Chai rượu vang đỏ có giá hàng trăm ngàn nhân dân tệ nằm trang trí trên bàn cơm của các chàng trai đang cười đùa ầm ĩ, bên trong không còn giọt rượu nào.
Tạ Tam Tư cảm thấy chai rượu rất đẹp nên muốn mang về nhà đặt trên bàn trong phòng khách, chẳng vì lý do gì khác ngoài để khoe khoang.
Trương Kim Nguyên nói mẹ cậu ta thích trồng hoa và trong nhà đang thiếu một chiếc bình.
Thực ra cũng chỉ là để khoe khoang mà thôi.
Hai người họ nhìn thẳng vào mắt nhau rồi cùng nhất trí quyết định, quân tử động khẩu không động thủ, cũng chỉ là một chai rượu thôi mà, chuyện nhỏ này cứ từ từ nói là được.
Trên khuôn mặt trẻ con của Tạ Tam Tư mang ý cười: “Anh trai thì phải nhường em.”
Răng nanh của Trương Kim Nguyên lấp ló: “Em trai thì phải ngoan ngoãn.”
Tạ Tam Tư bình tĩnh đáp lại: “Làm anh trai thì phải có dáng vẻ của anh trai chứ.”
Trương Kim Nguyên từ tốn tiếp đòn: “Làm em trai thì phải tôn trọng anh chứ.”
Tạ Tam Tư ném que tăm vào thùng rác, tức giận hô to: “Nguyên cục cưng à.”
Trương Kim Nguyên đang ngồi bắt chéo cũng thả hai chân ra, còn hô to hơn cậu ta: “Tư Tư à.”
“…………”
Hai người đối mắt nhìn nhau, không khí xung quanh lập tức như nổi lên từng hồi trống trận, chiến mã và giáp bạc, cát bụi mịt mù.
Một giây sau, cả hai không hẹn mà cùng lao về phía chai rượu, tay chân đồng thời di chuyển.
Biến mẹ quân tử đi.
–
Giang Tùy lười không thèm quan tâm đến hai tên ngốc kia, anh đang nhìn cô gái bên cạnh mình.
Cô đang ngồi ngược, hai tay khoanh lại đặt trên lưng ghế, chiếc cằm thon gầy trắng trẻo đặt lên đó, trông không giống lúc bình thường.
Mềm mềm như chú mèo con đang nằm trong ổ.
Giang Tùy cũng học theo cách ngồi của cô, nghiêng đầu nhìn: “Đang nghĩ gì vậy?”
“Không nghĩ gì cả.” Trần Ngộ cụp mắt: “Tôi ăn hơi nhiều nên lười không muốn động đậy.”
Giang Tùy: “…”
Nghĩ lại thì, bữa ăn hôm nay cô gái ăn rất ngon miệng.
Sau khi ăn no, con người đều thấy uể oải, gai góc trên người cũng đều biến mất.
Bây giờ cũng thế.
Cổ họng Giang Tùy bật ra tiếng cười trầm thấp: “Cậu thích đồ ăn ở đây à?”
Trần Ngộ gật gật đầu: “Ừ, rất ngon.”
Giang Tùy nhìn chằm chằm vào đường nét xinh đẹp từ mũi đến cằm của cô, buột miệng nói: “Nhà tôi cũng có nhà hàng.”
Trần Ngộ nghi hoặc quay đầu.
Giang Tùy nhìn cô: “Gia đình Nhất Phàm làm trong lĩnh vực cung cấp dịch vụ ẩm thực, gia đình tôi cũng tham gia vào khá nhiều lĩnh vực.”
Trần Ngộ chớp mắt, cho nên?
Giọng nói Giang Tùy xen lẫn sự dẫn dắt từng bước: “Ý tôi là, lúc nào đó sẽ đưa cậu đi nếm thử đồ ăn ở nhà hàng của gia đình tôi, đầu bếp còn giỏi hơn.”
Trần Ngộ quay người đi, không nói gì nữa.
Giang Tùy không thể thu hút được sự chú ý của cô nên có phần bực bội, anh với tay lấy bật lửa và hộp thuốc mà Vương Nhất Phàm để trên bàn.
