Ngày Trần Ngộ làm người mẫu là ngày đầu tiên của tháng 11.
Nhiệt độ vào tháng này ở thành phố C đã giảm rất nhiều, áo len phải mặc thật dày, trong quần jean còn phải mặc thêm quần giữ nhiệt. Những cô gái trẻ thích mặc váy ngắn xếp ly cũng lặng lẽ thay sang kiểu tất dày hơn, làm một bông hồng xinh đẹp trong gió lạnh đúng là không dễ dàng gì.
Những người sợ lạnh thậm chí còn quấn mình trong nhiều lớp quần áo.
Ví dụ như Trần Ngộ, cô thậm chí còn mặc một cái áo bông dài.
Áo đen, quần đen, khăn quàng cổ cũng màu đen khiến khuôn mặt vốn đã trắng như tuyết của cô trở nên nổi bật đến mức chói mắt. Ngồi trên chiếc ghế sát tường trong sảnh lớn, trông cô tựa như một bức họa đen trắng tuyệt đẹp từ thế kỷ trước.
Các nam sinh có thể công khai nhìn chăm chú vào các cô gái xinh đẹp, nhưng vào lúc này, trái tim thanh xuân và nồng nhiệt của họ đã bị thực tế tổn thương.
Trong tình huống phải vẽ tả thực chân dung bán thân với người mẫu thế này, bọn họ buộc phải tập trung vào ba phần ngang và năm phần dọc, híp mắt cầm dọc bút chì để đo tỷ lệ cấu trúc.
Đúng là không có phúc phận được nhìn ngắm thỏa thích mà.
“Thật đẹp.”
Lý Dương khen ngợi: “Thật xinh đẹp, nhất là đôi mắt.”
Người anh em ngồi cạnh lấy hạt dưa từ túi áo bên trái ra, nhét vỏ vào túi áo bên phải: “Của nhà người ta rồi.”
Lý Dương bày tỏ suy nghĩ của mình: “Tôi muốn tìm một người giống cô ấy.”
Con ngươi của anh bạn kia suýt rơi ra khỏi tròng mắt: “Cậu chơi trò thế thân à? Tiến bộ thế?”
“Nói vui vậy thôi, không thực tế.” Lý Dương nhìn cô gái đang ngồi trên ghế, sự say mê đong đầy trong mắt, vô cùng lộ liễu: “Tiên nữ đâu có dễ tìm như thế.”
“Không thì lát nữa cậu tìm cách nhờ lão Triệu sửa tranh một chút rồi mang về treo lên tường, mỗi ngày ngắm…”
Lời còn chưa nói xong đã bị một vũ khí bay từ trong góc tới đ.â.m trúng.
Lý Dương bắt gặp ánh mắt nguy hiểm của chàng trai, vô thức trốn ngay vào sau bảng vẽ: “Đệch, Giang đại thiếu gia đang nhìn qua đây.”
“Cậu hèn quá đấy.” Người anh em khinh thường: “Đang vẽ tranh mà, nhìn thì sao? Mọi người đều nhìn còn gì, có bản lĩnh thì đừng để cô ấy làm người mẫu.”
Lý Dương nghe lời nhắc nhở của người anh em, lưng lập tức thẳng tắp: “Đúng vậy, không phải mọi người đều đang nhìn sao? Tại sao cứ nhìn chằm chằm vào ông đây chứ?”
“Hẳn là vì tôi đẹp trai, khiến anh ấy cảm thấy nguy hiểm.”
Người anh em: “…”
Chú em, tôi sợ là đầu cậu bị cửa kẹp rồi, cậu mà cũng có thể khiến anh ấy cảm thấy nguy hiểm hả?
Tôi nghĩ chỉ đơn giản là anh ấy bị điên thôi.
Lý Dương khó hiểu: “Anh ấy không chịu được khi em ngắm nhìn Trần Ngộ, thế thì chẳng phải anh ấy sẽ muốn làm thịt Vu Kỳ ngồi cạnh cô ấy à?”
Anh bạn kia bĩu bĩu môi, nhổ vỏ hạt dưa vào lòng bàn tay: “Cậu chưa nghe nói à, đều không để ý…”
Lý Dương quan sát người đang nhìn Trần Ngộ, Vu Kỳ dường như đã ngây người một lúc lâu mà không hề động bút, phát hiện ra điều này khiến mặt mũi cậu ấy viết đầy mấy chữ hóng chuyện: “Cậu nói thử xem có phải Vu Kỳ cũng…”
“Thì thầm cái gì thế hả?”
Triệu Thành Phong đi tới, dùng tay gõ gõ lên bảng vẽ.
Lý Dương trợn mắt nói dối: “Chúng em đang thảo luận về đặc điểm của người mẫu ạ.”
“Thảo luận con khỉ, người mẫu tối nay còn không dễ vẽ à?”
Triệu Thành Phong vừa nói vừa trừng mắt nhìn một đám học sinh không hề động bút, nhưng miệng thì liên tục nói chuyện.
Mọi người đều sợ Lão Triệu hóa thành yêu quái nên nhanh chóng cúi đầu vẽ cho xong.
–
Thực ra người mẫu tối nay đúng là dễ vẽ hơn những lần trước.
Tóc của Trần Ngộ không dài cũng không ngắn, cô không hay buộc tóc lên mà thường buông xõa trên vai, giống như bây giờ.
