KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 7

Cập nhật lúc: 2024-12-13 08:37:30
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai nữ sinh kia luống cuống tay chân mang theo đồ ăn vặt còn chưa ăn hết chạy xuống tầng, thình lình bắt gặp Trần Ngộ vừa đi ra từ phòng vẽ số một bên cạnh cửa cầu thang.

Sắc mặt của bọn họ vô cùng khó coi, lúc trắng lúc đỏ, như bị ai đó dí đầu ấn vào trên bảng màu một cái.

Không biết nghĩ đến chuyện gì, hai nữ sinh đó dừng lại, vội vàng trao đổi ánh mắt.

Chẳng lẽ Giang Tuỳ đang ra mặt cho Trần Ngộ?

Khoảnh khắc tiếp theo, hai nữ sinh lại đồng thời phủ định.

Lúc đó cửa gian phòng nhỏ đã đóng lại, Giang Tuỳ ở bên trong chắc là không nghe rõ bọn họ nói gì, chỉ cảm thấy thật ồn ào, không liên quan gì tới Trần Ngộ.

Nhưng trong lòng vẫn tức giận, hâm mộ, thậm chí là đố kỵ.

Bởi vì bình thường Giang Tuỳ không để ý đến nữ sinh nào cả, Trần Ngộ là ngoại lệ.

Hai nữ sinh kia đều tức giận trừng mắt nhìn về phía Trần Ngộ, không hiểu khuôn mặt nhạt nhẽo kia có gì đáng để xem.

Trần Ngộ không hiểu sao mình lại bị lườm nguýt, cô ngẩng đầu nhìn lên gác xép, theo bản năng đi lên đó.

Giang Tuỳ đang định về gian phòng nhỏ thì chạm mặt cô gái đang đi lên. Trần Ngộ quay đầu bước đi.

“Chậc.”

Giang Tuỳ uể oải mở miệng: “Không nhìn thấy tôi, mắt cậu mù à?” Trần Ngộ tiếp tục bước đi: “Nhìn thấy rồi.”

Tầm mắt Giang Tuỳ rơi lên dáng người nhỏ gầy của cô gái đối diện: “Thấy mà cậu còn đi làm gì?”

Trần Ngộ thẳng thắn nói: “Không có gì để nói.”

Giang Tuỳ: “......”

“Tôi đoán cậu ở trên gác xép.”

Trần Ngộ vừa đi vừa nói mà không quay đầu lại: “Thầy bảo tôi ra ngoài đổi bài hát, tôi không hề muốn lên đây, chỉ là lúc khôi phục lại tinh thần đã thấy cậu. Vậy nên tôi không có chuyện gì muốn nói với cậu, tôi phải xuống lầu đổi bài, thầy muốn nghe những ca khúc thảo nguyên khác.”

Giọng điệu bình thường, giữa những chữ trong câu cũng không có logic rõ ràng chặt chẽ, khiến cho người ta có cảm giác rằng người nói cũng đang hoang mang.

Giang Tuỳ sững sờ.

Dường như có vẻ hơi……dễ thương?

Đệch.

Buổi tối Trần Ngộ và Lưu Kha đi tới Miếu Thành Hoàng mua giấy vẽ, những người khác trong phòng vẽ tranh cũng đi cùng bọn họ.

Miếu Thành Hoàng có một con phố chuyên bán dụng cụ vẽ tranh, phạm vi lựa chọn rất rộng, mọi người cùng nhau mua, mua số lượng nhiều còn có thể mặc cả với người bán.

Bên ngoài nói con đường nghệ thuật này đúng là dùng tiền để trải ra, đốt rất nhiều tiền, mà người học nghệ thuật cũng đều là những người giàu có, cách nói này tồn tại hiểu lầm rất lớn.

Ngoài ra còn có học sinh mỹ thuật cũng có gia cảnh bình thường, hoặc là rất bình thường, phải chi rất nhiều tiền cho các dụng cụ vẽ tranh hằng ngày, có thể tiết kiệm bao nhiêu thì tiết kiệm bấy nhiêu.

Triệu Thành Phong chạy xe máy tới, bên miệng thầy ấy ngậm điếu thuốc, dặn dò bọn họ đi đường phải chú ý xe cộ, đi Miếu Thành Hoàng nhớ để ý túi quần áo của mình.

Một bạn nam mũm mĩm sờ vào xe máy của thầy ấy, hét lớn: “Thầy Triệu, ngầu quá.”

“Đi sang một bên, mọi người đừng đi dạo chơi lung tung, bảy giờ vào học điểm danh, đêm nay ai đến muộn thì ở lại quét dọn nhà vệ sinh.”

Triệu Thành Phong nhắc nhở xong thì cắn lấy đầu thuốc lá, hai ngón tay bóp một cái, đội mũ bảo hiểm lên, nghênh ngang rời đi trong tiếng ‘Ầm ầm’.

Nhóm Trần Ngộ đi xe đạp đón lấy khí thải trên đường giao lộ.

Lưu Kha nói với cô cơm tối ăn món gì, những người khác líu ra líu ríu tám chuyện của thầy giáo.

“Sao thầy Triệu không sống ở đây nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-7.html.]