Anh lắc lắc hộp thuốc lá, mỉm cười: “Không tin thì thôi.”
Trần Ngộ vẫn không nói gì, cô đang nghĩ lại xem tại sao mình lại đồng ý tới ăn bữa cơm này.
Cũng đâu phải ở nhà không có cơm ăn.
Rốt cuộc là lúc đó đã xảy ra chuyện gì? Giang Tùy đã dùng cách gì để thuyết phục được cô.
Lúc ấy cô đã có tâm trạng thế nào?
Trần Ngộ không thể nhớ ra được, cô chôn mặt vào khuỷu tay, đầu càng lúc càng nóng lên, bên trong như một nồi bột nhão đã được nấu chín.
Đúng là ăn no quá rồi.
Sợi tóc rơi trên đầu vai cô bị kéo nhẹ, suy nghĩ của Trần Ngộ lập tức bị kéo về.
Giang Tùy thấy cô gái nhìn sang, anh giữ chặt lọn tóc không muốn buông ra:
“Chuyện tôi vừa nói, cậu nghĩ thế nào?”
Anh hỏi một đằng nhưng Trần Ngộ lại trả lời một nẻo: “Cậu lại hút thuốc.”
Giang Tùy giơ điếu thuốc đang tỏa ra làn khói mờ mờ: “Lại cái gì? Một tuần rồi tôi mới hút có một điếu.”
“Hôi lắm.” Trần Ngộ buông cánh tay xuống rồi hất bàn tay anh đang giữ tóc mình ra.
“Được rồi được rồi, không hút nữa.” Giang Tùy bỏ điếu thuốc xuống: “Cậu thật khó tính.”
Trần Ngộ khẽ liếc anh: “Cậu nói cái gì?”
Giang Tùy hơi nhăn mặt, xong rồi, vừa rồi ông đây có loại cảm giác khủng hoảng khi sắp phải quỳ bàn phím, anh nhanh tay chỉ về một phía: “Cậu ăn bánh pudding không?”
Trần Ngộ liếc một cái: “Ăn nữa thì tôi sẽ nôn mất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-71.html.]
Giang Tùy tức giận: “Cậu cũng chưa từng ăn đồ ngon mà.”
Vẻ mặt Trần Ngộ không có biểu cảm gì: “Đúng vậy.”
Giang Tùy tặc lưỡi: “Bé đáng thương.”
Trần Ngộ lãnh đạm đáp lại: “Cũng ổn.”
Giang Tùy cảm thấy mặc dù cô không có biểu cảm gì, nhưng anh càng nhìn lại càng thấy thật con mẹ nó đáng yêu, anh dùng giày thể thao chạm vào giày cô: “Sau này cậu theo anh đây đi, anh đây sẽ đưa cậu đi ăn uống no say.”
Cô gái nghiêng mặt sang nhìn anh.
Nhìn từ góc độ này, đôi mắt của cô trở nên trong trẻo sắc bén, giống như dòng suối trong vắt, có thể phản chiếu rõ ràng người đang nhìn cô.
Giang Tùy lặng lẽ tránh khỏi tầm mắt cô, xoay chiếc bật lửa trong tay rồi dùng ngón cái bật nó lên. Ngọn lửa nhỏ bùng lên trước mắt anh, tần suất tim đập nhanh khiến anh cau mày, vài giây sau mới nghe thấy cô nói: “Lời thoại cũ rích rồi.”
“…”
Ngay lúc Giang Tùy sắp bùng nổ thì anh bỗng nghe thấy tiếng cười khẽ.
Anh nhướn mi, cô gái trước mắt anh đang mỉm cười, khóe mắt đuôi mày đều trở nên sống động.
Như tranh đen trắng được tô thêm màu sắc, khoảnh khắc lúc này bỗng bừng sáng.
Giang Tùy siết chặt chiếc bật lửa, được rồi, cũ rích thì cũ rích, nàng tiên nhỏ.
