KHÔNG MUỐN CHỈ LÀ BẠN THÂN - Chương 63

Cập nhật lúc: 2024-12-15 17:19:56
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Ngộ muốn kéo ống quần ra khỏi ngón tay Giang Tùy.

Nhưng Giang Tùy lại nắm càng chặt hơn.

Quần jeans của Trần Ngộ là lưng thun, không đeo thắt lưng, bị anh nắm như vậy thì quần của cô bị tụt xuống một khúc rõ ràng.

“Buông ra.” Giọng của cô mang theo xấu hổ và tức giận.

Giang Tùy đang lên cơn sốt, lại không ăn uống gì, đầu óc choáng váng, nghe thấy cô sắp tức giận, anh muốn buông tay ra nhưng hành động lại hoàn toàn trái ngược lại.

Kết quả là sau lưng bị đạp một cú.

Tuy rằng không mạnh, nhưng vẫn khiến anh như hứng phải 10 ngàn đòn chí mạng.

“Đệch, rốt cuộc sáng sớm cậu chạy tới đây để làm gì vậy hả? Còn có chút lương tâm nào không…”

Giang Tùy mắng bằng giọng như xé đứt cổ họng, anh quay đầu thì lại trông thấy trên gương mặt gầy trắng trẻo của cô gái hơi đỏ lên một chút.

Anh lập tức im bặt, tay nắm chặt ống quần của cô tựa như bị gì đó làm bỏng, cảm giác nóng rát, đầu ngón tay run lên, vội vã rút tay về.

Bầu không khí cực kì khó xử.

Giang Tùy quay mặt về lại bức tường, nắm lấy đôi tai đang nóng bừng, gãi gãi phía sau ót, anh chửi thầm một tiếng, phiền muộn lẩm bẩm câu gì đó rồi hít sâu vào, giọng nói khàn khàn: “Đi đóng cửa đi.”

“Đóng cửa cái gì.” Trần Ngộ không phối hợp, đứng yên tại chỗ không động đậy, hỏi hết câu này tới câu khác: “Sao phải đóng, mở ra không được à?”

“Bảo cậu đi thì cậu đi đi, sao cậu nói nhiều vậy…”

Giang Tùy bực bội nghiêng đầu nhìn cô gái sau lưng, giây phút ánh mắt chạm nhau, anh nhanh chóng nghiêng đầu quay đi, mím môi mỏng: “Xin cậu đó được không?”

Dáng vẻ trông rất bất đắc dĩ và yếu ớt.

Trần Ngộ: “…”

Bên tai vang lên tiếng dép lê đi lệt xệt trên nền sàn, đi về phía cửa phòng.

Tiếp đó là tiếng cánh cửa đóng lại.

Ánh sáng từ hành lang ngoài cửa cứ thế biến mất, trong phòng lại tối đi.

Giang Tùy thả lỏng, từ nằm nghiêng chuyển thành nằm ngửa mặt lên, mặt hướng về phía trần nhà.

Trần Ngộ đi tới, im lặng mà nhìn xuống anh.

Phút chốc hai người đều không nói chuyện, trong phòng rơi vào sự yên tĩnh khó tả, thời gian dường như chậm đi.

Bụng Giang Tùy dẫn đầu phá vỡ sự yên tĩnh này.

Trần Ngộ nhìn hai chân của chàng trai, không xác định được chân nào là chân bị đánh, cô nhẹ giọng hỏi: “Có thể đứng lên không?”

“Có thể…”

Lời nói đến bên miệng, đầu óc Giang Tùy lại như bị chập mạch, sửa lời lại: “Đó là chuyện không thể.”

Đệch.

Tôi không biết xấu hổ đến thế ư?

Trong một giây sắc mặt Giang Tùy thay đổi rồi lại thay đổi, anh vừa tự khinh bỉ bản thân vừa đưa tay về phía cô gái: “Đỡ tôi.”

Trần Ngộ không nể mặt: “Để tôi đi gọi Bác Chung.”

Giang Tùy nghẹn họng, thiếu chút nữa đã tắt thở: “Ông cụ người ta đã hơn bảy mươi rồi, cả người già cả, sơ xuất tí là ngã, cậu gọi ông ấy làm gì?”

Trần Ngộ làm vẻ mặt thắc mắc, chẳng phải cơ thể ông cụ kia rất cường tráng sao?

“Thế những người giúp việc khác…”

Giang Tùy ngắt lời cô, nhíu chặt mày: “Cậu còn muốn cho bao nhiêu người biết chuyện chân tôi bị đau không đứng dậy nổi? Hay là tôi cho người mua cái loa về để cậu hét vài lần quanh toàn bộ thành phố C?”

“…”

Trần Ngộ không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu cô tự hỏi mình, sao tôi lại bốc đồng, hoảng hốt chạy tới đây làm gì?

Hoàn toàn là tự đến chịu tội mà.

Trần Ngộ tức giận đến mức dạ dày co thắt lại một hồi.

Giang Tùy liếc nhìn cô gái, thấy mặt mày cô lạnh đi, trên gương mặt nổi một tầng sương lạnh, mắt anh giật giật.

Nổi cáu rồi đấy.

Phải dỗ dành thôi, mau chóng dỗ, nếu không thì chắc chắn cô sẽ mặc kệ anh mất.

Giang Tùy “Haiz” một tiếng với cô, giọng nói chậm lại, thêm chút đáng thương: “Chân tôi thật sự đau lắm, cậu lại đỡ tôi một chút đi, xem như là cậu đang làm việc thiện tích đức, được không?”

Hàng mi đen như lông vũ của cô gái khẽ động đậy, vẻ lạnh lùng trong ánh mắt cũng dịu đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/khong-muon-chi-la-ban-than/chuong-63.html.]

