điềm đạm: “Không có hứng thú.”

“……”

Tạ Tam Tư thầm nghĩ trong lòng, lão già như anh hiện tại ngoại trừ trêu chọc Trần Ngộ hoặc bị Trần Ngộ trêu lại thì còn hứng thú với cái gì được chứ.

“Này, Anh Tùy,” Tạ Tam Tư thấp giọng nói: “Anh rủ Trần Ngộ đi xem phim đi.”

Khóe mắt Giang Tùy liếc qua cô gái, cau mày nói: “Xem cái quỷ gì.”

“Tuyệt vời.”

Tạ Tam Tư giơ ngón tay cái: “Phim ma tương đối kích thích.”

“Anh Tùy, anh nghĩ mà xem, rạp phim thì tối om, trên màn hình lớn có hình ảnh ma quỷ lướt qua, phối hợp với nhạc nền và bối cảnh rùng rợn, ôi mẹ ơi, mới nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.”

Càng nói càng kích động, cậu ta xoa xoa da gà trên cánh tay: “Trần Ngộ bị dọa sợ, run rẩy nhào vào lòng anh, sau đó, anh sẽ… Hehehe.”

Giang Tùy phối hợp “Ồ” một tiếng, cười như không cười hỏi: “Sẽ thế nào?”

Sau lưng Tạ Tam Tư lạnh buốt, cậu ta cười ha ha: “Không thế nào, không thể nào cả, em chỉ đùa thôi, Anh Tùy không cần phải dùng đến trò vặt này.”

Khuôn mặt Giang Tùy hơi co giật, im lặng suy nghĩ.

Anh Tùy của cậu chắc là, có thể, có lẽ, cũng cần đấy.

Loading...