–
Một lát sau, Trần Ngộ đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, lúc đi qua chỗ mấy người Tạ Tam Tư cô còn thản nhiên nhìn qua chai rượu rỗng.
“Hai tên ngốc ở hướng một giờ.”
Giang Tùy tựa lên lưng ghế ngáp dài, mí mắt vì buồn ngủ mà rũ xuống, ngón
tay cong cong gõ lên mặt bàn: “Đưa tôi cái chai.”
Tạ Tam Tư và Trương Kim Nguyên tạm ngừng động tác chơi đùa, bối rối nhìn nhau.
Tình huống gì đây? Là ảo giác à?
Nhưng anh Tùy của bọn họ đang giục: “Nhanh lên, cái chai.”
Không phải ảo giác, là sự thật.
Vẻ mặt Tạ Tam Tư không thể tin được, Trương Kim Nguyên cũng sao chép hoàn toàn biểu cảm của cậu ta.
Hoàn cảnh gia đình của bốn người bọn họ được sắp xếp thế này:
Anh Tùy lớn hơn Vương Nhất Phàm lớp hơn Trương Kim Nguyên lớn hơn Tạ Tam Tư.
Chai rượu này của nhà Vương Nhất Phàm là hàng quý hiếm, đối với hai người bọn họ đều là cái giá trên trời, chỉ uống một ngụm cũng sẽ khiến vị của tiền tràn đầy khoang miệng, cả đời khó quên.
Nhưng đến lượt Anh Tùy thì chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Chai rượu này cũng chỉ là thứ bỏ đi.
Bây giờ Anh Tùy đang bị sao vậy? Phòng vẽ tranh thiếu đạo cụ à?
Nhưng đó cũng đâu phải chuyện mà anh cần quan tâm.
Trương Kim Nguyên là người học giỏi nhất và là một chuyên gia giải quyết vấn đề, nhưng ngoài chuyện học tập ra thì cậu ta thường xuyên rớt mạng, không có suy nghĩ nhanh nhạy như Tạ Tam Tư.
Trước khi cậu ta suy nghĩ ra vấn đề thì Tạ Tam Tư đã đưa ra kết luận, nháy mắt mờ ám: “Anh Tùy, Tần Ngộ muốn hả?”
Giang Tùy vớ lấy quả quýt nhỏ ném tới: “Phí lời.”
Tạ Tam Tư bắt được quả quýt bay tới: “Đừng giận mà Anh Tùy, anh còn chưa nói có phải hay không.”
“Cô ấy có nói thích à?” Trương Kim Nguyên đặt chai rượu lên mặt bàn trước
mặt Anh Tùy: “Em không nghe thấy.”
Giang Tùy quan sát chai rượu, là loại rất bình thường, cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, làm mẫu tĩnh vật thì còn được.
“Con gái da mặt mỏng, ngại ngùng, thích cũng sẽ không nói thẳng ra.”
Tạ Tam Tư và Trương Kim Nguyên cứ cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Những cô gái khác thì đúng, nhưng cô gái nhà anh Tùy thì… thật sự không phải.
Là kiểu người thành thật hiếm hoi.
“Trần Ngộ không nói thẳng ra.”
Ta Tam Tư gãi gãi đầu, im lặng suy nghĩ rồi nói: “Vậy thì chắc là không thích rồi.”
Trương Kim Nguyên tỏ vẻ đồng tình.
“Nói thì đương nhiên là không.” Khuôn mặt Giang Tùy thản nhiên: “Nhưng mà phải nhìn vào ánh mắt của cô ấy.”
Khi Tạ Tam Tư và Trương Kim Nguyên nghe anh nói vậy thì trên mặt lập tức viết đầy chữ “Đệch”.
“Vậy thì sao, cùng lắm chỉ là tò mò thôi.”
Giang Tùy nhíu mày: “Vậy còn chưa đủ à?”
Tạ Tam Tư: “…”
Trương Kim Nguyên: “…”
Đệch, đệch, đệch, cưng chiều đến thế cơ à?
Anh em như thể tay chân, phụ nữ như quần áo trong truyền thuyết đâu rồi? Nói nhảm à?