Giang Tùy thở hắt ra, cô nhóc này đúng là ăn mềm không ăn cứng mà.

Giây tiếp theo, mùi bột giặt thoang thoảng bay vào mũi anh, bàn tay giơ lên trên không trung của anh không được chạm vào, thứ bị đụng chính là cẳng tay, dùng lực kéo anh…

Cô gái cau đôi mày thanh tú, hơi thở có phần nặng nề, dần dần bắt đầu thở gấp, cổ cũng đỏ lên, xem ra cô đã dùng hết sức rồi.

Giang Tùy đành phải im hơi lặng tiếng mà dùng tay kia chống xuống sàn, để cho cô kéo mình lên.

Kết quả là biên độ động tác quá lớn, làm liên lụy đến cái chân bị thương kia, đau đến mức anh hừ một tiếng, trên mặt không còn miếng m.á.u nào.

Trần Ngộ sửng sốt, bàn tay đang nắm lấy cánh tay anh cứng đờ, cả người có phần luống cuống.

“Đừng hoảng.” Giang Tùy nói: “Không sao.”

Đợi đến khi dìu Giang Tùy đến ngồi xuống trước bàn đọc sách xong thì Trần Ngộ đợi đến sắp phát cáu rồi.

Đứng cũng không được, ngồi cùng không xong, rất không được tự nhiên.

Giang Tùy nhận ra được chuyện này, lại không muốn cô đi, muốn cô ở lại cùng với anh, anh gắp bánh quẩy lên cắn một miếng: “Hỏi cậu chuyện này, khi cậu kéo tôi lên, vì sao lại không kéo tay của tôi chứ?”

Trần Ngộ lười quan tâm đến vấn đề này.

“Nam nữ thụ thụ bất thân đúng không?” Giang Tùy cười trêu: “Tiểu Trần à, nhìn không ra cậu lại bảo thủ vậy đó.”

Trần Ngộ: “Xem ra cậu vẫn ổn…”

“Có sao.” Giang Tùy chỉ chỉ cái ghế bên cạnh: “Ngồi đi.”

Anh định túm lấy cái ghế, vì đi đứng không tiện, đã cố hết sức mà cả buổi cũng với không tới, trông càng thê thảm hơn.

“Được rồi, đừng tự hành xác nữa.” Trần Ngộ đến ngồi.

Giang Tùy thả lỏng tấm lưng căng thẳng: “Có gì muốn hỏi sao?”

Trần Ngộ nghiêm mặt: “Không có.”

Giang Tùy không tin: “Chắc chắn có.”

Trần Ngộ vẫn biểu cảm kia: “Thật sự không có.”

Giang Tùy liếc nhìn cô: “Cậu không hiếu kỳ về vòng tay kiểu nữ trên tay tôi sao?”

Lần này Trần Ngộ không đáp lại ngay giống như trước.

Đáp án đã rõ.

Giang Tùy nhìn nhìn cô gái, trong mũi phát ra tiếng cười khẽ, nhóc con, tôi còn không hiểu cậu sao.

“Đây là tác phẩm đầu tay…” Anh suy tư rồi nói: Của mẹ tôi tự tay thiết kế và chế tác khi bà cỡ tụi mình.”

Nói xong anh liền đặt đôi đũa lên trên chén cơm, gẩy gẩy vòng tay trên cổ tay:

“Cũng là sợi duy nhất.”

Trần Ngộ không quá ngạc nhiên, cô đoán được.

Vòng tay vẫn còn sót lại dấu vết dịu dàng của năm tháng, đã lâu năm lắm rồi. Về phần chủ nhân của vòng tay, loại trừ đi một số thì sẽ có phương hướng đại khái.

Trần Ngộ vuốt vuốt phần tóc xõa trước trán, vén ra sau tai: “Rất đẹp.”

“Đúng vậy.” Giang Tùy nói: “Cái này là của vợ tôi đó.”

Trần Ngộ ngạc nhiên: “Vợ?”

Giang Tùy nhìn chằm chằm cô nửa ngày, vẫn chỉ có sự ngạc nhiên, không còn gì nữa, anh nhắm mắt lại để giấu đi sự mất mát và buồn rầu dưới đáy mắt, hít sâu, giọng điệu rất tệ: “Vợ tương lai, không được à?”

Trần Ngộ không hiểu gì cả, vợ tương lai thì vợ tương lai thôi, cậu giận cái gì mà giận chứ?

Cô lườm nguýt chàng trai, sững sờ.

Không biết chuyện gì xảy ra, lúc này anh không chỉ làm ra vẻ mặt như người chết, mà khí áp cả người cũng thấp đến đáng sợ.

Bất cứ lúc nào cũng có thể nổi bão được.

Trần Ngộ vừa cạn lời vừa vô tội, lại là lỗi của tôi à? Tôi làm sai ở đâu?

Thôi, không cãi nhau với anh nữa.

Trần Ngộ thuận theo chàng trai mà nói tiếp: “Cho nên là, giờ cậu đeo thay cho vợ tương lai của cậu trước?”

Giang Tùy cụp mi mắt: “Ừ.”

Thực ra vòng tay này cũng không phải là vòng tay, mà là vòng cổ, anh quấn hai vòng trên tay, tên là “Cầu Vồng”.

Mẹ anh nói có thể mang đến may mắn nên bà đã đưa cho anh trước khi mất, bảo anh phải luôn đeo bên người, cho đến khi anh gặp được người mình thích thì đeo nó lên tay của người ấy.

Cũng có một tác phẩm khác có ý nghĩa đặc biệt như vậy cho Thu Thu.

Loading...