Sợi tóc mềm mại hơi ngả màu vàng, phần tóc mái tự cắt tỉa khá gọn gàng và dày dặn, là kiểu tóc đơn giản nhất của học sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-73.html.]
Cũng là kiểu dễ vẽ nhất.
Tối nay mọi người đều cảm thấy vui vẻ vì điều này, nên mới dám chơi như vậy.
Nhờ kiểu tóc của Trần Ngộ nên dù hình dáng kết cấu có vẽ kỳ lạ đến đâu thì cũng chỉ cần vẽ thêm tóc hai bên vào, nhìn qua cũng miễn cưỡng giống một cô gái.
Việc vẽ tóc học sinh vốn cũng không yêu cầu kỹ thuật gì, còn có thể dùng nó để che đi khuôn mặt, tạo ra hiệu quả giảm bớt khuyết điểm.
Không giống như tóc đuôi ngựa, cả khuôn mặt đều lộ hết ra bên ngoài, bao gồm cả phần trán, tỷ lệ bên trên sẽ bị phóng đại, còn không có chỗ nào để che đậy nên rất dễ vẽ thành nam.
Mức độ khó còn cao hơn so với nam sinh đầu đinh.
Trần Ngộ không chỉ có phần đầu dễ vẽ, mà cô còn đang quàng khăn trên cổ, nên không cần vẽ cổ. Trên tai còn đeo tai nghe nên có thể bớt đi một phần cần vẽ, ngoài ra khuôn mặt của cô cũng sáng sủa, ngũ quan hài hòa và có đặc điểm rõ ràng.
Mắt hạnh nhân, lông mi đen dày như chiếc bàn chải nhỏ, sống mũi thẳng, chóp mũi tròn và hơi đầy đặn. Một phần ba khuôn mặt từ má đến cằm là đường nét của khuôn mặt trái xoan duyên dáng, đôi môi đỏ thắm khẽ nhếch, bên má phải
còn có điểm hơi lõm xuống.
Là lúm đồng tiền duy nhất trong cả phòng vẽ tranh.
Rất nhiều người chỉ dùng vài nét để phác lên hình dáng, sau đó lập tức chấm cái điểm đó lên.
Dường như chỉ cần chấm được điểm ấy thì người trong tranh chính là Trần Ngộ.
–
Trong sảnh lớn có rất nhiều dụng cụ vẽ, màu nước dùng để vẽ tả thực đều ở đây nên mùi rất nồng và hỗn tạp, rèm trên cửa sổ có khi cả năm không đóng lại được mấy lần, hiện tại không có muỗi nên trực tiếp bị kéo ra.
Những cơn gió lạnh cứ tùy ý nhảy múa trên giấy vẽ của những cô cậu thiếu niên, quấn lấy đùa nghịch trên đầu bút của họ.
Những âm thanh xào xạc tinh tế hòa vào nhau.
Khi vẽ chân dung tả thực, góc ba phần tư là góc phổ biến và dễ vẽ nhất.
Tiếp đến là góc chính diện, góc đáng sợ nhất với hầu hết mọi người là góc nghiêng. Góc này có yêu cầu về tỷ lệ cực kỳ cao, nếu không có nền tảng cơ sở vững chắc thì không ai dám thử, mọi người đều muốn tránh né và cầu mong khi thi không rơi trúng góc này.
Chỉ có đại thần, hoặc những người đã vẽ các góc khác quá nhiều và muốn thách thức bản thân mới lựa chọn ngồi ở khu vực có góc vẽ nghiêng.
Lần này Lưu Kha và Vu Kỳ, hai đại thần ngồi ở hai bên Trần Ngộ, cùng lựa chọn vẽ góc mặt nghiêng của cô.
Mà một vị đại thần khác mới nổi trong phòng vẽ tranh – Anh Tùy của bọn họ lại ngồi ở một góc nhỏ vắng vẻ kín đáo, hoàn toàn tách khỏi đội ngũ.
Nếu không phải anh vẫn luôn vẽ thì mọi người còn tưởng anh lại đang lười biếng.
Vốn là bọn họ còn muốn nhìn thử khi anh vẽ Trần Ngộ sẽ trông như thế nào, sẽ có những biểu cảm nhỏ nào, nhưng không ngờ anh lại trốn xa đến vậy.
Nếu không quay đầu lại nhìn thì căn bản là không thấy anh.
Gió đã mạnh lên từ lúc nào không hay, thổi tới đúng lúc cơ thể đang mệt mỏi rã rời, khiến sọ não cũng bị thổi lạnh.
“Hắt xì ——”
Trần Ngộ hắt hơi một cái rồi xoa xoa chóp mũi đỏ ửng.
Chẳng bao lâu sau, cửa sổ đã được đóng lại.
“Mẹ nó, lạnh muốn chết.” Giang Tùy trở lại ngồi trong góc, đặt bảng vẽ lên đùi và tiếp tục vẽ.
Mọi người: “……”
Thể hiện tình cảm sao?
Là ý này đúng không? Là đang khoe khoang đúng không?
Lộ liễu trắng trợn đến thế, lão Triệu mù rồi à?
Cho nên chúng ta có thể bắt đầu buôn chuyện được rồi nhỉ?
Cũng không hẳn, có lẽ đang ở giai đoạn thầm mến thôi.
Ai nhỉ, ai thầm mến ai? Không phải chứ, đệch, không lẽ đây là bộ phim dài tập về ma vương trong truyền thuyết.