“Đúng thế, năm tầng dưới lầu đều là nhà ở, trong hành lang toàn dán mấy tờ quảng cáo cho thuê phòng. Thầy ấy cứ chọn đại một chỗ mà thuê để không cần phải chạy đi chạy lại giữa hai nơi nữa.”

“Mẹ tôi quen biết với họ hàng thầy ấy, nghe nói vợ thầy ấy ngày nào cũng ở nhà chờ thầy ấy về ăn cơm.”

“Woa, vợ thầy Triệu quản nghiêm thế à?”

“Tôi cảm thấy là bị ép, thầy ấy suốt ngày bày ra vẻ mặt nghiêm khắc bí bách, lại là người nghiện thuốc, trên người toàn là mùi đắng ngắt của thuốc lá, tràn đầy hương vị của chuyện cũ.”

“......”

Giang Tùy đi từ trong hành lang ra, ánh mắt vô tình lướt qua Trần Ngộ đang chờ đèn xanh ở cách đó không xa. Anh phát hiện bên cạnh cô ngoài Lưu Kha ra còn có bạn học nam khác.

“Ai vậy?”

Tạ Tam Tư vươn cổ ra nhìn: “Người nào?”

Trong tầm mắt Giang Tùy, bạn học nam kia không biết đang nói cái gì mà cách

Trần Ngộ rất gần, có khả năng nước bọt còn phun đầy trên đầu cô.

Anh hơi híp mắt lại: “Bước đi chữ V, lưng còng, lôi thôi, mặc quần bò đeo dây xích lớn kia kìa.”

“Lý Dương phòng vẽ tranh số hai.”

Tạ Tam Tư nói không nên lời, người anh em kia nói thế nào cũng là một anh chàng đẹp trai, đến miệng anh Tuỳ thì dường như còn không bằng đồ bỏ đi.

“Anh Tuỳ, người ta đang ở trên xe đạp, còn chưa đi bộ, anh nhìn kiểu gì mà ra chân chữ V?”

“Bàn chân đi giày kia chống xuống đất thành dạng gì, cậu không biết tự nhìn sao?”

“……”

Trong lòng Tạ Tam Tư nói, vậy dây xích trên quần bò kia cũng không lớn, chỉ là món phụ kiện bình thường, hơn nữa hiện nay cũng rất phổ biến.

Trong thời gian Giang Tuỳ đi tới trước xe mình, anh phát hiện nhóm Trần Ngộ đã băng qua đường cái. Cái người tên Lý Dương lúc nãy đi bên cạnh cô đã đi cùng một bạn nam khác ở phía trước, lại có một người hơi mập mạp khác sáp tới.

Lại là ai nữa?

Lần này Tạ Tam Tư tự giác trả lời: “Vu Miêu, cũng ở phòng vẽ số hai, tất cả mọi người đều gọi cậu ấy là Vu Béo, ông đây không ưa cậu ấy lắm.”

Giang Tuỳ mở khóa xe: “Sao thế?”

“Vu Béo là học sinh lưu ban, đã từng thi đại học, vì thế cậu ấy cảm thấy ai cũng đều là đàn em của mình, nói chuyện như ông cụ non, nhưng thật ra thì vô cùng điên và láo xược.”

Tạ Tam Tư nghĩ lại mà còn rùng mình: “Hai ngày trước em với cậu ấy cãi nhau, suýt chút nữa bị cậu ấy đẩy xuống lầu.”

“Em còn cảm thấy cậu ấy có vấn đề về tâm lý, nói là buổi tối thường hay mơ thấy có một bóng đen đứng trước giường cậu ấy, nói bóng đen đó bảo vệ cậu ấy, tóm lại góc độ cậu ấy nhìn nhận sự việc khá là kỳ quái.”

“Đây không phải trọng điểm.”

Giọng điệu Tạ Tam Tư trở nên tức giận đùng đùng: “Vấn đề là Vu Béo nói mình có một người em họ rất cao to đẹp trai, còn dịu dàng lịch sự, hơn nữa vẽ vời còn rất trâu bò, bây giờ đang là anh cả của phòng vẽ tranh Lưu Vân, tháng sau cậu ấy muốn chuyển đến chỗ chúng ta.”

“Đến lúc đó Vu Béo sẽ mai mối em họ mình với Trần Ngộ, cậu ấy nói tính cách hai người cực kỳ bổ sung cho nhau.”

Giang Tuỳ nghe vậy bèn đá cậu ta một phát: “Một đám tranh nhau mai mối cho người ta, mẹ nó hai người các cậu bị điên à.”

Tạ Tam Tư: “......”

“Anh Tùy, em thật sự cảm thấy Trần Ngộ hợp với anh.”

“Hợp mẹ cậu.”

“Đừng đừng đừng, mẹ của em có bố em, hai người già đập nồi phá bát mười tám năm, TV trong nhà cũng đổi ba lần rồi, sóng gió ngần ấy năm thật sự không dễ dàng.”

“……”

Giang Tuỳ ném cái khoá xe màu đen hình chữ U vào trong giỏ xe phía trước rồi ngồi thẳng dậy, hờ hững nhướng mày.

Loading...